Không thể không yêu - Huyền Lộng

🌝Olive Shampoo – Dầu gội và xả Ô liu

🌝Olive Shampoo – Dầu gội và xả Ô liu
🌝Thể tích thực: 725 ml Công dụng: được chiết xuất tinh chất từ cây Olive có tác dụng cung cấpcác vitamin cần thiết cho da đầu và protein làm cho tóc chắc khỏe, không gàu, chống rụng tóc và cảm giác sảng khoái sau khi gội. Được nhập khẩu nguyên chiếc 100% từ Canada
🌼Giá bán lẻ: 133.000đ/1 chai
🌼Freeship toàn quốc. Phân phối sỉ với chiết khấu hấp dẫn
Tel: 0981166166 / 0167 5178888

Không thể không yêu - Huyền Lộng

Không thể không yêu – Kết 5 (Hoàn)

Kết 5

Ngay sau đó mẹ Khả Hoan thu xếp cho Tô Nghị vào phòng ăn ăn cơm nên không khí xấu hổ có phần giảm bớt. Tô Nghị lúc này ăn không nổi nhưng cũng không muốn phụ tấm hảo ý của mẹ Khả Hoan nên đành miễn cưỡng ăn mấy miếng.

Khả Hoan từ lúc nhìn thấy bộ dạng của Tô Nghị đến giờ, cô cũng không khỏi kinh ngạc vì anh thay đổi rất nhiều kể từ lần cuối cùng cô gặp anh. Cô vốn tưởng rằng anh và Chu Nhạc Nhạc đã kết hôn, hoặc nếu đến nay chưa kết hôn cũng phải đang là đôi tình nhân ngọt ngào ân ái, không ngờ vừa nãy anh còn mở miệng thốt ra những lời yêu thương nhung nhớ với cô. Có lẽ anh cảm thấy ân hận và khổ sở trong lòng bởi vì anh mà cô mới ra nông nỗi này nên cố tình an ủi cô.

Tạp Trát Nhân nhìn Khả Hoan yên lặng không nói gì, chỉ ngồi thừ một chỗ, hắn không nhịn được kéo cô vào lòng. Khả Hoan ngẩng mặt nhìn hắn mỉm cười rồi tựa hẳn đầu vào ngực hắn tìm hơi ấm. Tô Nghị nhìn thấy cảnh đấy không khỏi quặn đau trong lòng, anh buông đũa nhìn bác gái, cố nở nụ cười gượng: “Cháu ăn đủ rồi bác à”

Mẹ Khả Hoan nói: “Sao cháu ăn ít vậy?”

Tô Nghị đành phải nói dối: “Thực ra trước khi đến đây cháu đã ăn nhẹ rồi, cháu sợ hai bác vất vả nấu nướng”

Mẹ Khả Hoan nói: “ Có gì vất vả đâu cháu, cháu thật là, đến giờ còn khách khí với hai bác như vậy”

Khả Hoan đứng dậy thu dọn bát đĩa, Tô Nghị định ra giúp thì mẹ cô ngăn lại: “Cháu hôm nay không phải làm gì cả, để Hoan Hoan làm đi”. Sau đó kéo Tô Nghị ngồi xuống cạnh mình.

Tạp Trát Nhân thấy Khả Hoan đi dọn dẹp cũng đứng dậy đi theo sau cô vào phòng bếp. Khả Hoan quay đầu nhìn hắn cười nói: “Anh vào đây làm gì, đi ra ngoài ngồi chơi đi”

Tạp Trát Nhân ôm Khả Hoan từ phía sau, vừa nhìn cô rửa bát vừa thì thầm bên tai: “Anh yêu em”.

Khả Hoan vui sướng nói nhỏ: “Em biết mà”

Tạp Trát Nhân nhìn cô rửa bát đũa, một lúc sau hắn đột nhiên nói: “Hay chúng ta thuê một người hầu đi, bà ấy sẽ giúp em làm những việc như thế này”

Khả Hoan cười ha ha: “Ở đây không ai gọi là người hầu cả, họ đều gọi là người giúp việc hoặc bảo mẫu”

Trong phòng khách, mẹ Khả Hoan nhỏ giọng thủ thỉ với Tô Nghị: “Bác biết cháu đang rất thất vọng, đúng là Hoan Hoan đã làm những việc có lỗi với cháu. Nhưng mà cháu cũng biết đấy, trong lúc Hoan Hoan lâm vào hoàn cảnh hiểm nguy Tạp đã cứu em nó, sau đó lại chăm sóc cho Hoan Hoan cả một thời gian dài như vậy. Nói cách khác là nếu không có Tạp thì Hoan Hoan đã sớm không còn trên đời này. Chỉ nghĩ đến đó, bác đã thấy rất đau lòng, dù sao Hoan Hoan cũng chỉ là một cô gái yếu đuối, vậy mà đã phải trải qua bao hiểm nguy”. Nói đến đó mắt bà đã đỏ lên, thanh âm cũng nghẹn ngào.

Tô Nghị đã sớm biết rằng  Hoan Hoan chưa bao giờ kể với ba mẹ cô việc  hắn và cô đã chia tay trước khi cô rời Trung Quốc nhưng hiện tại lại nghe mẹ cô nói lên những lời này, trong lòng anh không khỏi đau đớn khổ sở, anh nói: “Bác à, đây không phải là lỗi của Hoan Hoan, mà là lỗi của cháu. Cháu mới là người phải xin lỗi Hoan Hoan. Hôm nay có thể nhìn thấy Hoan Hoan còn sống trở về, lại đang hạnh phúc như thế, cháu cũng thật mừng cho cô ấy”

Mẹ Khả Hoan vẫn áy náy: “Đứa bé ngoan, cháu cũng phải tìm một cô gái thật tốt nghe chưa, nếu không bác thật vẫn đau lòng lắm”

Tô Nghị cười khổ: “Vâng, nhất định cháu sẽ tìm được mà. Hai bác đừng quá lo lắng, à phải rồi, Hoan Hoan đã có dự định gì chưa ạ?”

Ba Khả Hoan nói: “Hai bác cũng vì chuyện này mà đau đầu mấy hôm nay. Theo lí thuyết mà nói, Hoan Hoan hẳn là sẽ phải trở về bệnh viện công tác nhưng giờ đây con bé đến hộ khẩu còn không có, hai bác lại sợ việc trở về của con bé thành đề tài huyên náo cho phóng viên bủa vây. Chưa kể lại còn bị điều tra, truy vấn đủ kiểu nữa. Cháu cũng biết Hoan Hoan rất ghét những việc phiền toái như vậy”

Tô Nghị nghe xong liền hiểu ngay tình huống, anh im lặng một lát rồi nói: “Để cháu nghĩ  cách giúp cô ấy, nhưng mà Hoan Hoan trở về bằng cách nào vậy? Không có hộ chiếu thì làm sao Hoan Hoan có thể trở về được?”

Hai vợ chồng già quay sang nhìn nhau, quả thật bọn họ chưa hề nghĩ tới vấn đề này, ngày hôm qua cả hai vui mừng quá đỗi nên còn chưa kịp hỏi tường tận.

Khả Hoan đã thu dọn xong bát đĩa, cô quay sang kéo Tạp Trát Nhân cùng nhau bước ra phòng khác.

Mẹ cô vội hỏi ngay: “Hoan Hoan à, con trở về đây bằng cách nào vậy? Ý mẹ là con có hộ chiếu không?”

Khả Hoan sửng sốt một chút, cô đưa mắt nhìn Tạp Trát Nhân, hắn thấy vậy lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy em?”

Khả Hoan nói: “Mẹ hỏi về hộ chiếu của em. Em phải nói gì bây giờ?”

Tạp Trát Nhân lập tức gật đầu: “Việc này để anh nói cho rõ ràng nhé”

Tạp Trát Nhân kéo tay Khả Hoan cùng ngồi xuống, hắn nhìn bố mẹ Khả Hoan cười cười nói: “Nếu không có hộ chiếu bọn con không thể nào trở về đây được. Ba mẹ cũng biết trên đời này không ai còn công nhận việc Khả Khả còn sống cả, nói cách khác là trên đời không còn ai tên là Lâm Khả Hoan nữa, kể cả ở Trung Quốc, có đúng vậy không ạ?”

Tạp Trát Nhân nói một câu Khả Hoan phiên dịch lại cho cha mẹ một câu, quả nhiên cha mẹ Khả Hoan nghe đến đấy đều cùng nhau gật đầu.

Tạp Trát Nhân nói tiếp: “Cho nên con nghĩ nếu Khả Khả đã không còn quốc tịch tại Trung Quốc thì chi bằng tạo một quốc tịch mới cho cô ấy, ba mẹ xem đi, đây là hộ chiếu của bọn con được cấp tại S quốc, nơi mà sau này con và Khả Khả đã sống một thời gian”.

Khả Hoan mang hộ chiếu lại đưa ba mẹ xem. Ba mẹ Khả Hoan nhìn mãi mà không nhận ra nổi cô gái trong hình chụp. Tạp Trát Nhân nghiêm trang nói: “Cô gái đó chính là Khả Khả, nhưng vì tại quốc gia đó tất cả phụ nữ đều phải ăn mặt như vậy nên không thể nhìn rõ gương mặt thật”

Khả Hoan vừa phiên dịch lại vừa ngượng ngùng đỏ mặt.

Tô Nghị cũng cầm tấm hộ chiếu nhìn kỹ, đặc biệt chú ý tới Visa thị thực Trung Quốc. Sau đó dùng tiếng Anh hỏi: “Nói như vậy, chẳng lẽ hiện giờ Hoan Hoan đã là công dân của S quốc sao?”

Tạp Trát Nhân gật đầu: “Đúng vậy, hiện tại Hoan Hoan là công dân hợp pháp của S quốc”

Khả Hoan quay sang ba mẹ phiên dịch lại, nghe xong mẹ cô lại một phen đau lòng: “Cuối cùng Hoan Hoan lại trở thành người nước khác, mà quốc gia đó thì….”

Khả Hoan không nói gì, Tạp Trát Nhân khẽ nhéo nhéo cô nhưng Khả Hoan vẫn im lặng. Tô Nghị đành đem những lời của mẹ Khả Hoan nói lại cho Tạp Trát Nhân. Tạp Trát Nhân nghe xong như bừng tỉnh, hắn mỉm cười nhìn mẹ cô an ủi nói: “Quốc tịch này chỉ là tạm thời mà thôi, bởi vì hộ chiếu tại quốc gia đó rất dễ xin. Nhưng chỉ cần có quốc tịch tại một quốc gia nào đó, sau này có thể chuyển sang quốc tịch Pháp, sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Bởi vì thời gian hơi gấp gáp nên bọn con trước tiên muốn về thăm ba mẹ, ở chơi một thời gian con sẽ đưa Khả Khả về Pháp, lấy danh phận là thê tử của con để chuyển sang quốc tịch Pháp. Ba mẹ không cần lo lắng”

Tô Nghị truy vấn: “Thật vậy chăng? Liệu có được như thế không?”

Ngay cả Khả Hoan cũng kinh ngạc nhìn Tạp Trát Nhân bởi vì Tạp Trát Nhân cũng chưa bao giờ nói với cô những điều này. Tạp Trát Nhân khẳng định gật đầu, hắn quay sang nhìn vào mắt Khả Hoan nói: “Anh đã chuẩn bị mọi việc từ rất lâu rồi, vấn đề chính là cần chút thời gian mà thôi. Hãy tin ở anh, nhất định anh sẽ làm được. Hai chúng ta và con sẽ nhanh chóng nhập quốc tịch Pháp”

Ba mẹ Khả Hoan nghe xong những lời Tô Nghị phiên dịch liền trở lên vui mừng quá đỗi. Như vậy thân phận của hai mẹ con Khả Hoan sẽ không còn gì phải lo lắng nữa rồi. Tô Nghị lúc này đã nhìn thấu tình yêu mà Tạp dành cho Hoan Hoan, hắn còn có bản lĩnh lo lắng chu toàn cho Hoan Hoan, xem ra hắn còn là chỗ dựa vững chắc cho Hoan Hoan hơn mình rất nhiều.

Tô Nghị nhớ tới việc mình đã quá ích kỷ khi buông tay Hoan Hoan, anh biết giờ đây anh không có tư cách mở miệng nói bất kỳ điều gì. Nhưng mà hắn cũng muốn làm một việc gì đó dù là nhỏ nhoi để giúp đỡ Hoan Hoan. Nghĩ một lúc anh nói: “Hoan Hoan, em có còn muốn làm bác sỹ nữa không?”

Mắt Khả Hoan sáng rực lên nhưng rồi nhanh chóng trầm xuống: “Em giờ làm sao có thể quay trở về bệnh viện được nữa”. Thực lòng, cô cũng không muốn gặp lại những người quen trong viện.

Tô Nghị nói: “Có rất nhiều bệnh viện tại các thị trấn nhỏ ở nông thôn đang rất cần bác sỹ. Nếu em muốn thì có thể đến đó công tác, nơi đó cũng không đến nỗi kém phát triển lắm đâu, hơn nữa khí hậu và phong cảnh rất thoáng đãng mát mẻ. Hai bác nếu thích cũng có thể đến đó dưỡng lão hàng năm”.

Khả Hoan vui vẻ gật đầu hai mắt sáng rỡ: “Em đồng ý chứ”

Tạp Trát Nhân mê hoặc nhìn cô, Khả Hoan cầm lấy tay hắn: “Em muốn được làm việc tại bệnh viện nông thôn, nơi đó dân cư thưa thớt, hoàn cảnh sống cúng tốt, không khí dễ chịu, hai ta mang theo cục cưng đến đó sống một thời gian có được không?”

Tạp Trát Nhân tươi cười: “Đương nhiên là được rồi, chỉ cần em thích là được. Y thuật của em cao như thế, không làm bác sỹ thì thật uổng phí”

Khả Hoan cảm kích nhìn Tạp Trát Nhân, trong lòng ấm áp vô bờ.

Nhìn con gái và con rể vui vẻ hòa thuận, ba mẹ Khả Hoan cũng rất ủng hộ việc Khả Hoan đến công tác tại bệnh viện nông thôn, bà nói: “Nhưng mà việc an bài công tác ở đó có khó khăn gì không Tô Nghị? Bọn họ không yêu cầu hộ khẩu của Hoan Hoan chứ?”

Tô Nghị nói: “Việc này cứ để cháu lo bác ạ, Hoan Hoan đã có hộ chiếu rồi, mình cứ nói Hoan Hoan là bác sỹ ở nước ngoài về đây công tác trong chương trình viện trợ y tế nào đó là được. Nơi đó người ta quan tâm nhất chính là năng lực chuyên môn của bác sỹ, chỉ cần Hoan Hoan thi đỗ các cuộc thi khảo sát của họ là được rồi”

Khả Hoan nhìn Tô Nghị chân thành nói: “Cảm ơn anh, Tô Nghị”

Tô Nghị cũng ảm đạm cười: “Anh chỉ có thể giúp em bằng đấy mà thôi, như vậy trong lòng anh sẽ thấy dễ chịu hơn đôi chút. Từ nay về sau chúng ta vĩnh viễn là bạn tốt của nhau”

Tình yêu của bọn họ sớm đã tiêu tan nhưng tình bạn của bọn họ coi như mới bắt đầu.

Ban đêm Tạp Trát Nhân khẽ ôm Khả Hoan và cắn nhè nhẹ nơi lỗ tai cô, Khả Hoan khẽ tránh ra. Tạp Trát Nhân ôm chặt lấy cô, nghiêm túc nói: “Anh muốn bức cung, người kia đã nói gì với em lúc chuẩn bị ra về?”

Khả Hoan bật cười: “Anh ấy nói em và anh ấy vĩnh viễn sẽ là bạn tốt”

Tạp Trát Nhân nguy hiểm nheo nheo mắt lại: “Thế hai ta là gì của nhau?”

Khả Hoan hít một hơi thật sâu nhìn Tạp Trát Nhân, xuất phát từ tình cảm tận đáy lòng, cô nói: “Hai ta vĩnh viễn là người yêu”

Sau đó là một màn cảnh xuân ướt át, tình yêu của bọn họ, giờ đây mới thực sự bắt đầu.

[ toàn văn kết thúc ]

 

Không thể không yêu - Huyền Lộng

Không thể không yêu – Kết 4

Kết 4

Nước mắt Khả Hoan không ngừng tuôn rơi, khóe miệng cô mếu máo cười: “Ba, mẹ, đây là con trai con, cũng là cháu ngoại của ba mẹ ”

Mẹ Khả Hoan vội vàng bế em bé, lớn tiếng nói: “Mau vào nhà đi, vào đi. Con của mẹ, cháu của bà đây rồi”. Trong lúc kích động bà chỉ kịp nói hai câu này mà thôi.

Ba Khả Hoan bảo mọi người ngồi xuống rồi ông chạy nhanh ra phòng bếp rồi hỏi các con xem đã ăn cơm chưa, Khả Hoan đáp lại là đã ăn trên máy bay và trên tàu rồi. Mẹ cô lập tức nói: “Như thế làm sao được, để ba mẹ chuẩn bị đồ ăn cho các con ngay bây giờ”

Hai vợ chồng già lục đục vào bếp nấu nướng, chỉ một lát sau cơm nước được bê ra và đặt đầy lên bàn. Khả Hoan vừa cho con bú no nê, em bé bú xong lại quay sang ngó ngoáy chân tay hóng chuyện. Mẹ Khả Hoan ôm lấy cháu trai, vừa nựng nựng bé vừa khóc. Khả Hoan cũng thấy rất xúc động nên không nhịn được nước mắt.

Mẹ Khả Hoan khổ sở nói: “Mẹ thật không thể tin được rằng đây là sự thật. Tất cả mọi người đều nói là con đã….. Nhưng may thay giờ đây con đã trở lại, lại còn có thêm cả con trai nữa”

Khả Hoan nghẹn ngào nói: “Con cũng suýt nữa thì bị giết, nhưng may mà có Tạp cứu con, sau đó, chúng con……cùng nhau nên…..em bé là con của con và anh ấy”

Ba Khả Hoan vẫn lặng lẽ nhìn Tạp Trát Nhân, phát hiện hắn từ đầu chí cuối đều ôn nhu nhìn hai mẹ con Khả Hoan, kể cả đối với hai vợ chồng già này cũng luôn mỉm cười hòa hảo, coi bộ rất có giáo dưỡng, trong lòng ông không khỏi hài lòng, lại nghe con gái nói cậu ta đã cứu con gái mình nên càng trở lên cao hứng. Ông hết sức nhiệt tình mời mọc: “Ăn đi, con, ăn đi”. Vừa nói vừa đưa đũa cho Tạp Trát Nhân.

Khả Hoan cười nói: “Ba à, anh ấy không biết dùng đũa đâu, trong nhà mình có dĩa không hả ba?”

Ông lập tức nói: “Ai dà, ba hồ đồ quá, để ba đi lấy”

Tạp Trát Nhân kỳ quái nhìn Khả Hoan, cô liền phiên dịch cho hắn, nghe xong Tạp Trát Nhân cũng cười ồ lên.

Mẹ Khả Hoan nói: “Còn sống trở về là tốt lắm rồi. Từ nay về sau chúng ta không bao giờ rời xa nhau nữa”.

Ăn xong cơm chiều, cả nhà lại quây quần ngồi tán chuyện, Khả Hoan đành phải đem chuyện xảy ra để kể lại cho ba mẹ, cô cũng không quên cắt bỏ những đoạn cần thiết. Ba mẹ Khả Hoan nghe xong không khỏi chua sót, thương cho con gái phải trải qua những tháng ngày long đong vất vả. Bọn họ cũng cập nhật thêm là Tạp Trát Nhân là con lai hai dòng máu Pháp và Ả rập, cậu ta là người cứu Hoan Hoan và sau đó hai người có con chung. Cả hai vợ chồng đối với Tạp Trát Nhân đều rất vừa lòng, nhìn thấy các con đều có vẻ mệt mỏi nên ông bà nhanh chóng an bài cả hai về phòng nghỉ, ngày mai có sức lại ngồi nói chuyện tiếp.

Tô Nghị tự mình lái xe về thành phố, đến nơi đã là 2 giờ đêm. Thân thể của anh thực rất mệt mỏi nhưng đầu óc lại cực kỳ thanh tỉnh, không thể nào ngủ được. Những việc xảy ra lúc tối làm cho anh cực kỳ xúc động, ở sâu thẳm trái tim mình từng cơn đau đớn khiến anh cơ hồ như bị bóp nát. Anh mở ngăn kéo ra, lấy tấm ảnh của Hoan Hoan luôn được để sẵn trong đó. Trong tấm ảnh là gương mặt hồn nhiên xinh đẹp của Hoan Hoan, luôn luôn tươi cười với anh. Anh vuốt ve khuôn mặt trên ảnh, nội tâm tràn ngập đau đớn, nếu lúc trướ anh không rời bỏ Hoan Hoan, có khi giờ này anh và cô đã có con rồi cũng nên

. Anh chợt nghĩ tới cô gái nhỏ bé nép vào người đàn ông ngoại quốc lúc chiều, lại còn bế theo một em bé đáng yêu nữa… Nhưng tất cả sự hối hận giờ đây đều trở nên vô ích, cả đời này anh sẽ không thể gặp lại Hoan Hoan nữa rồi. Hơn nữa sự thương tâm của anh không dừng lại ở đấy mà còn ở mối tình sớm nở tối tàn với Chu Nhạc Nhạc. Từ lúc Khả Hoan rời đi, anh luôn trong tâm trạng không tốt, Chu Nhạc Nhạc sớm phát hiện ra điều này nên gặng hỏi, cuối cùng anh cũng nói ra toàn bộ sự thật, cô ấy cũng vì tự trọng bản thân nên lựa chọn rời xa anh. Cuối cùng anh là người luôn thất bại, thậm chí là thảm hại bởi vì trong một thời gian ngắn hắn liên tục làm tổn thương hai người con gái hắn yêu thương.

Nhớ lại chuyện cũ khiến anh càng thêm thống khổ, Tô Nghị nhắm chặt mắt một lúc rồi mới mở mắt ra, vừa nhìn tấm ảnh vừa thì thào tự nói: “Hoan Hoan, hai ngày vừa rồi anh vừa đến thăm hai bác, hai bác vẫn khỏe lắm, em cứ yên tâm. Anh sẽ trở thành con trai của hai bác, sẽ chăm sóc cho hai bác đến hết đời”

Cùng lúc này, mẹ Khả Hoan bởi vì quá đỗi vui mừng mà không ngủ yên được, bà vẫn cảm thấy mọi việc vừa xảy ra tựa như một giấc mơ. Bà quay sang chồng nói: “Tôi nói có sai đâu, con gái chúng ta hiền hậu nhân ái là thế, làm sao có thể bị chết bi thảm được, quả nhiên là ông trời có mắt, phù hộ cho con chúng ta bình an trở về, lại còn có một gia đình hạnh phúc nữa chứ. Tôi coi như đã thỏa mãn rồi, cho dù bây giờ phải nhắm mắt xuôi tay tôi cũng vui lòng”

Ba Khả Hoan vội nói: “Bà nhìn bà kìa, những điều gở như thế cũng dám nói ra. Ngày sau còn dài, hai chúng ta còn phải giúp Hoan Hoan chăm sóc cháu ngoại a, còn nhìn nó lớn lên lấy vợ sinh con nữa”

Mẹ Khả Hoan cười nói: “Đúng đúng rồi”

Một lát sau ba Khả Hoan bỗng nhiên thở dài nói: “Nhưng mà tôi hơi buồn cho Tô Nghị, cậu ấy đối với Khả Hoan cũng rất thắm thiết, cho dù cậu ấy cũng giống chúng ta, luôn cho rằng Hoan Hoan đã không còn trên đời nhưng cậu ấy vẫn luôn chăm sóc chúng ta rất chu đáo. Từ lúc chúng ta nằm viện đến giờ, tuần nào cậu ấy cũng tới thăm nom, thực lòng, tôi coi Tô Nghị như con trai vậy. Hiện tại Hoan Hoan đã trở lại rồi nhưng con nó cũng đã yên bề gia thất, lại còn có em bé rồi nữa, tôi cũng thấy mình thật là thua thiệt Tô Nghị quá”

Mẹ Khả Hoan cũng trầm mặc một lát rồi nói: “Không được rồi, chúng ta không thể gạt cậu ấy. Ngày mai chúng ta sẽ gọi điện cho Tô Nghị thông báo tin này, không thể để chuyện này làm chậm trễ hôn sự cả đời của cậu ấy được”

Ba Khả Hoan nói: “Được rồi, được rồi, nhưng bà chú ý ăn nói cho khéo vào nhé, tôi sợ cậu ấy thương tâm quá..”

“Thế cũng còn hơn là lừa gạt cậu ấy…”

          Lúc này trong phòng cả nhà ba người Khả Hoan đang dần đi vào giấc ngủ, riêng Khả Hoan vẫn thao thức trằn trọc vì kích động. Cô ngắm nhìn Tạp Trát Nhân và con trai đang say sưa ngủ mà thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Cuối cùng cô lại được trở về với ba mẹ thân yêu, lại còn có cả chồng và con trai bên cạnh, còn gì so sánh được với hạnh phúc của cô lúc này đâu?

Sáng hôm sau, Khả Hoan tỉnh dậy sớm, cô nhẹ nhàng đứng dậy rón rén bước ra ngoài, cố không gây tiếng động làm thức giấc của hai cha con.

Đi ra ngoài mẹ cô đã vội hỏi: “Sao con không ngủ thêm một lát?”

Khả Hoan chạy tới ôm lấy mẹ: “Con vui quá, không tài nào ngủ được”

Ba cô cười nói: “Hai mẹ con thật giống nhau, đêm qua mẹ con cũng đâu có ngủ”

Mẹ Khả Hoan vui vẻ nói: “Vậy con ăn sáng trước đi, à, mà cậu ấy tên là gì, mẹ quên mất tên rồi đây này”

“Tạp, ba mẹ kêu anh ấy là Tạp cho dễ gọi..”

Mẹ cô âu yếm ôm cô xuống sôpha nhẹ nhàng hỏi: “Con có dự định gì chưa? Có phải trở về bên kia nữa không?”

Khả Hoan hơi nhíu mi: “Con cũng đang băn khoăn, kỳ thật con không muốn có ai ở đây biết được con đã trở về. Con sợ mọi người sẽ hỏi này nọ, cũng sợ bị điều tra thân thế. Con chỉ muốn có một cuộc sống như những người bình thường, thật sự con mệt mỏi quá rồi, rất mệt mẹ ạ”

Ba cô nhìn con gái: “Đúng vậy, cả đêm qua ba cũng không ngủ nổi, ba cũng đã nghĩ tới việc giờ đây con còn không có cả hộ khẩu, nếu giờ lộ ra tin tức gì chỉ sợ không tránh khỏi việc bị điều tra. Ba cũng không muốn những chuyện phiền phức như vậy. Nhưng mà nếu không có hộ khẩu, con và đứa bé biết làm thế nào, sau nàylàm sao đưng ký trường học được”

Mẹ Khả Hoan thở dài nói: “Mẹ cũng định mang chuyện con trở về nói cho Tô Nghị, chúng ta cần tham khảo ý kiến của cậu ấy, dù gì cậu ấy cũng là người của Nhà nước.”

Khả Hoan nhẹ nhàng hỏi: “Anh ấy có khỏe không? Đã lấy vợ chưa mẹ?”

Mẹ cô thở dài: “Làm sao nó có thể lấy vợ cơ chứ, đến bạn gái còn chưa có nữa là. Mẹ chỉ sợ trong lòng cậu ấy vẫn còn hình bóng của con. Con không biết đấy thôi chứ Tô Nghị thực sự vẫn đi lại chăm sóc ba mẹ rất chu đáo, còn hơn con ruột ấy chứ. Trong nhà có việc gì cũng đều là một tay cậu ấy đảm đương. Giờ đay con đã trở về rồi, hai đứa không thể cùng nhau nữa, thực lòng ba mẹ cũng thấy áy náy với cậu ấy”

Khả Hoan có chút ngẩn người: Không phải là anh ấy chuẩn bị cưới Chu Nhạc Nhạc sao? Sao đến giờ chưa kết hôn? Phải chăng anh đang lừa gạt ba mẹ cô? Đang suy nghĩ thì Khả Hoan bị tiếng khóc của em bé cắt ngang, cô vội chạy vào phòng, đã thấy Tạp Trát Nhân tỉnh giấc. Cô ôm lấy con cười cười hỏi Tạp Trát Nhân: “Anh ngủ ngon không?”

Tạp Trát Nhân hôn phớt qua môi Khả Hoan rồi mới nói: “Ngủ ngon lắm, chỉ có điều khi tỉnh dậy không thấy em đâu cả”

Nghe hắn nói vậy Khả Hoan cực kỳ vui vẻ, cô chỉ thầm cười trong lòng chứ không đáp lời. Tạp Trát Nhân thực sự thích cảm giác Khả Hoan thẹn thùng và ánh lên vẻ hạnh phúc trong mắt như lúc này, sau bao nhiêu hiểu lầm chao đảo, giờ đây Khả Hoan thực sự mở lòng đón nhận tình yêu của hắn. Điều này làm cho Tạp Trát Nhân cảm thấy tất cả những gì hắn vì cô mà làm đều cực kỳ đáng giá, cho hắn chọn lại hắn cũng sẽ nguyện ý lựa chọn con đường này.

Ăn sáng xong, cả nhà ba người Khả Hoan ở lại nghỉ ngơi, ba mẹ cô đi ra ngoài mua đồ ăn. Ở trên đường, mẹ Khả Hoan gọi điện thoại cho Tô Nghị thông báo tin Khả Hoan đã trở lại. Tô Nghị vừa nghe xong lập tức ngẩn người đến nỗi suýt rơi điện thoại trên tay.

Anh vội nhặt lên rồi lắp bắt nói: “Cháu lập tức qua đấy bây giờ”

Sau đó treo điện thoại luôn rồi bảo lái xe chạy thẳng về thành phố nơi gia đình Khả Hoan cư ngụ. Anh nhớ lại cô gái ngày hôm qua, chính là Hoan Hoan, đúng, chính là cô rồi. Hoan Hoan đã trở lại nhưng người đàn ông đó là ai? Còn có đứa trẻ nữa? Chẳng lẽ Hoan Hoan đã kết hôn, em bé đó là con của bọn họ? Trong ngực Tô Nghị một trận rét run, anh cự tuyệt dòng suy diễn của chính mình.

Ăn cơm trưa xong, Khả Hoan đang giúp ba mẹ dọn rửa thì nghe thấy tiếng gõ cửa, cô vội lau tay chạy ra mở cửa. Vừa nhìn thấy Khả Hoan, Tô Nghị đã vội cầm chặt lấy tay cô, một cách cực kỳ kích động anh run run hỏi: “Hoan Hoan, là em sao? Em không có chết thật sao? Em đã trở lại. Ngày hôm qua anh đã nghĩ người đó là em rồi vì làm sao trên đời này lại còn có người giống em đến thế được?”

Khả Hoan lúc này không còn vẻ khiếp sợ khi nhìn thấy anh như ngày hôm qua nữa, cô hơi lùi bước về phía sau, giãy tay Tô Nghị ra thản nhiên nói: “Chào anh, Tô Nghị, sao anh lại tới đây?”

Tô Nghị sốt ruột nói: “Là bác gái gọi điện cho anh, nói là em đã trở lại, anh liền lập tức đến đây gặp em. Em không biết là hai năm này anh đã hối hận như thế nào đâu, em có biết anh nhớ em đến thế nào không, anh…” Tô Nghị lúc này quá xúc động nên nói năng lộn xộn, cứ nhớ tới cái gì liền bật ra khỏi miệng.

Khả Hoan nghe thấy tiếng động lập tức chạy ra, cắt ngang lời nói của Tô Nghị: “Đứa trẻ này, trong điện thoại bác nói còn chưa hết chuyện, cháu đã vội chạy tới đây rồi. Mau vào nhà đi, cháu ăn cơm chưa? Kỳ thật cuối tuần cháu đến cũng được mà”

Tạp Trát Nhân lập tức nói: “Bác gái à, cháu không đói bụng”

Mẹ Khả Hoan nói: “Không đói cũng phải ăn, còn nhiều đồ ăn lắm, để bác hâm lại cho nóng”

Bọn họ xem ra rất chi là thân thiết, Khả Hoan nghiêng người mởi Tô Nghị vào nhà: “Anh vào đi”

Tạp Trát Nhân vừa bước vào phòng đã nhìn thấy người đàn ông hôm qua ôm Khả Hoan, lúc này anh ta đang ngồi rất thoải mái trên sofa, đến lúc này Tô Nghị không còn có thể tự gạt mình nữa rồi, anh biết những điều anh tiên đoán là sự thật. Vì thế sắc mặt Tô Nghị có chút thay đổi, tuy rằng Tạp Trát Nhân vui vẻ nhìn mình cười chào hỏi nhưng Tô Nghị lúc này không có tâm trạng nào để bắt tay xã giao. Tạp Trát Nhân cũng nhận ra người đàn ông này, hẳn là vì anh tay mà tối qua Mèo con mới run rẩy nép vào ngực mình như vậy, hơn nữa lại nhìn thấy biểu hiện có vẻ đối địch của anh ta, Tạp Trát Nhân càng đóan chắc hơn quan hệ trên mức bạn bè của anh ta với Mèo con. Nhưng mà Khả Khả hiện đã là người của hắn rồi, người đàn ông này có mơ cũng không thể chạm vào Khả Khả được.

Nghĩ thế, Tạp Trát Nhân càng tự tin hướng tới Tô Nghị gật đầu chào hỏi.

Ba Khả Hoan đã nhìn thấy sắc mặt Tô Nghị không tốt, âm thầm trách bà vợ không suy nghĩ kỹ trước khi gọi điện cho Tô Nghị, ít ra cũng phải để cho Tô Nghị có thời gian thích ứng đã chứ. Ông vội nhanh miệng giải thích: “Tô Nghị à, ngồi xuống đi cháu”

Tô Nghị chậm rãi ngồi xuống, không nhìn Tạp Trát Nhân mà quay sang hỏi ba Khả Hoan: “Hoan Hoan làm thế nào mà trở về được ạ? Hơn một năm nay cô ấy ở đâu và sống như thế nào vậy bác?”

Ba Khả Hoan không biết phải nói giảm nói tránh thế nào nên đành phải đem Tạp giới thiệu cho Tô Nghị: “Đây là Tạp, cậu ấy là người Pháp, chính cậu ấy đã cứu Hoan Hoan, từ lúc đó tới giờ Hoan Hoan và cậu ấy ở cùng một chỗ, hai người họ còn có em bé nữa”.

 Tô Nghị vốn đã nghĩ đến điều này nhưng khi nghe bác trai trực tiếp nói ra, anh cũng không tránh khỏi bị kích động, nhất thời không nói ra lời.

Không thể không yêu - Huyền Lộng

Không thể không yêu – Kết 3

Kết 3

Tạp Trát Nhân nén nhịn sự khó chịu trước những màn hành hình dã man của gia tộc, tuy rằng đã từng nghe nói tới mấy màn này nhưng đây là lần đầu tiên hắn tận mắt chứng kiến. Hắn chợt nghĩ đến việc Khả Khả đã từng nói với cô bảo mẫu là hành hình bằng thạch hình là “dã man”, là “tàn nhẫn”, thật may cho hắn là ngày hôm nay Mèo con không tận mắt chứng kiến nếu không Mèo con có lẽ sẽ bị ám ảnh cả đời. Như vậy quyết định mang Mèo con rời khỏi đây là điều cực kỳ đúng đắn.

Trong bóng đêm, toàn cư gia im ắng một cách đáng sợ. Đức Lí Tư và Trát Phi yên lặng đưa ba người gồm Tạp Trát Nhân, Khả Hoan và Đạt La đi một đoạn khoảng vài trăm mét. Tạp Trát Nhân cuối cùng cũng dừng lại nhìn cha và anh trai nói:

“Ba và anh về đi, khi nào bọn con lên máy bay thuận lợi rồi con sẽ cho Đạt La trở lại đây báo tin. Đến Trung Quốc con sẽ lựa lúc thích hợp để liên hệ với căn cứ bên Thụy Sĩ, thông qua đó sẽ biết được tình hình của mọi người bên này. Ba và anh hãy bảo trọng”

Đức Lí Tư  và Trát Phi đều gật gật đầu, trong lòng vạn phần không muốn rời xa. Đức Lí Tư căn dặn: “con cũng phải rất bảo trọng đấy, chăm sóc cho Khả Khả và Tạp tác chu đáo vào nhé. Đợi khi trời quang mây tạnh hãy trở lại đây”

Trát Phi ôm chặt lấy em trai không nói lên lời, tất cả đều như bị nghẹn nơi cổ họng. Tạp Trát Nhân cũng ôm chặt lấy cha, rồi mạnh mẽ buông ra cắt chặt răng xoay người bước đi, không hề ngoái nhìn lại.

Khả Hoan không biết làm gì cho phải liền thay Tạp Trát Nhân rơi nước mắt chia ly, cô có thể hiểu tâm trạng của cha và anh hắn lúc này, cô bế con lại gần Đức Lí Tư và Trát Phi nhẹ nhàng cúi đầu vái chào và nói nhỏ: “Thực xin lỗi, mong sớm gặp lại mọi người”. Nói xong cô không dám nhìn biểu hiện trên mặt của họ mà nhanh chóng bước theo Tạp Trát Nhân.

Đạt La cũng dùng quân lễ chào hai người. Trát Phi nói: “Ngươi nhớ hầu hạ Tạp Trát Nhân thiếu gia cho tốt, phải cam đoan là bọn họ đã đăng ký xuất cảnh an toàn”

Đạt La nhẹ giọng hồi đáp: “Vâng, thưa thiếu tướng”

Hành trình tiếp theo của bọn họ cũng không quá gian nan bởi bọn họ ăn mặc không khác với dân bản xứ ở đây tí nào. Trên đường đi Khả Hoan để ý, mặc dù đang thời buổi loạn lạc, nơi đây kinh tế lại lạc hậu trì trệ nhưng người dân ở đây rất sinh hoạt rất náo nhiệt và vui vẻ. Cô không khỏi ấn tượng trước những hình ảnh này nên cũng không có cảm giác gì vất vả.

Đến tối, bọn họ lại lại ngủ lại thôn xá hoặc khách sạn ven đường, tuy rằng đơn sơ nhưng cũng đủ cho bọn họ nghỉ ngơi lấy sức. Khả Hoan rất cảm động sự quan tâm chăm sóc ân cần của Tạp Trát Nhân dành cho hai mẹ con nên đối với hắn rất ôn nhu và chăm sóc. Cảm giác được đồng hành cùng chồng và con trai trong lúc lưu lạc này khiến cô rất ấm áp.

Vài ngày trôi qua, cuối cùng bọn họ cũng tiến tới thủ đô, Tạp Trát Nhân liền thuê ngay một chiếc ôtô để đưa tất cả tới sân bay. Theo lịch trình bọn họ phải đổi hai chuyến bay mới có thể về tới Trung Quốc, chuyến bay gần nhất cũng phải chờ đến hai ngày sau. Trong thời gian chờ đợi, Tạp Trát Nhân đưa Khả Hoan đi mua quần áo mới, đó là một bộ áo choàng và khăn bịt mặt với chất liệu rất tốt.

Sau đó còn không quên hỏi Khả Hoan có cần mua đồ gì về làm quà không, coi như bọn họ là những du khách đến nơi này, trở về phải mua quà cho người nhà. Khả Hoan vui vẻ cùng hắn mua rất nhiều đồ cho em bé, rồi mua cả rượu trái cây đặc sản, trà xanh và mấy thứ đồ mỹ nghệ mà cả cô và mẹ cô đều rất thích. Mua sắm xong chất đồ vào đã thấy ngập kín vài cái vali.

Đến lúc đăng ký hải quan, Khả Hoan rất căng thẳng nhưng may thay mọi việc rất thuận lợi, tất cả các phụ nữ đi máy bay đều bịt kín mặt và phải có chồng hoặc cha dắt đi cùng. Khả Hoan thầm cảm thấy may mắn vì ở xứ lạc hậu và cổ hủ này cô mới có may mắn thoát khỏi sự kiểm soát của lực lượng an ninh một cách thuận lợi như vậy. Cô thầm nghĩ nếu luật ở đây cổ hủ thêm tí nữa khéo đến cả đàn ông cũng che mặt để giấu thân phận thực thì hay ho biết mấy, đúng là đục nước béo cò.

Đạt La nhìn thấy bọn họ an toàn rời đi rồi cũng nhanh chóng trở về gia tộc báo tin.

Tiếng phi cơ rít gào vút lên trời xanh, bên dưới mặt đất chỉ còn loang lổ hình ảnh cánh đồng cát mịt mù, Khả Hoan nhìn thấy thế mà trong lòng trở lên nhẹ nhàng khoan khoái, rốt cuộc cô có thể trở về nhà.

Trải qua hơn hai mươi tiếng phi hành, Khả Hoan và Tạp Trát Nhân cuối cùng cũng đến sân bay quốc tế tại thủ đô Bắc Kinh. Hải quan ở đây kiểm soát an ninh rất chặt chẽ, tuy vậy đối với phụ nữ Arập cũng rất tôn trọng, Khả Hoan không hề bị yêu cầu dỡ khăn che mặt xuống cho nên cả hai an toàn thông quan.

Cuối cùng cũng tới tổ quốc, Bắc Kinh lúc này đang cuối xuân đầu hạ nên trời tuy nắng nhưng vẫn rất mát mẻ. Khả Hoan hít một hơi thật sâu để ôn lại hơi thở quê nhà, lệ cũng bất giác lưng tròng mắt. Cuối cùng cô cũng không kiềm chế được kéo tay Tạp Trát Nhân chạy vào gian hàng miễn thuế để mua mấy bộ quần áo Tây âu. Vào phòng vệ sinh, cô nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo Ả rập nóng nực và thay vào đó là bộ đồ đơn giản bình thường, rốt cuộc cô cũng được hở mặt thật ra ngoài.

Tạp Trát Nhân đang bế con đợi bên ngoài, nhìn thấy Khả Hoan bước ra với chiếc váy hoa giản đơn, tóc dài khẽ bay theo gió khiến hắn ngây người ngắm nhìn. Sắc mặt của Khả Hoan lúc này thản nhiên, cô nhẹ nhàng bế lấy con, quay sang Tạp Trát Nhân lúc này đang vòng tay ôm nhẹ hai mẹ con, hơi xấu hổ nỏi: “Tới phiên anh đi đổi tây trang đấy”

Nhìn thấy Tạp Trát Nhân trong bộ veston tây âu trông thật điển trai, Khả Hoan không khỏi thỏa mãn, từ giờ bọn họ có thể đi lại ở nơi đây như những người bình thường rồi, giờ chỉ còn chờ vài tiếng nữa để về đến nhà mà thôi.

Ba, mẹ, con đã trở về, cô thầm nói trong lòng. Xe taxi dừng trước ngôi nhà hai tầng cũ kỹ, Khả Hoan bồi hồi xúc động, cô trân trân nhìn khung cảnh xung quanh đến nỗi quen cả bước chân xuống xe. Đến khi Tạp Trát Nhân đỡ cô bước xuống, taxi đã rời đi từ lúc nào rồi mà Khả Hoan vẫn si ngốc đứng ven đường nhìn lên cửa sổ phòng cô.

Tạp Trát Nhân mỉm cười bế con đứng sau lưng cô, hắn không hề thúc giục cô mà chậm rãi quan sát xung quanh, thầm đánh giá nơi này.

Tại khuôn viên trước khu nhà, có vài cụ già vừa ăn cơm tối xong lục đục ra đây hóng mát tại ghế đá. Sắc trời đã tối nên không ai để ý thấy rằng ở xa xa có một bóng người cao gầy cũng từ khu nhà bước ra, không ngừng quay đầu hối thúc hai người già đang mãi hàn huyên: “Hai bác à, hai bác lên nhà đi, cháu đi trước, cuối tuần cháu lại tới thăm các bác”

Khả Hoan lập tức cứng người lại, cô quay sang nhìn chằm chằm ba người. Ngay cả Tạp Trát Nhân cũng phát hiện Khả Hoan đang rùng mình, lập tức quay đầu hướng về phía cửa khu nhà.

Mẹ Khả Hoan hiền từ nói: “Tô Nghị à, bác và bác trai không sao cả đâu. Cháu cũng không phải đến đây hàng tuần như thế này. Các bác biết là cháu cũng rất bận rộn, không phải lúc nào cũng có thời gian chạy đi chạy lại. Nếu có việc gì cần hai bác sẽ gọi cho cháu, được không?”

Tô Nghị cười nói: “Không sao đâu ạ, dù sao cuối tuần cháu cũng đều rảnh rốt, mỗi tuần phải nhìn thấy hai bác khỏe mạnh cháu mới an tâm được”

Các bác hàng xóm thấy thế cũng chào hỏi: “Tô Nghị lại tới à? Bác Lâm à, nhà bác thật có phúc khí, Tô Nghị đối với hai bác còn có hiếu hơn cả con đẻ của chúng tôi nữa đấy chứ”

“Đúng vậy, đúng vậy, nhà bác thật là có phúc”

Hai vợ chồng Lâm gia cũng mỉm cười: “Đúng vậy, đúng vậy, ít nhiều Tô Nghị cũng là mỗi tuần tới thăm nom chúng tôi, Tô Nghị thật đúng là một đứa con ngoan”

Tô Nghị có chút ngượng ngùng, vội nói: “Đây là việc cháu phải làm mà, thôi hai bác trở về sớm đi, cháu cũng đi giờ đây”

Hai vợ chồng Lâm gia gật đầu cười, Tô Nghị cũng không trì hoãn nữa mà lên xe nhấn ga.

Khả Hoan ngơ ngác nhìn cha mẹ quay người đi vào phía trong nhà, còn Tô Nghị chậm chậm lái xe về phía họ, cô gần như mất đi phản ứng trốn tránh nên đứng trân tại chỗ. Tô Nghị hiển nhiên thấy phía trước có người nhưng anh vẫn không định bấm còi vì nghĩ người kia hẳn là sẽ tránh đường cho anh nhưng đi đến gần vẫn không thấy người kia nhúc nhích, anh vội giảm tốc độ và kinh hãi khi nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc.

Ngay lập tức Tô Nghị quẹo tay lái sang trái gấp, trong ngực một phen run rẩy và đau đớn. Cùng lúc, Tạp Trát Nhân vội dùng hết sức ôm chặt lất Khả Hoan vào lòng, mồ hôi lạnh túa ra, hắn hấp tấp hỏi: “Khả Khả? Em có sao không, vừa rồi làm anh sợ muốn chết”

Tô Nghị cố nén nỗi đau lòng mở cửa buốc xuống, anh cũng không ngờ rằng người hắn suýt tông vào đúng là Khả Hoan, mới đầu anh chỉ tưởng cô gái đó có bộ dáng giống Khả Hoan mà thôi nên mới định bước xuống nói vài câu xin lỗi.

Lúc anh nhìn thấy cô gái đó dựa vào người đàn ông cao to kia, hơn nữa lại là người ngoại quốc anh đã thấy mình rất đường đột nên vừa bước gần tới anh đã dùng tiếng Anh nói: “Thực xin lỗi làm hai người sợ hãi, tôi chỉ muốn hỏi thăm xem anh chị có sao không thôi, thật sự là không có việc gì sao?”

Trong lòng Khả Hoan không nhịn được run lên, cô vùi mặt thật sâu vào ngực Tạp Trát Nhân và im lặng không nói gì.

Tạp Trát Nhân ôm chặt lấy thân thể đang run rẩy của cô, ôn hòa dùng tiếng Anh nói: “Không sao, chúng tôi không sao cả”

Tô Nghị nhìn chằm chằm vào cô gái đang lọt thỏm trong vòng tay chồng, thầm nghĩ cô gái này gầy hơn so với Khả Hoan khá nhiều, anh đành nói câu xin lỗi rồi lên xe phóng đi.

Lúc này Khả Hoan mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tạp Trát Nhân cười nói: “Hai ta vào nhà thôi”

Mẹ Khả Hoan vừa nghe tiếng đập cửa liền chạy ra mở, thuận miệng nói luôn: “Có phải Tô Nghị hay không, lại quên gì hả con?”

Cửa phòng mở ra bà trố mắt nhìn Khả Hoan, e rằng mình nhìn lầm nên bà lấy tay xoa xoa hai mắt, cố gắng nhìn kỹ cô gái đang nhòa lệ trước mặt.

Khả Hoan nghẹn ngào kêu lên: “Mẹ, mẹ, là con, con đã trở về”

Mẹ cô hai chân mềm nhũn lùi dần về phía sau, Tạp Trát Nhân nhanh tay vội tiến lên đỡ lấy bà.

Ba Khả Hoan nghe thấy tiếng động cũng bước từ trong phòng ra, lập tức cũng ngẩn ngơ đứng tại chỗ.

Khả Hoan bước lên, một tay kéo kéo áo cha: “Ba, con là Hoan Hoan, con đã trở về”

Ông vội giơ tay ôm chặt lấy Khả Hoan, không ngừng lay lay sờ mó mặt mũi con gái, run run nói: “Thật sự là con, Hoan Hoan… con gái ba, còn anh…..”

Đằng sau Khả Hoan vang lên tiếng trẻ con khóc, thì ra em bé đang được cha bế nghe tiếng động nên tỉnh giấc khóc nháo. Mẹ Khả Hoan lập tức quay sang nhìn chằm chằm hai người, Tạp Trát Nhân không biết nói tiếng Trung nên chỉ có thể nhìn bà cười trừ.

Không thể không yêu - Huyền Lộng

Không thể không yêu – Kết 2

Kết 2

Đêm đến, cứ mỗi khi tỉnh giấc trong đầu Khả Hoan hại hiện lên hình ảnh tràn đầy yêu thương của cha mẹ và những tháng ngày cô vẫn còn là một bác sỹ ngoại khoa. Cứ nằm được một lúc cô lại không nhịn được việc quờ tay sau gối để chắc chắn rằng tấm hộ chiếu vẫn còn ở đó, mỗi lúc như thế trong lòng cực kỳ phấn khích.

Mọi động tác của cô Tạp Trát Nhân đều cảm nhận được, hắn đều ôm cô và vỗ về nhè nhẹ tựa như đang vỗ ru cô ngủ và truyền cho cô sự an tâm. Trong mắt hắn, Mèo con giống như một đứa trẻ đáng yêu, rất cần hắn quan tâm che chở và yêu thương.

Vừa chập chờn ngủ hắn vừa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, quả nhiên chỉ qua nửa đêm bên ngoài vang lên tiếng ồn ào huyên náo. Hắn lập tức ngồi dậy rồi bước xuống giường. Khả Hoan cũng lập tức mở to mắt nhìn hắn hỏi: “Có chuyện gì vậy anh?”

Tạp Trát Nhân an ủi cô: “Bên ngoài có chút loạn, anh ra ngòai xem sao. Em ngủ tiếp đi”

Khả Hoan có chút lo lắng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Chúng ta……chúng ta vẫn có thể rời đi vào ngày mai chứ?”

Tạp Trát Nhân nở nụ cười: “Tất nhiên là chúng ta vẫn đi rồi. Em cứ yên tâm, sẽ không có gì có thể làm ảnh hưởng tới việc chúng ta rời đi. Giờ thì em ngoan ngoãn nằm xuống và ngủ tiếp đi nhé”

Nói xong Tạp Trát Nhân bước ra khỏi phòng tiến về phía đám đông đang huyên náo, đèn đuốc sáng choang. Phía bên trong phòng nghị sự đã tụ tập đủ mọi người trong gia tộc, kể cả các lão nhân. Tạp Trát Nhân đến nơi hơi nhếch mép cười, lúc đó cha và anh trai đã ngồi yên vị, mặt mũi trầm tư.

Đèn dầu nhanh chóng được thắp sáng choang, tất cả mọi người đứng ngồi xung quanh phòng, ở giữa là La Y và một phụ nữ trần truồng đang quỳ rạp dưới đất. Hai người hiển nhiên là vừa bị đánh xong, trên người cô gái kia có nhiều vết thương nặng hơn La Y rất nhiều. Cô gái đó vì xấu hổ nhục nhã mà cúi gằm mặt, thân mình run rẩy,miệng ngậm chặt không dám nói câu gì. Tên La Y quỳ bên cạnh cũng đang run mình sợ sệt, hắn không ngừng khóc rống lên rồi cầu xin tha thứ: “Bác ơi, không phải do cháu đâu, cháu không có lỗi gì cả, tất cả là do cô ta quyến rũ cháu, bác ơi…”

Đức Lí Tư và vài vị lão nhân đều không nói gì nhưng những người khác trong gia tộc có vẻ không dễ dàng bỏ qua, họ không ngừng xì xào bàn tán ra vào, cuối cùng một người trong số họ lên tiếng: “Không thể tha thứ cho bọn họ được, hành vi của bọn họ là sự sỉ nhục đối với thánh Ala”

“Hành vi thông dâm của bọn chúng là tội ác tày trời, phải nghiêm trị, không thể tha thứ cho La Y được”

“Chính tôi tận mắt nhìn thấy La Y chủ động thông dâm với cô gái này, không thể tha thứ được..”

Tạp Trát Nhân nhìn kỹ lại đám người vừa la lối đó, thấy tất cả đều là người trong tộc chứ không phải là thủ hạ của mình hay của Trát Phi, hắn thầm khen Đạt La sắp xếp khéo léo để không ai nhìn ra tia âm mưu nào. Tạp Trát Nhân lại nhìn đến cha và các lão nhân bên cạnh, tất cả đều đang trừng trừng mắt với bộ dạng cực kỳ tức giận nhìn đôi gian phu dâm phụ., tất nhiên là trừ Cáp y – cha của La Y.

Cáp y có vẻ xấu hổ và giận dữ, chỉ âm thầm cắn răng thở dài, vẻ mặt rất mệt mỏi. Rất lâu sau, Đức Lí Tư trầm giọng mở miệng: “Tất cả im lặng cho ta”

Tất cả mọi người lập tức im lặng nhìn tộc trưởng. Đức Lí Tư căm tức nhìn hai kẻ đang quỳ dưới đất lạnh lùng nói: “Các người thật là không biết xấu hổ, bị người ta bắt thông dâm tại trận, giờ còn gì để nói nữa hay không?”

Cô gái kia cuối cùng cũng khóc thành tiếng nhưng một chữ cũng không dám nói ra. La Y hoảng sợ muốn chết, không ngại một chân bị què lê đến cạnh chân Đức Lí Tư, vừa ôm chân ông vừa khóc: “Bác, bác ơi, tha cho cháu đi, từ nay về sau cháu không dám thế này nữa, tha cháu lần này đi bác, cháu là cháu ruột của bác mà…”

Đức Lí Tư đau lòng nói: “La Y, không thể được đâu, làm sao cháu có thể gian dâm với quả phụ thế này, nhà cháu có hàng trăm nô lệ như thế còn chưa đủ hay sao? Tộc có tộc quy, không phải bác ác độc nhưng nếu tha cho cháu lần này thì lần sau với người khác bác phải làm thế nào. Cho dù Trát Phi hay Tạp gây ra chuyện như thế này bác cũng sẽ nghiêm trị không tha”

La Y tất nhiên là biết mình vừa gây ra đại họa nên chỉ có thể lăn lê ra khóc lóc cầu xin: “Bác, bác ơi….”

Đức Lí Tư không thèm nhìn hắn mà quay đầu nhìn đám lão nhân đanh thép nói: “Dựa theo tộc quy, nữ nhân chịu thạch hình, nam nhân chịu cọc hình, còn ai có ý kiến gì không?”

Tất cả các lão nhân đều đồng thanh: “Đúng, nên làm như thế”

Đúng lúc này ở đâu chạy tới một người phụ nữ cùng với mấy người thanh niên khóc lóc thảm thương, hóa ra đó là mẹ của cô gái này và hai người em trai của La Y. Tạp Trát Nhân trong lòng cười lạnh, quả nhiên chuyện xấu xảy ra người cuối cùng được biết chính là người nhà.

Người phụ nữ trung niên kia bổ nhào về phía con gái khóc rống lên: “Làm sao con có thể làm việc hồ đồ như thế, việc như thế này còn dám làm sao, sao mà con ngu dại thế….”

La Y kêu to: “Cha…”

Cha của La Y cũng run run tiến tới trước mặt Đức Lí Tư rồi quỳ xuống, cầm tay ông hôn lên ý cầu xin: “Đức Lí Tư, anh tha cho La Y lần này đi, coi như là em cầu xin anh”

Đức Lí Tư rút tay về, ôn hòa nói: “Chú đang làm gì vậy? Mau đứng dậy đi”

Cha La Y vẫn giữ nguyên tư thế quỳ, hối hận nói: “Không dạy dỗ La Y đến nơi đến chốn là sai sót của em. Về sau em sẽ nghiêm khắc quản thúc nó”

Đức Lí Tư nâng em trai dậy thở dài nói: “Quá muộn rồi, chú ạ. Không chỉ có anh mà còn mọi người khác trong tộc nữa. Cũng may chú còn có bọn họ….”. Nói xong đưa tay chỉ về phía mấy người em trai của La Y.

Cha của La Y đưa mắt nhìn về phía các lão nhân khác, bọn họ đều khinh bỉ quay đi, gương mặt vẫn tràn đầy phẫn nộ. Lão biết những lời anh trai nói là đúng, cho dù anh lão có buông tha La Y nhưng những người còn lại sẽ không bao giờ làm vậy, hôm nay La Y phải chết là chuyện không thể nghi ngờ.

Sau đó, Đức Lí Tư ra lệnh: “Đưa bọn họ vào nhà giam, sáng mai hành hình”. Tiếng khóc lại vang lên lần nữa, thanh niên trai tráng trong tộc bắt đầu kéo hai phạm nhân đi.

Tạp Trát Nhân lặng lẽ trở lại phòng của mình, trong lòng không khỏi nổi lên nỗi trắc ẩn, dù sao chú hắn đối xử với hắn cũng không tệ, nếu không phải vì La Y gây ra tội tày trời như thế thì hắn cũng không ra tay tuyệt tình vậy.

Sang hôm sau Tạp Trát Nhân tỉnh giấc đã thấy Khả Hoan bắt đầu lục đục thu dọn đồ đạc của em bé, hắn mỉm cười: “Em thu dọn xong rồi cố nghỉ ngơi lấy sức. Đêm nay còn phải vất vả nhiều”

Khả Hoan vui vẻ cười sau đó gật đầu, cô nhìn hắn với ánh mắt tràn ngập hi vọng và yêu thương.

Tạp Trát Nhân rời đi tìm cha và anh trai, đến phút cuối Trát Phi mới nói cho cha rằng tối nay Tạp Trát Nhân sẽ rời khỏi đây đi. Đức Lí Tư tuy rằng thập phần kinh ngạc nhưng khi nghe xong những chuyện trước kia La Y định làm với hai mẹ con Khả Hoan thì cũng đồng ý là trước mắt hai mẹ con cô nên rời khỏi nơi này một thời gian là tốt nhất. Trước sự lựa chọn đi Trung Quốc thay vì đi Pháp của Tạp Trát Nhân, ông cũng đồng tình ủng hộ vì lúc này cũng chưa rõ là mật thám bên Pháp có nhận diện được ba cha con ông hay không, vạn nhất xuất hiện bên đó mà bị bắt được thì sẽ rất thảm.

Tạp Trát Nhân lặng lẽ đi đến cạnh cha nói: “Con sẽ đưa Khả Khả trở về Trung Quốc, rồi thu xếp trở về đây. Con vĩnh viễn là một thành viên trong gia tộc Cáp Lặc nên sẽ vì gia tộc mà chiến đấu đến cùng”

Ánh mắt Đức Lí Tư đã nhòe lệ, ông trấn an con trai: “Chỉ bẵng những lời này của con ba đã thấy đủ lắm rồi. Chúng ta cũng chưa vội khai chiến, hiện cần tập hợp lực lượng đã. Con cứ an tâm ở bên cạnh Khả Khả, vì chúng ta mà bảo tồn huyết mạch gia tộc”

Trát Phi cũng nói: “Đúng vậy. Chỉ cần chưa khai chiến, em không cần trở về đây”

Đức Lí Tư nói thêm: “Tài sản bí mật của chúng ta vẫn đang được cất giữ an toàn ở Thụy Sĩ, khi con đến Trung Quốc có thể liên hệ với đầu mối bên đó, họ sẽ chuyển tiền cho con”.

 Cuối cùng ông nói thêm: “Những chuyện La Y làm ba đều biết rõ, có ngày hôm nay cũng là do nó gieo gió gặt bão, từ nay con cũng đừng ghi hận nó, cũng đừng giận chú của con, ông ấy thực ra vẫn rất thương yêu con, tuyệt không có ý tranh cướp vị trí tộc trưởng”

Tạp Trát Nhân gật đầu: “Con biết rồi. Con không hề giận chú, nhưng với La Y, con phải tận mắt nhìn thấy nó bị trừng phạt”

Đức Lí Tư thở dài nói: “Vậy chúng ta đi thôi, bọn họ chắc là đang chuẩn bị hành hình rồi”

Tại pháp trường người ta đã đào sẵn hai cái hố và chôn hai cọc gỗ, hai kẻ phạm tội bị trói chặt vào hai cọc gỗ. Đức Lí Tư dùng ánh mắt thăm dò nhìn qua mặt các lão nhân rồi dõng dạc nói: “Để thi hành tộc quy, hôm nay ta lệnh cho các người dùng hình răn đe đôi gian phu dâm phụ này”

Rất nhanh sau đó cô gái kia bị đẩy xuống một chiếc hố và bị vùi đất ngang người, tiếp đó là màn thạch hình man rợ, cô ta không ngừng lấy tay che mặt và khóc lóc thảm thiết cho đến khi chết ngất đi.

Mấy thanh niên khác tiến tới phía La Y khiến hắn cực kỳ sợ hãi khóc thét: “Bác, cháu sai rồi, cháu là tên khốn không ra gì, cầu xin bác tha cho cháu…”

Năm người phụ trách hành pháp lạnh lùng tiến tới trói hắn vào cọc gỗ rồi bắt đầu hành hình bằng cách xuyên cọc gỗ qua hậu môn. Vì hắn là cháu ruột của tộc trưởng nên việc hành hình kết thúc sớm hơn so với những người thường khác. La Y chả mấy chốc không còn sức kêu la, hơi thở trở lên mỏng manh dần, mùi máu tươi thoang thoảng trong không khí. Tất cả mọi người chứng kiến đều đồng ý là cái chết thật nhanh đối với hắn lúc này thực sự là một sự giải thoát.