NỞ RỘ (18+)

Nở rộ – Chương 45

Chương 45

Mấy vị bác sỹ được điều tới gấp để khám cho Cố Yên đều đi tới một kết luận chung đó là Yên tiểu thư dạo này thần kinh căng thẳng quá, lại vừa qua cơn kích động mạnh nên cần phải nghỉ ngơi thoải mái mới nhanh chóng lấy lại thăng bằng được. Lương Phi Phàm nhíu mày lo lắng khi nghe từng người bọn họ ra sức thổi phồng mọi sự lên.

Bé con của anh không hiểu vì lý do gì mà ngủ mê mệt, tới nửa đêm bắt đầu tỉnh dần rồi òa lên khóc nức nở trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh khiến Lương Phi Phàm hoảng hốt vội vã lấy thuốc an thần cho cô uống sau đó ôm ấp vỗ về mãi cô mới tiếp tục ngủ say như trước.

Nhìn xuống gương mặt non mịn với vành lông mi như đang được bao phủ bởi tầng sương mù của người yêu Lương Phi Phàm cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp mạnh một cái.

Sáng hôm Cố Yên tỉnh lại không thấy Lương Phi Phàm trong phòng nên khóc nháo ầm ĩ rồi đòi ra khỏi phòng khiến người giúp việc thi nhau chạy tới thư phòng xin chỉ thị của Lương tiên sinh vì bọn họ cũng không dám tự ý ngỗ ngược vị Yên tiểu thư khó chiều này. Vì Lương tiên sinh không có chỉ đạo bãi bỏ cấm vận nên buổi sáng hôm đấy cả Lương trạch ầm ĩ tiếng gà bay chó sủa chỉ vì Yên tiểu thư bị giới nghiêm trong phòng.

Lương Phi Phàm làm mặt lạnh trả lời bọn họ: “Tôi biết rồi”

Trần Ngộ Bạch đang chăm chú gõ gõ laptop cũng phải ngẩng mặt lên liếc đại ca một cái rồi thả một câu: “Đại ca đóng kịch như thật ấy nhỉ!”

“Chú nói gì?” Lương Phi Phàm phản ứng lại ngay.

“Em nói là anh đóng kịch trông như thật ấy, nói thật cho em đi có phải trong lòng đang đau như dao cắt có phải hay không?”

Lương Phi Phàm trừng mắt nhìn đàn em một cái rồi chỉ tay về phía laptop của tam đệ nói: “Giá bao nhiêu rồi?”

Trần Ngộ Bạch trả lời như một cái máy: “19,8. 2 phút trước giá 18 em dã mua vào hai vạn cổ rồi, cộng thêm với một ít cổ chúng ta có trước đó thì….”

“Hiện tại chúng ta đang sở hữu 30% cổ phần và có quyền khống chế Hoành Cách rồi”

“Thế lão Nhị của Phương gia có phản ứng gì không?”

“Cũng có chút hành động đáp trả nên em nghĩ mình sẽ không suôn sẻ như trước đâu. Hoành Nghiệp của Phương Phi Trì có năng lực tài chính rất vững và cũng nắm được cả giới truyền thông  nữa nên mấy cách giết gà dọa khỉ của chúng ta không làm cho hắn lung lay dược”

Lương Phi Phàm cười lạnh một tiếng, trong bụng thầm khâm phục tài trí hơn người của Phương Nhị thiếu gia Phương Phi Trì kia nhưng ai bảo hắn là anh trai của Phương Diệp Thành làm chi để một ngày đẹp trời như ngày hôm nay bỗng dưng hắn trở thành kẻ thù trong tầm tiêu diệt của Lương Phi Phàm này.

“Chú có biện pháp gì đối phó chưa?”

Trần Ngộ Bạch trầm tư một lát rồi mới nói: “Anh định vây hãm và đánh sập hai công ty lớn đóng vai trò quan trọng trong nền công nghiệp của cả nước đã là việc khó rồi….. hơn nữa 2 công ty này lại còn có mối quan hệ mật thiết và tương hỗ lẫn nhau nữa….. việc đã khó lại càng khó hơn…”

Lương Phi Phàm hừ lạnh một tiếng: “Thế thì sao nào?”.

Trần Ngộ Bạch dựng cả tóc gáy lên khi đại ca hằm hè to tiếng, quả thật đấu thì đấu chứ làm gì có vấn đề gì ở đây dù sao thì đối với hắn sự sống chết của Phương gia chả có ý nghĩa gì cả. Hắn cũng biết tự ái đàn ông là không thể chạm vào đặc biệt là với một người đàn ông bá đạo và lãnh ngạo như đại ca hắn.

“Bên Trần Dịch Phong kia có ý kiến gì không?”

“Hắn ta cam đoan là sẽ trấn yểm khu vực phía Nam để không có công ty nào dám đứng ra ủng hộ Phương gia. Tuy nhiên Phương Diệp Thành hành động cũng nhanh lắm, hắn vừa mới báo cho em là Phương Diệp Thành vừa mới vận động hành lang được mấy vị bô lão chủ chốt ở bên đó rồi”.

“Sản nghiệp của Lương thị ở phía Nam luôn là miếng mồi ngon cho bọn thổ địa bên đó, Trần Dịch Phong cũng không là ngoại lệ nên cùng lắm chú để rẻ cho hắn ít cổ phần ở đó nhưng nhớ kỹ là không được vượt quá 5% là được”. Lương Phi Phàm nói.

Sau đó anh trầm ngâm tính toán một lúc rồi hỏi Trần Ngộ Bạch tiếp: “Lần giao dịch gần đây nhất em thả giá cho hắn là bao nhiêu?”

“3,5”

“Thế thì cho lên 10 điểm cho anh, hỗ trợ hắn ta ít tiền mặt nữa là không còn gì phải bàn rồi”.

Trần Ngộ Bạch sửa lại kính ra vẻ kinh ngạc: “Sao anh có thể ra tay hào phóng như thế chứ?”

Lương Phi Phàm cười lạnh: “Nếu Trần Dịch Phong nguyện ý dốc toàn sức giúp ta kiềm chế 2/3 thế lực của Phương gia tại phía Nam thì có khi anh còn cho không hắn ta nữa kia, coi như của hồi môn”.

Trần Ngộ Bạch hít một hơi thật sâu, gương mặt xưa nay chưa từng biến sắc vì bất kỳ điều gì của hắn ngày hôm nay cũng hơi đổi màu một chút.

Tần Tống ngồi đối diện Lương Phi Phàm và Trần Ngộ Bạch nghe xong câu chuyện của hai anh vội kêu lên:

“Đại ca anh cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt, haha, cuối cùng cũng có người xuống tay với Tam a. Anh xem đôi mắt cú vọ nhỏ bé của Tam ca đang bốc lửa ngùn ngụt đây này”.

Trần Ngộ Bạch nghe xong tức giận rút bông hoa cúc trên bàn ném thẳng về phía Tần Tống: “Muốn ăn đòn hả?”

Tần Tống ra vẻ sợ hãi chạy xa ra một góc: “Đại ca, sáng nay em đã bố trí người ngợm súng ống đủ cả rồi, lần này Jason sẽ là thủ lĩnh”.

“Chú giao Tây Bắc Giác cho Kỷ Đông và Kỷ Bắc cho tôi”.

Tần Tống ngần ngừ vuốt tóc: “Sao đại ca lại lôi cả Kỷ gia vào chuyện này làm gì? Bọn họ cũng chỉ có vài người mà thôi, hơn nữa việc này cũng là làm khó cho lão Tứ vì nếu Phương Diệp Thành bại trận đương nhiên Lý Nham cũng theo đó mà đi. Anh bảo Kỷ Nam phải làm sao bây giờ, giúp Lý Nham hay là giúp nhà họ Kỷ đây?”

Lương Phi Phàm ngoảnh mặt làm ngơ rồi rót rượu uống một mình.

Trần Ngộ Bạch vẫn dán mặt vào màn hình để đặt lệnh mua bán cổ phiếu online, thỉnh thoảng ngẩng lên thêm bớt vài câu:

“Thế theo ý chú thì làm thế nào cho phải? Kéo Kỷ Nam ra một góc hỏi con bé xem muốn theo phe nào à? Hay là chú muốn Kỷ Nam lôi kéo Kỷ gia đứng sang hàng ngũ của Phương Diệp Thành mới thỏa mãn?”

Tần Tống rùng mình một cái khi nghĩ tới buổi tối hôm qua lúc hắn nhận được điện thoại giao việc của đại ca. Xem ra đợt này đại ca chuẩn bị đại khai sát giới rồi vì ngay cả bang chủ hắc bang lớn nhất Đông Nam Á – bạn chiến hữu một thời của mình đại ca hắn cũng lôi về hỗ trợ cho trận chiến này. Nên nếu như Kỷ Nam dám phản lại đại ca mà lôi kéo Kỷ gia ủng hộ Phương Diệp Thành và Lý Nham thì e rằng ngày diệt môn của Kỷ gia cũng sắp tới gần.

“Các chú nên lo việc của mình đi, đừng có nhìn sang chuyện nhà lão Tứ và lão Nhị làm gì”. Lương Phi Phàm vừa nói vừa gõ gõ đầu Tần Tống.

“À mà lão Lục, ông ngoại của chú có nói gì không?”

Ông ngoại của Tần Tống cũng là ông nội của Lý Vi Nhiên và ông cũng là một trong những nhân vật có ảnh hưởng rất lớn ở thành phố C này.

Trần Ngộ Bạch lúc này mới nói: “Đại ca, theo em thì anh không nên kinh động tới ông ngoại của lão Lục bởi vì dù sao Phương lão tướng quân cũng đã từng là bạn chiến hữu của ông ấy”

 Lương Phi Phàm lắc đầu rồi cất giọng đầy tự tin: “Phương gia cũng biết rõ thân phận của lão Ngũ và lão Lục nên nếu có một ngày chúng tới tìm ông ngoại của lão Lục thì chứng tỏ chúng đã cùng đường rồi. Anh muốn chặn nốt cửa cuối cùng này của bọn chúng tuy nhiên không gấp, hiện cứ bắn tin cho ông ngoại chú là phải giữ thái độ trung lập, tới khi nào Phương gia mò tới xin trợ giúp thì chúng ta mới “nhờ” tới ông ấy “từ chối” giúp Phương gia. Lúc đó thì Phương gia chỉ còn nước chết mà thôi, anh muốn nhìn bọn chúng trọn đời không thể quay đầu được!”

Vừa nói ánh mắt anh vừa lóe lên tia hàn quang lạnh buốt.

Trần Ngộ Bạch và Tần Tống len lén nhìn nhau một cái bởi cả hai đều nhìn ra rằng giông bão sấm sét sắp ập tới nơi rồi.

Vất vả cả ngày Trần Ngộ Bạch và Tần Tống mới dám xin phép đại ca ra về, ra tới chỗ để xe Trần Ngộ Bạch không quên kéo Tần Tống lại nói:

“Này, mấy chuyện liên quan tới Cố Yên chú đừng có mà bép xép gì với Tiểu Cách nhà tôi đấy nhé!”

Tần Tống khẽ ậm ừ một tiếng.

“Đại ca muốn tiêu diệt Phương gia anh em chúng ta đương nhiên phải xắn tay vào hỗ trợ nhưng chuyện tình cảm của đại ca và Cố Yên làm sao anh em ta xen vào được nên tốt nhất là cứ để cho họ tự giải quyết, hiểu chưa hả?” Trần Ngộ Bạch thêm bớt.

“Đương nhiên là em biết rồi, anh nghĩ em là ai mà không hiểu chuyện cỏn con như thế cơ chứ? Em là Tần lục thiếu danh chấn thiên hạ đấy ông anh ạ!”

….

Người hầu kẻ hạ trong nhà không ai dám đi bẩm báo tình hình với Lương tiên sinh nữa nên đành phải thay phiên nhau lên gõ cửa phòng Yên tiểu thư mời tiểu thư ăn điểm tâm nhưng Yên tiểu thư tuyệt nhiên không để ý tới đám đồ ăn đó.

Lúc Lương Phi Phàm trở về phòng đã là hơn 10 giờ, Cố Yên bọc chăn kín từ đầu tới chân, nhìn vẻ cô đơn của cô Lương Phi Phàm thấy đầu nhức nhối hơn bao giờ hết. Anh nằm phịch xuống giường rồi kéo cô vào lòng mình.

Cố Yên cũng cảm giác được anh nằm cạnh mình và ôm mình vào lòng, mũi cô ngửi rõ mùi xà bông thơm mát và mùi rượu nồng nồng từ anh.

 

Lương Phi Phàm một tay làm gối đầu cho anh, một tay vuốt nhẹ tóc cô rồi tuột dần xuống mặt cô, môi anh lần tìm từng góc nhỏ nhạy cảm trên mí mắt cô, mũi cô, miệng cô với hơi thở nóng hổi đượm mùi thuốc lá thoang thoảng. Ngón tay anh chạm vào miệng cô thì bị cô há miệng cắn chặt lấy, anh khẽ kêu đau rồi rút ra và dùng nguyên ngón tay ướt át đó lần xuống bộ ngực sữa lúc này đã căng cứng của cô đùa giỡn.

Cố Yên cố nén tiếng kêu rên khi anh tách hai chân cô ra rồi lấy đầu gối của mình chà sát liên tục vào hoa huyệt, mặt anh cúi sát xuống tai cô gặm nhấm khiến Cố Yên bị kích thích tới tột độ.

Cố Yên cắn chặt lấy mua bàn tay để kìm nén tiếng kêu rên, nước mắt bắt đầu chảy ra cho tới khi Lương Phi Phàm ngừng động tác chà sát và rút đầu gối của anh lúc này đã ướt át thứ chất lỏng của cô rồi cọ sát nó vào sống lưng mềm mượt của người yêu tạo sự va chạm nóng bỏng nơi da thịt giao thoa đó. Anh thì thào vào tai cô: “Có muốn anh vào trong em không? Nói đi nào…. Yên nhi, ngoan nào… có muốn anh không hả?”

Mặc anh ra sức buông lời dụ ngọt Cố Yên vẫn vẫn không nói một lời dù nơi nụ hoa bé nhỏ của cô đã cực kỳ ướt át và trơn mượt, Lương Phi Phàm gầm nhẹ một tiếng rồi tách chân cô ra tiến thẳng vào, anh đè trán cô lại rồi cất giọng đượm chút bi thương: “Nói gì đó với anh đi….”

Cố Yên không nhìn vào mặt anh mà nhìn thẳng lên trần nhà coi như anh không tồt tại khiến Lương Phi Phàm phát giận và tăng lực đạo trong từng cú thúc để trừng phát cho thái độ thờ ơ của cô. Anh chắc chắn rằng cô bé con của anh sẽ không thể chịu đựng được lâu hơn thế vì thế cùng với những cú thúc điên người là những nụ hôn cắn nuốt liên tục anh dồn lên cổ và gáy cô.

“Yên nhi…”. Trước giây phút tuôn trào anh hổn hển gọi tên cô rồi đổ sập lên người cô, đến khi anh nhấc người dậy đã thấy Cố Yên ngất xỉu đi từ lúc nào.

 

NỞ RỘ (18+)

Nở rộ – Chương 44

Chương 44

“Còn cô nữa…”. Anh quay sang nhìn Cố Minh Châu: “Cô đã hứa với tôi những gì hả? Vậy mà giờ lại dám quay sang thuyết phục tôi hoãn đám cưới lại, cô có biết như thế có nghĩa là gì không? Là hèn nhát! Cái tôi cần chính là cái lý trí hơn người của cô nhưng giờ thì quá muộn rồi”

Rồi anh quay sang Phương Diệp Thành: “Còn Phương cục trưởng nữa nhỉ, tôi sẽ không nhiều lời đâu, tôi chỉ muốn nhắc anh rằng dù ở đây có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì cũng sẽ tới phiên anh mở miệng ra nói. Xét cho cùng mọi việc đi đến như ngày hôm nay một phần cũng là do một tay anh gây ra không phải sao? Giờ lại còn giả vờ đứng ra làm ra vẻ hiệp sỹ?”

Trời đã tối mịt mùng, ánh trăng nhàn nhạt tỏa sáng trên viện càng tôn lên vẻ thê lương cho khung cảnh này. Lúc này đây Lương Phi Phàm trông giống như một tượng thần kiên định, cao ngạo và bễ nghễ.

“Còn có tôi nữa chứ!”. Một tiếng nói nho nhỏ và thanh thoát phát ra ở gần đó, tuy nó mỏng manh là vậy nhưng cũng đủ để phá vỡ tấm kiên phòng thủ bằng thép của Lương Phi Phàm.

“Tại sao anh lại không đề cập gì tới em hả?”

Cố Yên nhìn trân trối vào mặt người đàn ông cô yêu: “Nếu không có em Phương Diệp Thành và Cố gia cũng chỉ đơn giản là quan hệ giữa cảnh sát nằm vùng và kẻ phạm tội mà thôi. Nếu không có em thì dì Nguyễn sẽ không phải chết. Nếu không có em thì sẽ không có 7 năm em sống dưới sự bảo hộ của anh để đến nỗi ba em phải cảm thấy có lỗi với em nhiều như thế này. Nếu như em không yêu anh nhiều như vậy thì cũng sẽ không có nhiều chuyện rắc rối như thế này…”

Câu nói cuối của cô nghẹn đi qua làn nước mắt khiến cho trái tim của Lương Phi Phàm như bị ai bóp nát, anh tiến gần cô rồi định giang tay kéo cô về phía mình cô khẽ tránh người sang một bên. Cố Bác Vân đang tựa vào con gái cũng bị hành động né người của cô làm cho chao đảo, Phương Diệp Thành thấy vậy vội chạy lại đỡ hai cha con.

Ngay lập tức một họng súng đen ngòm được dí thẳng trước trán Phương Diệp Thành kèm theo tiếng rít:

“Phương Diệp Thành, mày cút khỏi đây mau cho tao”.

Phương Diệp Thành cười lạnh một cái rồi lấy tay bình thản gạt họng súng của Lương Phi Phàm sang một bên, ngay lập tức Lương Phi Phàm dí súng lại sát hơn khiến Phương Diệp Thành nổi điên xông vào giằng co với Lương Phi Phàm cho tới khi tiếng chốt an toàn trên súng kêu tới “Cạch” một tiếng.

Dung Nham ôm chặt lấy Kỷ Nam lúc này đang giãy giụa điên cuồng trong vòng tay anh rồi nhỏ giọng nói: “Đây không phải là lúc để em thể hiện đâu, ở yên đấy đi”

Kỷ Nam đỏ mặt lên: “Thế thì anh mau ra ngăn họ lại đi”.

Ánh mắt Dung Nham khẽ ánh lên vẻ sắc lạnh, chả lẽ đúng như người ta nói yêu ai yêu cả đường đi lối về hay sao?

“Đại ca tự biết phải làm gì, em đừng có cuống lên như thế, đao súng không có mắt đâu đấy”

Dung Nham vừa nói dứt lời thì bốn xung quanh lần lượt vang lên tiếng thét hoảng hốt:

“Cố Yên!”

“Tiểu Yên!”

Lão C bị dọa đến mức hồn phi phách tán bởi vừa nãy hắn mải tập trung vao cảnh giằng co giữa lão đại và Phương Diệp Thành nên sơ xuất tới mức Yên tiểu thư lén đi đến bên hắn tự lúc nào rồi rút trộm khẩu súng ngắn hắn dự phòng mà hắn vừa gài ở thắt lưng. Lúc mọi người hét lên hắn mới tá hỏa khi thấy Yên tiểu thư lúc này đã mở chốt an toàn của súng và đang cầm súng dí thẳng vào thái dương của cô.

Cả Lương Phi Phàm và Phương Diệp Thành đều chết sững tại trận, hồn vía cả hai đều như bay lên 9 tầng mây.

“Lương Phi Phàm, anh có dám cá với em rằng mạng của em là do anh định đoạt hay do em định đoạt không hả?”

Gương mặt vốn đang xanh mét của Lương Phi Phàm giờ đã chuyển sang màu trắng, môi mím chặt, gân xanh nổi đầy trán, ánh mắt rét lạnh nhìn xoáy vào cô.

Lúc này Cố Yên thầm cảm thấy thỏa mãn bởi vì cuối cùng cô cũng đã tìm được cách để khắc chế đám người ngang ngạnh đứng ở giữa sân kia.

Thấy tình hình căng thẳng Kỷ Nam cố dùng hết sức để thoát ra khỏi vòng tay như gọng kìm của Dung Nham rồi chạy nhanh về phía Cố Yên để đoạt lại súng. Cố Yên phản kháng ác liệt khiến Kỷ Nam bất đắc dĩ đành phải dùng tay chém mạnh xuống gáy cô với hi vọng cô sẽ ngất xỉu ngay tại trận. Quả đúng như ý định của Kỷ Nam, Cố Yên khụy mình ngã xuống và Lương Phi Phàm ngay lập tức chạy lại đỡ lấy cô rồi bế cô bước ra ngoài và không hề ngoảnh mặt lại lấy một lần.

Phương Diệp Thành nhìn về phía Cố Minh Châu rồi thở dài một cái chứ không đuổi theo. Dung Nham ảo não nhặt súng trả lại cho lão C rồi cũng quay lưng kéo tay Kỷ Nam rời khỏi hiện trường, những đệ tử khác của Lương Phi Phàm cũng lần lượt rút lui trả lại vẻ yên tĩnh cho sân viện.

Lúc này trong sân chỉ còn lại Phương Diệp Thành và 2 cha con Cố Bác Vân.

Cố Minh Châu nhìn Phương Diệp Thành nhỏ giọng nói xin lỗi rồi đỡ cha vào trong phòng bệnh

“Minh Châu….”. Cố Bác Vân thềo thào.

“Con biết rồi”. Cố Minh Châu ngắt lời ba rồi kéo chăn đắp cho ông.

“Giờ ba phải làm gì cho phải đây?” Quả nhiên những lời nói từ tâm can vừa rồi của Cố Yên đã làm kinh động tới người cha một lòng muốt giúp cô “thoát” khỏi móng vuốt của người đàn ông mang tên Lương Phi Phàm.

“Ba à, kỳ thật ngay từ đầu ba đã phải lường trước có chuyện như ngày hôm nay rồi bởi vì năm đó Lương Phi Phàm dùng hết tài lực để cứu ba đã chứng tỏ anh ta rất coi trọng Cố Yên rồi. Mà nếu Cố Yên đã quan trọng với anh ta đến chừng ấy thì làm sao có chuyện anh ta chấp nhận việc ai đó ngăn cản đám cưới mà anh ta chờ mong bao lâu nay. Dù gì anh ta cũng đã phải chờ đợi Cố Yên tới 7 năm mới nhận được cái gật đầu đồng ý của con bé, quả không dễ dàng chút nào…. Với lại Cố Yên nhà chúng ta ba còn lạ gì, tính tình bốc đồng hiếu thắng, được mặt trời lại đòi mặt trăng nên bao năm nay anh ta cũng ăn không biết bao nhiêu đau khổ vì cái tính trẻ con đó. Trên đời này người duy nhất anh ta nuông chiều và chịu nhịn là Cố Yên chứ không phải là con hay ba nên con không hề ngạc nhiên khi anh ta sẵn sàng tiêu diệt bất kỳ ai ngáng đường anh ta cả”.

“Ngay cả việc ba dùng bệnh tật của mình để gây sức ép cho Cố Yên chẳng phải là vì ba biết Lương Phi Phàm yêu chiều Cố Yên nên sẽ phải nghe theo yêu cầu của con bé hay sao?”

Cố Bác Vân nghe con gái nói xong thì khẽ thở dài: “Ba thật sự là già quá rồi….Minh Châu, ba cũng có nỗi khổ của mình, mai này ba xuống dưới kia gặp mẹ của Tiểu Yên ba biết ăn nói với bà ấy thế nào bây giờ….. Bao năm nay ba đã không thể chăm sóc tốt cho Tiểu Yên rồi vậy mà đến lúc sắp sang thế giới bên kia ba vẫn không giúp gì được cho con bé, thậm chí còn gây ra những việc như thế này. Minh Châu, quả thật ba đã già quá rồi”.

Đây phải chăng chính là cái mà người ta vẫn hay gọi là “Anh hùng mạt lộ”, đối với một người đàn ông từng có thời hoàng kim thì việc đáng sợ nhất không phải là nhìn lại quá khứ mà chính là lúc người đó nhận ra rằng mình đã già đi.

Cố Minh Châu vỗ vỗ tay ba an ủi: “Ba cứ an tâm, còn có con nữa cơ mà”

An trí xong cho cha Cố Minh Châu mới quay ra ngoài tiễn Phương Diệp Thành ra về.

“Có phải cô cũng nghĩ là tôi không nên trở về có đúng hay không?” Phải một lúc lâu sau Phương Diệp Thành mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng. “Minh Châu, tôi đã từng xin Cố thúc và Cố Yên tha thứ cho những hành động trong quá khứ của mình nhưng tôi chưa từng xin lỗi cô lấy một lần ….. Minh Châu, tôi hỏi thật…. cô có hận tôi hay không?”

Thực ra Phương Diệp Thành biết việc anh gián tiếp hạ chết Nguyễn Vô Song đã gây tổn thương cho Cố Minh Châu đến nhường nào bởi năm đó Nguyễn Vô Song là người duy nhất mà Cố Minh Châu kính trọng và ỉ lại hơn ai hết.

“Hôm nay nghe Lương Phi Phàm chỉ trích mình xong tôi mới nghĩ thông ra một điều đó là tôi không hề hận anh. Tôi vẫn luôn tự an ủi mình rằng bệnh tình của Dì Nguyễn nặng như thế sẽ có một ngày dì ấy ra đi dù có phải là do anh hay không. Kỳ thực tôi không hận anh và thực lòng tôi cũng chả hiểu tại sao…. lại thế nữa”. Cô vừa nói vừa nhún vai.

“Thật là lạ!”

Phương Diệp Thành nở nụ cười: “Vậy chào cô, Minh Châu”.

“Chào anh”.

“ừ, chào”.

“À mà Diệp Thành này, tôi vẫn luôn băn khoăn không hiểu vì sao ba tôi lại tha thứ cho anh dễ dàng thế nhỉ? Không phải anh cho rằng ba tôi vì ái mộ anh quá nên sống chết gán ghép anh với Cố Yên đấy chứ? Hay anh cho rằng một người thù dai nhớ lâu đến nỗi so đo từng tí với Lương Phi Phàm như ba tôi mà lại dễ dàng tha thứ cho anh đến như thế? Sao tôi cứ có cảm giác là hình như càng ngày suy nghĩ của anh càng lương thiện hơn thì phải?”. Cố Minh Châu vừa nói vừa cười duyên dáng. Cô không tin là chỉ có Cố Minh Châu cô đây là nhìn ra được việc Cố Bác Vân đang lợi dụng Phương Diệp Thành để công kích Lương Phi Phàm.

Phương Diệp Thành cũng cười tươi đáp trả: “Theo tôi thấy thì lúc trước ba cô nhìn không thấu hết tình cảm của hai người bọn họ, còn giờ đây khi mọi chuyện rối tung lên rồi thì ba cô cũng đang rất bối rối chả biết nên làm gì cho phải, có đúng vậy không hả?”.

“Haha, được lắm Phương Diệp Thành, chào anh nhé”.

Đêm hôm đó công an giao thông thành phố C ghi lại được cảnh một chiếc xe quân dụng cấp cao phóng quá tốc độ đâm vào cột đèn đường, tuy rằng ngay sau đó cuốn băng đó bí mật bị xóa đi nhưng những người có liên quan đều xì xào to nhỏ rằng chủ sở hữu của chiếc xe chính là vị Cục trưởng mới nhậm chức và cũng chính là Tam thiếu gia của nhà họ Phương.

Dung Nham và Kỷ Nam ngồi trên một chiếc xe khác bám ngay sau xe của Lương Phi Phàm và Cố Yên tiến thẳng về Lương trạch. Về tới nơi Lương Phi Phàm bế Cố Yên lên lầu rồi gọi người tới chăm sóc cô sau đó anh gọi Dung Nham và Kỷ Nam vào thư phòng nói chuyện.

“Kỷ Đông Kỷ Bắc hiện vẫn đang tốt chứ?”. Anh rót một chén rượu đầy rồi uống một hơi cạn sạch sau đó mới trầm giọng hỏi Kỷ Nam.

Nghe đại ca nhắc tới anh em nhà họ Kỷ, Kỷ Nam nhìn sang phía Dung Nham thăm dò rồi mới Vâng một tiếng.

“Kêu bọn họ chiều ngày kia tới gặp anh gấp”. Nói xong anh nhìn về phía Kỷ Nam rồi phất phất tay nói: “Em lên xem Cố Yên thế nào, nếu cô ấy tỉnh rồi thì pha cho cô ấy một ly sữa nóng, nhớ là đừng quá nóng đấy!”

Kỷ Nam yên lặng gật đầu rồi xoay lưng bước ra ngoài.

Dung Nham chờ Kỷ Nam đóng cửa phòng lại rồi mới mở miệng: “Em nghĩ anh không nên dùng tới người của Kỷ gia làm gì, bọn Chu Yến hiện đang nợ chúng ta một món ân tình nên dùng tới hắn cũng được chứ em thấy Kỷ Đông Kỷ Bắc thì hơi…”

“Sáng mai chú liên hệ với Jason và chuyển lời tới hắn là bạn cũ sắp tới thăm, thế là được rồi, những chuyện khác không cần chú lo”. Lương Phi Phàm chặn họng Dung Nham bằng một tràng khẩu khí lạnh tanh, anh đứng thẳng người nhìn ra bóng đêm lạnh giá khiến cho người đứng bên cạnh cũng rét run.

“Còn nữa, việc lần này chú không phải nhúng tay vào”. Anh biết Dung lão gia là bạn chiến đấu của Phương lão tướng quân nên cũng không muốn lôi Dung Nham vào chuyện này vì e đàn em sẽ bị rơi vào thế khó xử.

“Chú chỉ cần để mắt tới tiểu Tứ cho tôi là được rồi, cả tôi và chú đều không ai muốn làm tổn thương tới con bé. Hiểu?”

Sắc mặt Dung Nham hơi tái đi sau câu nói đầy hàm ý của đại ca hắn.

….