Nở rộ – Chương 26

Posted on Tháng Sáu 2, 2012. Filed under: NỞ RỘ (18+) |

Vi Bác

Thứ Năm này phái đoàn Vi Bác lại phải tiếp tục tới Lương thị để chốt phiên đầu tiên của gói thầu, Cố Minh Châu nhìn danh sách các công ty đối thủ xong nhíu mày:

‘Chị ghét cái bọn Diệu Lâm này quá đi mất”. Đương nhiên là cực ghét bởi cô không ít lần bại bởi Diệu Lâm, lần này coi như là cơ hội tốt để cô phục thù.

Phải rất lâu rồi Cố Yên mới nhìn thấy chị gái mình có biểu hiện giận dỗi như một cô gái bình thường như vậy nên cô khẽ cười thầm một cách thích thú.

Cố Minh Châu nhìn sang Jesscica nói: “Cô chuẩn bị số liệu cho cẩn thận vào nhé, ngày mai tôi sẽ  trực tiếp tham gia”.

Jesscica nhìn sang phía Cố Yên rồi lại nhìn Cố Minh châu, lúc sau cô mới ngần ngừ nói: “Tôi thấy nếu người chủ trì phía Lương thị là Dung Nham thì nên để Cố Yên đi thì hơn”.

Jesscica có cái lý của cô bởi vì trong mấy buổi họp trước cô để ý rất kỹ là hễ Cố Yên mở miệng nói gì là Dung Nham lại gật đầu hưởng ứng như bổ củi khiến mấy phái đoàn của các công ty khác trố mắt kinh ngạc. Ngoài ra quan hệ giữa Cố Minh Châu và gia đình họ Dung  cũng khá phức tạp nên xưa nay Cố Minh Châu luôn có vài phần kiêng kị đối với Dung Nham vì dù sao anh ta vẫn là em trai của người đàn ông có vị trí quan trọng nhất trong cuộc đời Cố Minh Châu.

 

Hôm sau.

Dung Nham vừa mở cửa vào phòng đã thấy phái đoàn Vi Bác đến đầy đủ, tuy dẫn đầu đoàn là Cố Minh Châu nhưng người Dung Nham mở miệng chào đầu tiên lại là “Yên tỉ”.

“Chào buổi sáng, Yên tỉ”. Dung Nham chào theo phản xạ tự nhiên.

Cố Yên chỉ khẽ gật đầu chứ không nói gì trong khi Cố Minh Châu thoáng mỉm cười một cách ý nhị vì người bình thường rất khó có cơ hội chứng kiến Dung Nhị thiếu danh chấn thiên hạ Dung Nham khép na khép nép như một con cún con thế này, hôm nay cô được nằm trong số người hiếm hoi đấy mà không cười thì hơi phí. Cô cất giọng trêu chọc:

“Dung Nham, anh gọi Cố Yên là chị thế thì nên gọi tôi là gì nhỉ?”

Dung Nham cũng không vừa, hắn đút hai tay vào túi quần rồi tựa lưng vào bàn nhìn Cố Minh Châu một cách lơ đãng: “Kêu là gì nhỉ, chị dâu có được không nhỉ? Cơ mà chỉ sợ tôi chẳng có diễm phúc đó!”

Quả nhiên đây là đòn trí mạng đối với Cố Minh Châu nên mặt cô lập tức biến sang màu trắng.

Thấy thế Cố Yên vội vàng lái sang chuyện khác: “Dung Nham, những người khác đâu cả rồi?”

Dung Nham lúc này mới quay sang gọi thư ký chuẩn bị họp.

Hoàng Dịch nhìn thấy Cố Minh Châu thân chinh ra trận không khỏi thích thú, lão lập tức mở miệng chào hỏi: “Cố tổng, cuối cùng cô cũng xuất hiện rồi, tôi lại cứ nghĩ là gói thầu này nhỏ quá không xứng để Cố tổng thân chinh xuất mã nên Cố tổng cố tình cử mấy cô bé con này tới ứng chiến cơ đấy!”

Bé con sao? Cố Yên lạnh lùng lườm lão một cái còn Cố Minh Châu thì cười ra vẻ ôn hòa: “Ai da, Hoàng tổng cứ khéo đùa, chẳng qua Cố Minh Châu tôi đây phúc khí đầy mình nên có cô em gái tài sắc vẹn toàn, lại hết lòng hết dạ giúp đỡ chị gái nên tôi mới yên tâm để cho cô ấy đại diện Vi Bác tham gia vụ thầu này, dù gì thì…. người nhà vẫn hơn…”

Bị Cố Minh Châu nói móc mỉa Hoàng Dịch không khỏi bực bội, lão đường đường là đại ca của cả hai phái hắc bạch chinh chiến khắp chốn thương trường không lẽ lần này lại thành bại tướng dưới 2 con nhóc không biết phải trái này sao?

“Vậy thì chúng ta cùng chờ tới khi có kết quả cuối cùng vậy!”. Lão chốt chặn 1 câu.

Cố Minh Châu cũng cười đáp lễ, kỳ thực cô đã dự đoán từ trước là 2 công ty sẽ vào chung kết là Vi Bác và Diệu Lâm mà Diệu Lâm vốn có quan hệ rất tốt với Dung Nham và Lương Thị nên lần này nếu không có Cố Yên ra mặt thì Vi Bác khó có thể giành được phần thắng.

Sau vài tiếng làm việc căng thẳng, cuối cùng Dung Nham chấm dứt hội nghị bằng việc tuyên bố: “Tuần sau chúng ta tiếp tục gặp lại để chốt danh sách vào vòng trong, giờ thì tạm biệt mọi người”. Rồi quay sang bắt tay các đối tác một cách thân mật.

Tới thứ 6 Cố Minh Châu và Cố Yên lại lái xe vào viện thăm cha. Trong lúc Cố Yên ngồi chơi với cha Cố Minh Châu một mình đi ra ngòai tới phòng bác sỹ trao đổi bệnh tình của cha cô.

Bác sỹ ngoại quốc Roal tươi cười bắt tay Cố Minh Châu rồi thông báo với cô tình trạng của Cố Bác Vân, ông rất cẩn thận tỉ mỉ với bệnh nhân này bởi vì Giám đốc bệnh viện đích thân mời ông từ nước ngòai về để chuyên trách case này, nghe đâu đây là cha vợ tương lai của vị Tổng giám đốc đầy quyền lực của Lương thị nên tuyệt đối không thể có bất kỳ sai sót nào.

“Xin hỏi Cố tiểu thư chúng tôi có được phép thông tin tình trạng bệnh tình của Cố tiên sinh cho Lương tổng không ạ?” Roal hỏi một cách cẩn trọng.

Cố Minh Châu trợn mắt ngạc nhiên rồi quay sang bác sỹ nói một cách ôn nhu: “Ngài chỉ cần nói cho tôi là được rồi, à mà bác sỹ cho tôi hỏi là với tình trạng của ba tôi hiện giờ ông có thể uống một chút rượu được không?”

Bác sỹ Roal xoa xoa đầu tỏ ý ngần ngại nhưng khi đối diện với một cô gái phương Đông xinh đẹp và sắc sảo thế này ông cũng khó có thể từ chối nên đáp lời: “Uống một chút thì cũng không sao đâu!”

Cố Minh Châu mỉm cười cảm ơn rồi quay trở về phòng bệnh, không quên tìm một chai rượu nhỏ vì mấy khi cha cô có tâm trạng vui vẻ như ngày hôm nay, cô cũng muốn cho cha được tận hứng.

“Tiểu Yên, sao con không uống một chút”. Cố Bác Vân mời mọc con gái.

“Ba, con chỉ uống sữa thôi, không uống được rượu đâu”. Cố Yên bẽn lẽn trả lời.

Cố Minh Châu nhìn sang em gái tỏ ý không hài lòng: “Người làm kinh doanh phải biết uống rượu, Cố Yên, em cũng nên tập dần đi cho quen”.

Cố Bác Vân cười hà hà: “Ba vẫn nhớ năm Minh Châu thi đỗ đại học, hai chị em lén lút lôi rượu ra uống và kết quả là 2 đứa cùng say bét nhè”.

Cố Minh Châu cũng nhìn cha mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm như nhớ lại thủa thơ ấu ngày nào.

Mặt Cố Yên đỏ lên: “Tửu lượng của chị cũng có hơn em là mấy đâu, về sau dì Nguyễn kể lại là hôm đó chị đứng giữa vòi phun nước oang oang tuyên bố sau này chị sẽ kén chồng bằng đấu võ còn em sẽ kén chồng bằng ném tú cầu còn gì”.

Nhắc tới Nguyễn Vô Song cả 3 cha con lại rơi vào im lặng, một lúc sau Cố Minh Châu mới phá vỡ bầu không khí trầm lặng:

“Vậy hôm nay hai chị em mình cùng so tửu lượng được không Tiểu Yên?”

Chén qua chén lại, chả mấy chốc má Cố Yên trở nên đỏ bừng, giọng ngà ngà say, trước mắt như toàn sương mù bao phủ. Cố Bác Vân mỉm cười rồi kêu hai con sang phòng bên nghỉ tạm, đầu óc Cố Yên vẫn mơ màng khi nằm xuống cạnh chị gái.

“Tiểu Yên này…”. Cố Minh Châu gợi chuyện.

“Vâng”. Cố Yên tuy đã ngà say nhưng vì có thói quan ngủ muộn nên  lúc này cô vẫn còn rất tỉnh táo.

“Chị thấy mệt mỏi…vì chờ đợi quá”. Cố Minh Châu thở dài.

Nghe chị gái tâm sự với lời lẽ thê lương Cố Yên không khỏi đau lòng, từ bé tới lớn chả mấy khi Cố Minh Châu chia sẻ chuyện tình cảm với em gái. Cô cũng biết sơ sơ mối tình nhiều oan trái và khúc mắc của chị gái với đại thiếu gia của Dung thị (Dung Lỗi – anh trai Dung Nham).

“Chị luôn nói với mọi người rằng chị sẽ đợi anh ấy cho tới khi nào anh ấy trở về bên chị…..nhưng mà chờ đợi quả thực là một việc cực kỳ mệt mỏi”.  Cố Minh Châu lại tiếp tục với giọng đều đều và đượm vẻ buồn bã.

Cố Yên thấy lòng mình nặng trĩu, cô không biết phải nói gì hơn bởi chị gái cô nói hoàn toàn đúng, chờ đợi là việc vô nghĩa và mệt mỏi nhất trên đời.

Thấy em gái không nói gì Cố Minh Châu lấy chân huých vào em gái: “Em đang nghĩ gì thế hả?”

Cố Yên nghiêng người ôm lấy chị gái thì thào: “Chị, thế chị vẫn muốn chờ anh ấy sao? Chị định chờ tới bao giờ?”

Cố Minh Châu thở dài: “Chị cũng không biết nữa, chỉ biết rằng chị sẽ không dành cả cuộc đời để chờ đợi anh ấy…”. Sau đó cô quay lưng về phía em gái: “Thôi em ngủ đi”.

Một lúc sau Cố Minh Châu thở đều như đang ngủ say và đúng như cô dự đoán người nằm sau lưng cô bắt đầu mở máy điện thoại ra bấm, miệng Cố Minh Châu cong lên với một nụ cười đắc thắng và điều cuối cùng cô nghĩ tới trước khi chìm vào giấc ngủ đó là câu hỏi: “Tiểu Yên, chẳng lẽ chị lại không dọa được em sao?”

Cố Yên loay hoay mãi cuối cùng cô quyết định chỉ nhắn đúng 1 tin nhắn cho ai đóvà trong tin nhắn đó chỉ có đúng 1 từ, đó là “Này”.

Chưa tới nửa phút máy báo có tin nhắn hồi âm và nội dung của nó còn ngắn hơn tin nhắn gốc mấy lần bởi nó chỉ có đúng 1 ký tự đó là “?”

Cố Yên sửng sốt một lúc và không biết phản ứng ra sao bởi vừa nãy cô nghe chị gái tâm sự chuyện tình yêu với một tâm trạng rất buồn bã và tuyệt vọng, hai người yêu nhau nhưng có quá nhiều rào cản và không đến được với nhau, còn cô thì sao? Cô yêu anh và anh cũng yêu cô, giữa hai người không có rào cản nào lớn, vậy thì tại sao?

Cô chợt liên tưởng ngay tới anh và rất muốn nói gì đó với anh nhưng chả biết nói gì đễ đỡ mất mặt. Chẳng lẽ lại chủ động nhắn tin nói là em nhớ anh lắm à? Như vậy thì thật mất mặt huống hồ cả 2 đều đã nói lời chia tay rất quyết tuyệt đến như vậy.

Nghĩ một lát cô nhắn tin lại: “Với tư cách là đối tác làm ăn với Lương thị, tôi rất quan tâm tới sức khỏe của Lương tổng nên chỉ muốn hỏi thăm xem bữa đụng xe hôm trước có làm Lương tổng bị thương ở đâu không?”

Lương Phi Phàm cười khẽ rồi bấm phím trả lời: “Cảm ơn cô vì đã quan tâm tới tôi. Vụ tông xe hôm trước không làm tôi xây xát gì, lần bị thương nặng nhất của tôi là vào 10 năm trước cơ!”

Cố Yên nhíu mày nghĩ bụng: “10 năm trước sao, có phải vì mình không nhỉ?” sau đó cô nhắn lại: “Thế ạ?”

“Thế ạ???”. Lương Phi Phàm nhắn lại ngay lập tức.

Cố Yên không nhịn được nên bụm miệng cười rinh rích nhưng lại sợ “kinh động” tới chị gái nên đành nhắn lại: “Chúc anh ngủ ngon!”. Thực ra cô muốn nói với anh nhiều thứ nữa nhưng không biết nói gì cho phải nên đành phải chốt lại bằng câu chúc ngủ ngon.

Lương Phi Phàm mỉm cười khi mở tin nhắn chúc ngủ ngon kèm một hình Icon mặt cười, lâu lắm rồi anh mới thấy trái tim mình tê dại vì vui sướng đến thế, đúng, anh không cần gì nhiều ở cô ngoài một câu quan tâm rất thường tình như thế này. Cố Yên, anh phải làm gì với em bây giờ?

Sáng hôm sau Cố Minh Châu dậy rất sớm trong khi Cố Yên vẫn ôm di động nằm ngủ một cách ngon lành. Cố Minh Châu khẽ mỉm cười nhìn em gái rồi ra ngòai chuẩn bị đồ nướng, hôm nay ba cha con sẽ dã ngoại ngoài trời và thưởng thức các món nướng.

Trong lúc 3 cha con đang tất bật dọn dẹp đồ để chuẩn bị cho bữa trưa thì một giọng đàn ông vang lên:

“Ai da, hôm nay lão Cố có cả hai cô con gái tới chơi đấy à?”

Nghe thấy giọng người quen, Cố Bác Vân đứng dậy chảo hỏi:

“Chào Phương lão tướng quân!”

Cố Minh Châu cũng chào hỏi một cách rất tự nhiên: “Cháu chào bác, Phương, bọn cháu không biết chào hỏi đúng nghi lễ quân nhân, mong lão tướng quân thông cảm”.

Trong lòng Cố Yên như vang lên tiếng lộp bộp, hóa ra đây là cha của Phương Diệp Thành – Phương lão tướng quân. 10 năm trước cô có gặp qua ông một lần nhưng không ấn tượng lắm nên giờ nghe cha và chị gái nhắc tới tên cô mới nhận ra ông.

Hôm nay cả hai chị em đều mặc quần bò, Cố Minh Châu mặt áo sơ mi, tóc xoăn để xõa lộ ra vẻ xinh đẹp thanh lịch còn Cố Yên buộc tóc cao lên trông giống như một cô sinh viên mới ra trường.

 

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

15 phản hồi to “Nở rộ – Chương 26”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

tem….tem :x:x:x….”chúc ngủ ngon ” kaka

thanks nàng nha

Co Minh Chau that la thong minh.Bai phuc that

hóa ra Minh Châu tỉ cũng là một người bình thường

ô hô hô, LPP thật là!
Nhưng nếu mình là CY m sẽ thể hiện tc, sẽ giữ anh bên mình

thanks ban nhiu lam

Anh chị này nhắn tin cho nhau dễ thương quá :X

chuyen giua CMC và DL là ntn nhỉ??? ko bik trog tr co kể chi tiết ko hay chỉ đơn thuần là làm nền cho tr thoi…thac mac wá^^ thanks

thanks ^^
hóa ra không phải anh chia tay chị thật à? sao hôm trc anh nói những lời đau lòng thế chứ?

thanks bạn nhá..Ngụ ngon🙂

ko bit ket thuc ntn nhi?

thanks bạn nhá

bn uj. edit nhanh dk. ko. m mun’ d0c.tjep.

thank nàng nhiều lắm. truyện hay lém. 2 anh chị cứ mèo vờn chuột thế này mãi cho bọn mình có truyện mà đọc. hì hì chị mệt người edit thui. cố lên nàng

[…] Chương 22    Chương 23    Chương 24    Chương 25     Chương 26 […]


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: