Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Phiên ngoại Ước nguyện

Posted on Tháng Mười Một 28, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Phiên ngoại Ước nguyện

Đối với đại đa số mọi người thì tết là một dịp đoàn viên vui vẻ nhưng riêng tôi thì thấy Tết là thời điểm phiền toái nhất nếu như bạn có một gia đình nhà chồng nhiều quy củ và một người chồng như Quân Lâm.

Trước tết một tháng mẹ đã lịch kịch các công tác chuẩn bị, bà đưa tôi đi tới tất cả các cửa hàng bán đồ tết đẻ sắm sửa vật phẩm cho đợt tết dù rất nhiều trong số đó không ai động tới lần nào. Trong đống đồ đạc như núi đó tôi thường để ý nhất đó là những bức tranh cát tường treo ngày tết và những viên ngọc ruby lấy may. Thú thực tôi chưa từng nghe ai nói rằng ngọc ruby có thể mang lại may mắn an khang cho ai đấy cho đến khi người chuyên bán ngọc gõ cửa nhà tôi để tiếp thị ngọc ruby.

Ông ta tươi cười quảng cáo liên miệng về tính năng của ngọc ruby, đặc biệt là viên ngọc đỏ rực nằm trên bàn, cuối cùng ông chốt lại một câu: “Đây không phải là viên ngọc bình thường. Viên ngọc này đã từng được làm tế phẩm trong những nghi thức thiêng liêng của những ngôi chùa lớn, nó có thể mang tới cho chủ nhân một cuộc sống mĩ mãn hạnh phúc nên đương nhiên sẽ là một vật cát tường cho dịp năm mới này. Tôi nghe các thầy sư nói vào lúc giao thừa chỉ cần đứng trước viên bảo ngọc này cầu xin những điều ước nguyện, lập tức ước nguyện đó sẽ thành sự thật ngay trong năm tới”.

Nghe ông ta nói xong tôi khẽ nhíu mày, một viên ruby để tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu thì tôi có nghe nói tới nhưng ngọc ruby để mang lại may mắn cát tường thì đúng là lần đầu tiên nghe nói. Hơn nữa khi nghe ông ta phát giá viên bảo ngọc này tôi không khỏi ngạc nhiên vì giá của nó gấp 2 lần giá viên ruby bình thường. Tôi nghĩ đơn giản là cứ cho rằng viên ngọc này có thể ứng linh những lời nguyện cầu cũng không nên phung phí quá nhiều tiền cho nó nhưng chưa kịp có ý kiến thì mẹ đã ký tên lên tờ hóa đơn mua bán.

Sau đó mẹ cất công thiết kế chỗ đặt viên bảo ngọc này sao cho trịnh trọng và phối hợp tất cả các đồ đạc khác trong nhà theo tông màu đỏ của viên ngọc như sofa, thảm, rèm cửa….và còn có chúng tôi nữa.

Vì gia đình có truyền thống may quần áo mới vào dịp tết nên mẹ yêu cầu thợ may may cho tất cả mọi người quần áo theo tông màu đỏ, đến nỗi Tâm Duyệt vừa tới đây đã reo lên: “Oa, sao lại tưng bừng rộn ràng thế này, quả thực em chưa từng thấy không khí như thế này ở đây nhé”

Quả thực là cả nhà được ánh lên sắc đỏ rực bởi sự bài trí của mẹ. Lúc tôi thử bộ đồ mới, Tâm Duyệt lại cảm thán thêm lần nữa: “Thật là đáng yêu nha”. Tôi đứng trước gương cười trừ, trong gương là tôi với váy đỏ, áo đỏ choàng bên ngoài, găng tay đỏ, mũ đỏ….tôi không thể ngăn mình tưởng tượng mấy hôm nữa tôi sẽ cầm thêm túi màu đỏ, đi giày đỏ, đeo trang sức màu đỏ thì trông tôi giống vật thể gì nữa.

Nhìn sang Ninh thẩm tôi cũng phì cười vì cả người thím cũng đỏ rực giống tôi.

“Chị cảm giác thế nào?” Tâm Duyệt trêu ghẹo, tôi biết thừa là Tâm Duyệt đang cười đến phát nghẹn trong lòng.

“Tốt lắm, ngoại trừ cảm giác mình giống như một cái bao lì xì”. Tôi không hề đổi sắc mặt thản nhiên nói.

“Haha..”. Tâm Duyệt rốt cuộc không nhịn được mà cười ầm lên khiến cả mẹ đang đứng bên cạnh cũng khẽ nở nụ cười.

Tôi khẽ liếc nhìn viên ngọc ruby đang nằm chình ình bên cạnh mà thầm nghĩ trong lòng: “Tất cả đều là tại ngươi, nếu ngươi không giúp ta hòan thành ước nguyện sang năm ta sẽ ném ngươi vào sọt rác”.

Vài ngày tiếp theo tôi lại phải đối mặt với vấn đề mới đó là bánh mật. Tuy ngày thường mẹ ít khi mó tay vào bếp núc nhưng vào dịp tết mẹ luôn trực tiếp vào bếp làm bánh mật, đó là một tập tục bao đời của gia tộc này. Tôi nhớ hồi mới tới trang viên hơn 6 năm về trước tôi đã từng thắc mắc hỏi mẹ là tại sao mình không ra khách sạn mua về ăn cho ngon, cần gì phải vất vả làm làm gì? Kết quả là mẹ răn dạy tôi một bài: “Làm sao có thể làm thế được? Bánh mật là tượng trưng cho cuộc sống gia đình hòa thuận êm ấm, nữ chủ nhân trong gia đình phải tự tay làm mới thể hiện được lòng thành chứ. Tục lệ này là từ bà cố của Quân Lâm đề ra, vào dịp năm mới nữ chủ nhân phải tự tay làm bánh mật cho từng thành viên trong nhà ăn, như vậy mới biểu đạt được lòng thành”.

Lúc đó tôi đã rất khiêm tốn vâng dạ tỏ vẻ đã hiểu được lời dạy của mẹ nhưng ngay sau đó tôi tự tổng kết một câu: Nhà giàu lắm tập tục phiền toái.

Bình thường bánh mật sẽ được làm từ gạo nếp và gạo tẻ nhưng gia đình tôi vì muốn biểu đạt lòng thành nên dùng toàn gạo nếp để làm bánh. Hàng năm mẹ đều là người chủ trì làm bánh, dì Thanh hỗ trợ chính còn tôi chỉ lăng xăng quanh quẩn giúp mấy việc vặt. Mẹ cũng biết tôi không có tài nấu nướng nên cũng không căn vặn gì tôi bao giờ nhưng buổi tối hôm nay Quân Lâm nhìn thấy mẹ bận rộn ở bếp anh lại nghìn tôi nghiêm túc nói: “Em cũng nên học nấu nướng một chút, sau này sẽ có lúc em sẽ phải tự tay làm”.

“Thì cứ đợi tới sau này đã”. Tôi dựa vào sopha hững hờ trả lời anh.

“Thật à?” Quân Lâm nhẹ nhàng đáp trả một câu. “Mà năm nay anh và Tử Thiện đang mong được ăn bánh mật chúc phúc của em đây”.

“Anh nói thật sao?”. Tinh thần tôi phấn chấn sau câu nói của Quân Lâm, tôi vội vã bật dậy hỏi. “Có việc đó thật à?”

Nhất thời trong lòng tôi nổi lên nhiệt huyết làm bánh nên sáng hôm sau tôi vội chạy xuống bếp tham gia vào hàng ngũ làm bánh mật.

“Ui da, sao con lại xuống đây sớm thế này?”. Mẹ hết sức ngạc nhiên khi thấy tôi lò dò xuống bếp vào sáng sớm.

“Tự nhiên con lại thích làm bánh mật, mẹ cho con học với nhé!”. Tôi vui vẻ đáp lời bà.

“Thế thì còn gì bằng, mẹ chỉ sợ con không thích học mà thôi”. Mẹ vui mừng kéo tôi lại gần rồi nhiệt tình chỉ bảo cho tôi. Vì Tử Thiện yêu quý của tôi tôi thề sẽ làm được món bánh mật ngon nhất dành cho bé.

“Em có thể đừng làm ồn khi người khác đang xem tivi được không?” Quân Lâm không kiên nhẫn nói.

Tôi vừa ra sức đảo gạo nếp rang vừa vô tội nói: “Thế anh có thể ngừng xem tivi ở phòng bếp được không? Xem ở phòng khách không phải tốt hơn nhiều sao?”

“Em nhìn em kìa, biết mấy giờ rồi không mà còn cặm cụi làm bánh mật ở đây?”. Tôi hoảng hốt nhìn lên đồng hồ đã thấy gần 12 giờ, đột nhiên nhớ tới điều gì tôi vội chạy khỏi phòng bếp ào tới trước viên ruby, trong đầu khẽ niệm: “Ruby thần linh…”. Tuy người ta nói rằng việc cầu nguyện phải thực hiện vào đêm giao thừa nhưng vì biểu đạt lòng thành nên cứ 12 giờ đêm nào tôi cũng đứng trước viên ruby cầu khấn: “Ruby linh thiêng, ngài nhất định phải…”

“Em đang làm gì thế?”. Sau lưng tôi truyền tới giọng nói đầy hoang mang của Quân Lâm.

Tôi xoay người lại kiên nhẫn nói: “Em đang cầu nguyện”.

“Em nói gì cơ?”

“Người bán ngọc có nói là chỉ cần vào lúc giao thừa hướng viên bảo ngọc này cầu xin ước nguyện, trong năm tới ước nguyện đó sẽ thành hiện thực”.

Quả nhiên Quân Lâm lộ vẻ mặt khó tin: “Em tin những gì ông ta nói à?”

“Dù gì cũng đã bỏ ra bao nhiêu tiền mua rồi, vì sao lại không thử dùng chứ? Chẳng phải việc gì cũng nên thử cho biết sao?” Tôi có chút lo lắng.

Quân Lâm đột nhiên chuyển đề tài: “ Em không phải nói là vào đêm giao thừa mới cầu nguyện sao, vì sao vừa rồi lại….”

“Em đề phòng nhỡ đêm giao thừa bận bịu quá nên phải cầu xin bảo ngọc trước một chút để ngài ấy chứng giám sớm hơn”. Nói xong chính tôi cũng cảm thấy mình thật là nực cười.

Quả nhiên Quân Lâm nghe xong không nín được ngửa đầu lên trời cười ha ha làm cho tôi thấy xấu hổ vô cùng.

Nháy mắt đã tới đêm giao thừa, lồng đèn đỏ được thắp lên, tranh tết dán tại cửa chính, ngoài trời tuyết rơi trắng xóa, không khí rét lạnh càng làm cho ánh pháo bông thêm diễm lệ.

“Mẹ….”. Tôi mơ màng nghe thấy có người gọi mình.

Mở mắt ra tôi nhìn thấy Tử Mĩ, trong lòng hơi có chút mất mát: “Sao thế con yêu?”

“Mẹ, mẹ nhanh dậy đi, ba và mọi người đã trở về rồi”. Tử Mĩ dùng sức kéo kéo tay tôi.

Tôi chợt nhớ là vừa rồi mới vào phòng thay quần áo, tiện ngả lưng một lát không ngờ lại ngủ quên đi mất, có lẽ mấy hôm vừa rồi bị mệt mỏi quá đấy.

Trước lúc sang năm mới, ba và Quân Lâm thường đi tế lễ tổ tiên, đây cũng là một loại tập tục mà mẹ đã từng nói với tôi. Gia đình này nhiều tập tục quá, tôi thật không dám khen tặng.

Lúc ba và mọi người trở về, tôi dắt Tử Mĩ ra ngoài chào đón, không ngờ trong đám người tiến vào còn có chú Quân Lâm và Mục Thanh Vân.

“Đã lâu không gặp”. Mục Thanh Vân mỉm cười nói.

“Đúng vậy, đã lâu không gặp”. Tôi biết nụ cười của mình lúc này rất gượng ép nhưng theo lý thuyết mà nói thì bọn họ không nên xuất hiện ở đây.

“Ba mẹ tôi đi Nam phi du lịch, hai chúng tôi không biết đi đâu nên đành phải tới đây xin bữa cơm”. Mục Thanh Vân có lẽ đã nhìn ra sự ngạc nhiên của tôi trước sự xuất hiện của anh ta và Lâm Tử Đàn.

“Có làm sao đâu. Nhà bác hoan nghênh còn không kịp nữa là”. Mẹ vui vẻ nói.

Lâm Tử Đàn nguýt tôi một cái rồi cầm tay mẹ: “Bác, cháu rất nhớ bác”.

Quả thực đã lâu Lâm Tử Đàn không có tới đây, lần gặp gần đây nhất là vào dịp sinh nhật mẹ tổ chức cách đây 6 tháng, còn lại cô ta chưa từng xuất hiện ở trang viên từ sau khi tôi trở về.

Cũng như mọi năm, vào đêm giao thừa ba sẽ uống say và đương nhiên chú Quân Lâm và Quân Lâm cũng phải bồi ông rượu, năm nay lại có thêm Mục Thanh Vân nên tiếng chúc tụng hô vang, rượu chả mấy chốc hết cả chai.

Mọi người đang ăn uống say sưa thì Lâm Tử Đàn cầm chén rượu của Mục Thanh Vân nói: “Đừng uống nhiều nữa, ăn chút gì đó đi đã anh”.

“Ui da, mới thế đã đau lòng rồi hả cháu, riêng về điểm này cháu còn phải học Lăng Quân nhiều đấy”. Ba trêu ghẹo.

Tôi không chú ý tới lời nói của mọi người bởi lúc này tôi còn đang đắm chìm trong thành quả lao động của mình là bát bánh mật.

Lâm Tử Đàn đột nhiên nói: “Tố Hành và Phương nguyên sẽ làm đám cưới vào cuối tháng này ở Mĩ, Quân Lâm, anh đã biết chưa?”

Gì cơ, Tố Hành và Phương Nguyên? Tựa hồ không chỉ mình tôi ngạc nhiên mà tất cả mọi người đều ngạc nhiên trừ bỏ Quân Lâm, quả thực tôi chưa bao giờ thấy Quân Lâm tỏ ra ngạc nhiên trước những tình huống như vậy.

“Việc này Phương Nguyên đã nói cho anh từ mấy hôm trước rồi”. Quân Lâm lạnh nhạt nói.

Mọi người lâm vào trầm mặc vài giây, Mục Thanh Vân phá tan bầu không khí bằng điệu cười tự nhiên: “Như vậy cũng tốt dù gì Phương Nguyên cũng thích Tố Hành rất nhiều năm rồi”.

Phương Nguyên và Tố Hành sao? Bọn họ đã xảy ra những việc như vậy sao? Tôi vẫn bị kinh hách bởi tin tức này.

Lâm Tử Đàn nhìn về phía tôi: “Xem ra lần này Tố Hành đã hoàn toàn hết hi vọng, không ai có thể tưởng tượng được là sau bao nhiêu năm tranh đấu, người chiến thắng lại vẫn là cô”. Vẻ mặt cô ta đượm vẻ cô đơn.

“Tại sao lại là tôi mà không phải Phương Nguyên chứ?” Lần này tôi phản ứng rất nhanh nhưng kết quả thu được lại là một tràng cười của mọi người.

Mục Thanh Vân nâng chén: “Nào, chúng ta chúc mừng cho Phương Nguyên nào!”.

Bọn họ lại vui vẻ cụng ly tiếp, tôi lại tiếp tục chờ đợi đến màn tráng miệng bằng bánh ngọt của mình.

“Đây là cái gì vậy chị?”. Tử Thiện chỉ tay vào bát bánh trước mặt.

“Đây là bánh mật do chính tay chị làm đấy nha”. Tôi vội vã trả lời.

“Sao anh lại không có?” Quân Lâm giận dỗi.

“Bởi vì không có nhiều thời gian nên em chỉ kịp làm một chén thôi”.  Kỳ thật tác phẩm của tôi liên tục thất bại nên thành phẩm chỉ có bằng này.

“Bánh này có ăn được không ạ?” Tử Thiện nhìn thấy chiếc bánh với hình thù kì quái có vẻ ngán ngẩm.

“Đương nhiên là ăn được rồi, tuy rằng hình dáng không đẹp lắm nhưng hương vị rất ngon nha. Tranh thủ còn nóng em ăn đi”.

Lâm Tử Đàn xen vào: “Xin cô đừng làm khó Tử Thiện nữa đi. Làm sao có thể ăn được thứ này?”.

“Làm sao không thể ăn, nếu không ăn được thì tôi tự phạt 3 chén”. Tôi nóng nảy.

“Thế nếu ăn ngon thì sao ạ?”. Tử Thiện hỏi.

“Nếu em ăn thấy ngon thì …..nhận chị làm mẹ đi”.

Tôi không nghĩ ngợi gì mà thốt ra câu đó khiến mọi người lại lâm vào trầm lặng, tất cả đều ngạc nhiên nhìn tôi khiến không khí trở nên căng thẳng, tôi cũng áp lực đến nỗi nghe thấy tiếng tim đập của chính mình.

Nhìn vẻ lúng túng của Tử Thiện tôi cũng cảm thấy hối hận vì đã nói ra câu đó. Cũng may Quân Lâm cười rộ lên: “Lăng Quân à, em càng ngày càng thích đùa đấy!”. Nhìn thấy mọi người đều nở nụ cười gượng ép tôi không biết nói gì cho phải, Quân Lâm khẽ liếc về phía tôi ý bảo tôi giả bộ cười cho xong chuyện.

Mẹ xoa xoa mồ hôi trán: “Nhưng lần sau đừng đùa như thế nhé!”.

Đùa đâu mà đùa, tôi nói là thực mà chỉ có điều không ai hưởng ứng mà thôi. May mắn thay không khí vui vẻ không giảm bới vì câu nói hớ của tôi mà còn trở nên sôi động hơn, tiếng cười nói vang vọng khắp căn nhà. Tôi sung sướng nhìn Tử Thiện cầm đũa ăn sạnh sành sanh chiếc bánh tôi làm, trong lòng tôi dâng lên niềm hạnh phúc vô hạn, chỉ cần bé ăn hết những gì tôi làm tôi đã thỏa mãn lắm rồi.

Đưa Quân Lâm về phòng rồi săn sóc cho anh xong, tôi tựa lưng cửa sổ nhìn xuống ngoài sân, bên ngoài Tử Thiện và Tử Mĩ đang vui sướng bắn pháo bông. Cách đây vài ngày Tử Mĩ đã nói với mẹ là năm ngoái bé được bắn pháo bông vào tết nên mẹ đã chuẩn bị rất nhiều pháo bông cho hai bé. Tôi định đi xuống chơi cùng các bé nhưng lại ngại vì câu nói đùa của mình lúc nãy làm Tử Thiện ngượng ngùng nên tôi đành phải tránh mặt đi một lát. Vừa tắm gội xong quay ra tôi đã thấy Quân Lâm tỉnh rượu ngồi tựa vào mép giường xoa huyệt Thái Dượng.

“Sao anh tỉnh sớm vậy?’. Vừa rồi không phải đang say khướt sao.

“Thực ra anh không uống nhiều lắm”. Nghe Quân Lâm nói xong tôi thầm lẩm bẩm trong lòng, không say làm sao lại giả bộ say bất tỉnh như vậy chứ. Làm tôi phải mất công dìu anh về phòng, hầu hạ anh lên giường ngủ, bực quá, xem ra đêm nay tôi bị anh lạm dụng rồi.

Quân Lâm lại hỏi: “Sao em không xuống chơi với các con?”

Tôi vừa lau tóc vừa nói: “Em không muốn đi, không biết Tử Thiện nhìn thấy em sẽ nghĩ gì nữa!”.

Quân Lâm lúc này mới chậm rãi nói: “Anh biết em đang nghĩ gì mà, cứ an tâm, đợi cho Tử Thiện lớn hơn một chút sẽ tự hiểu ra vấn đề”.

Nghe Quân Lâm nói tôi càng thấy áy náy nên uể oải gật đầu: “Em cũng biết là vì em không tốt.”

“Anh vẫn định là đợt cho Tử Thiện lớn hơn một chút, biết suy nghĩ đúng sai sẽ lựa lời nói với bé tất cả”.

“Em cũng không định nói ra những câu nói đâu nhưng chẳng hiểu vì sao cứ thốt ra như vậy, còn tưởng rằng ngọc ruby sẽ giúp em cơ đấy!”.  Tôi phụng phịu giải thích với Quân Lâm. Xem ra ước nguyện lần này khó thực hiện được rồi.

Quân Lâm tựa hồ tức giận: “Ý em là em đang hi vọng ngọc ruby sẽ giúp em làm những việc quan trọng như thế này sao?”

“Em chỉ định thử vận may thôi mà”. Mặt tôi đỏ lên vì xấu hổ.

“Em năm nay bao nhiêu tuổi rồi hả, nói chuyện cũng không suy nghĩ gì cả….”. Đang lúc Quân Lâm ra bộ trượng phu nghiêm khắc trách mắng thê tử thì Tử Thiện đột ngột mở cửa phòng: “Bà nội bảo em lên gọi hai người xuống bắn pháo hoa, nhanh chút nhé anh Quân Lâm…. và cả…”

Tử Thiện nói xong quay sang nhìn tôi một cách ngây thơ rồi một lúc sau mới bật ra một từ: “Mẹ..”. Sau đó bé xoay người chạy mất.

Tôi hoàn toàn ngây dại quay sang Quân Lâm như chiếc máy: “Anh nghe thấy Tử Thiện gọi em là gì chưa?”.

Không thể tượng tượng được lần này Quân Lâm cũng ngạc nhiên tới á khẩu. Tôi mừng rỡ như điên: “Anh nghe thấy không? Tử Thiện gọi em là mẹ đấy!”. Trong cuộc đời tôi đây có lẽ là thời khắc hạnh phúc nhất, chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết nhân quả mà người ta vẫn nói hay sao.

Quân Lâm như bừng tỉnh và câu đầu tiên anh nói lại là: “Nhưng mà tại sao bé gọi em là mẹ mà lại gọi anh là anh?”.

Câu hỏi này của Quân Lâm tôi không thể giải đáp, nghĩ một lúc tôi mới thốt lên: “Thì lúc em bảo bé là nếu bánh mật ngon bé sẽ nhận em làm mẹ nhưng không nói là sẽ nhận anh làm ba nha..”.

Sắc mặt Quân Lâm như trầm xuống ngược hẳn với vẻ mặt hưng phấn của tôi.

“Quân Lâm, anh xem, ngọc ruby thật là linh nghiệm nha, năm mới còn chưa tới mà ước nguyện của em đã thành hiện thực rồi”. Tôi hoa chân múa tay vui sướng túm lấy góc áo của Quân Lâm.

“Anh cũng mau mau cầu xin ngọc ruby để Tử Thiện nhanh chóng nhận anh làm ba đi”. Mặt Quân Lâm lúc này còn đen hơn cả đáy nồi nên tôi cũng không tiếp tục trêu chọc anh nữa mà chạy ào xuống nhà bắn pháo hoa cùng bọn trẻ.

Nhoáng cái tới 12 giờ đêm mà không thấy Quân Lâm đâu, mẹ kêu tôi đi tìm anh, vào trong nhà tôi mới thấy Quân Lâm đang lén lút đứng trong phòng khách không hề nhúc nhích.

“Anh ở trong này làm gì vậy?”. Toi lặng lẽ đi tới sau lưng anh.

Quân Lâm run lên chậm rãi quay người lại nhìn tôi rồi cất giọng rất không tự nhiên: “Không có gì”.

Tuy rằng trong phòng sáng rực ánh đèn với không khí ấm áp nhưng tôi vẫn nhìn rất rõ viên ngọc ruby đang tỏa ra linh khí lạnh buốt ở sau sau lưng anh, xem ra ngay cả Quân Lâm hô phong hoán vũ cũng có ngày phải cúi mình cầu xin ngọc ruby thỏa mãn ước nguyện của mình.

Kết thúc

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

65 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Phiên ngoại Ước nguyện”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

dễ thương quá à. Vậy là mong ước của Lăng Quân đã thành sự thực. Quân Lâm cũng đáng yêu ghê. Vẫn ghét Tử Đàn. cám ơn bạn nhiều lắm.

Thanks nàng nhiều nhe. Truyện rất hay. Quân Lâm và Lăng Quân đáng yêu quá ah! Tử Thiện cũng vậy nữa. Tử Đàn vẫn sắm vai kẻ ác như cũ .!

Vậy là truyện đã hòan rồi. Ngày nào mình cũng vào nhà bạn để canh phần tiếp theo, cám ơn bạn đã edit truyện nhé. Truyện rất hay, bạn edit rất tốt.

ca gia dinh nay thiet la de thuong qua, cam on Roxy nhiu nhiu

Trời. Anh dễ thương quá nha!!!!! :)))))

thanks hihi…hay quá

Quân Lâm đáng yêu
bé tử Thiện cũng đáng yêu
nhưng mà kết thúc vẫn chưa thật viên mãn, vì Tử Thiên vẫn chưa bết 2 ng là bố mẹ mình
thanks
p/s: muội mong chờ bộ Nở Rộ. hí hí

Thank bạn Rosy nhiều , anh Quân Lâm dễ thương quá vậy là phải chia tay thêm một bộ truyện nữa rồi * khóc ấm ức níu kéo áo chủ nhà*

Cuối cùng mình cũng chờ đến được “kết thúc”, tối nay mình có thể bắt đầu thưởng thức từng trang rồi a. Cám ơn Rosy đã chia sẻ truyện cho các đọc giả silent như mình nha.

thanks bạn nhiều

tr hay wa^^ thanks

Thanks Roxy.

cuoi cung da het.un bun.sau tuyen nay ban co lam chuyen gi nua ko.truyen cua ban rat hay

mình luôn thích nhất Phiên ngoại này!

the la het tr jui ah bun nhj
ma p oi lam xong tr nay p lai lam tiep tr “no ro “ah

Phien ngoai nay ngot ngao qua ^^
Cui cung truyen nay cung hoan, mac du hoi buon vi khong con duoc gap cac nhan vat nua T_T
Ah nang oi, bo nay nang cung lam ebook chu, ta thich truyen nay lam

Cảm ơn Rosy đã chuyển ngữ để mang đến cho những người (mê tiểu thuyết) như chị một quyển truyện hay đến thế. Hi vọng em sẽ làm ebook quyển này nhé. Cảm ơn em lần nữa và chị sẽ tiếp tục hóng chờ những quyển truyện hay trên trang web của em 🙂

chỉ 1 chữ thôi”TUYỆT”

Tks nàng đã dịch bộ truyện rất hay này! Mình thực sự rất thích cách dich của nàng!!!

Chúc nàng khỏe, luôn vui & có thêm nhiều dự án truyện hay như thế này nữa nhé!

Chưa thấy ai vô duyên như Tử Đàn >.<, gia đình người ta đang hạnh phúc mà cứ chọc ngoáy

Quân Lâm đáng yêu quá 🙂 Hạnh phúc đến với mọi người :))

truyen hay qua la hay, co hau nua. cam on ban rat nhieu, hoan thanhh them 1 bo truyen hay nhu vay

Cảm ơn R…. Câu chuyện kết thúc thật đẹp… Nhưng mà Ros này dạo này bạn đi đâu thế… Chẳng thấy bạn đâu cả… Nhớ quá!!!!!!!!!!!!

Dạo này Rosy bận quá không có thời gian edit truyện để share với các bạn, hi vọng sớm trở lại với cả nhà.
Thanks cả nhà vì đã động viên Rosy bằng những lời có cánh trong bộ truyện YÊU này. Nếu tìm được bộ nào hay và day dứt như thế Rosy sẽ rinh về nhà để trình làng cho các bạn ngay nhé.

ta đang mong bộ Hoàng Qua của nàng lắm lắm đây ~^_<~
Thích văn phong của nàng cực kỳ, rất hóng hóng hóng, tết đến rồi, ta chúc nàng có một mùa Tết vui vẻ hạnh phúc, ấm áp bên gia đình, người thân, luôn trẻ trung xinh đệp nhé 😛
mong chờ ngày comback của nàng ^^

Cảm ơn lời chúc có cánh của Tự Hạ Phiêu Tuyết. Dạo này ta bận quá nên không có thời gian edit truyện cho các nàng.
Chúc nàng năm mới an lành và nhiều hạnh phúc.

Tôi đã theo dõi truyện này, đọc rất nhiều lần, truyện rất cảm động, dể thương, nhưng mà nhân vật LQ hơi không thực tế. Thử nghĩ mà xem cô ấy xuất thân cũng từ con nhà giàu có, cho là sau khi biết con mình chỉ có cách cứu bằng cách sinh thêm 1 đứa em cho nó với người đã cưởng bức cô ấy. Vậy mà khi quyết định tham gia vào kế hoạch đó, cũng không biết hay không gặp người đàn ông đó trước 1 lần, thậm chí tên cũng không thèm hỏi, có phải là coi nhẹ mình quá không? Ngũ với nhau mấy đêm mới biết mặt, ở cả tháng mới biết tên đầy đủ. Và trước khi quyết định làm mọi giá cứu bé Tử Thiện, cô ấy chẳng nghĩ gì đến số phận của bé thứ 2, đứa bé bất đắc dĩ sinh ra để cứu anh nó. Nhưng dù sao truyện cũng rất cuốn hút, giá tác giả xây dựng nhân vật LQ logic hơn 1 chút thì còn hấp dẫn hơn. Cảm ơn bạn đã edit truyện này, rất mong đón chờ những truyện khác bạn sẽ làm.

cảm ơn Rosy vì đã làm một truyện hay tuyệt cú mèo này! truyện nào trong nhà bạn cũng hay hết. cố lên bạn nhá

“Nhưng mà tại sao bé gọi em là mẹ mà lại gọi anh là anh?”. Đây là câu thoại mình thích và ấn tượng nhất trong suốt truyện này. ^^ ( và cũng làm mình cười đến xoắn cả ruột nữa. =)) )
Nói thực nếu đc hỏi ai là tác giả viết ngôn tình dở nhất mà mình từng đọc thì chắc ko do dự mình sẽ chọn luôn tác giả viết truyện này – Mộng Tướng Tùy! : )
Mình thực sự “ghét” cách bố cục mạch truyện ko theo trình tự thời gian nào của tác giả. Lắm lúc đọc cảm thấy như bị xoay quanh một vòng tròn rối rắm của các nhân vật.
Có những TIỂU TIẾT tác giả lại viết quá chi tiết nhưng có những “ĐẠI TIẾT” thì lại qua loa xuề xòa cho xong. Đôi chỗ cách viết của tác giả còn ko ăn khớp, trên dưới ko đồng nhất nên khi đọc ko khỏi có cảm giác nực cười. xD
However, phải thừa nhận là mình có bị hấp dẫn bởi cốt truyện này, (ko thế thì làm sao có chuyện thức đến tận sáng để đọc cho xong ==”) mình thích cách xây dựng cốt truyện của tác giả, thích nhân vật Quân Lâm (của mình >v<) mà tác giả "vẽ" ra. *hí hí* …NHƯNG (vâng, lại là "nhưng" ==') chính tác giả lại ko biết cách làm nổi bật các nhân vật của mình nên khi đọc mình vẫn thấy các tuyến nhân vật đều rất nhạt nhòa và 'nhạt nhẽo'. ;_;
Hậu truyện này nếu để chọn nhân vật mà mình thương nhất thì chẳng phải Lang Quân mà là Tố Hành (À, sau đó thì đến Quân Lâm nữa :]] ). Chả hiểu sao mình thấy từ đầu đến cuối Tố Hành là người chịu thiệt thòi nhất trong mối tình này dù là Tố Hành có làm những điều ác để hại Lang Quân đi chăng nữa..nhưng tất cả đều xuất phát từ chữ "YÊU" mà chẳng ai có thể định nghĩa nổi. Trước kia Tố Hành cũng chỉ là một quân cờ trong tay anh của cô ấy, sau này cô ấy cũng chẳng có đc một ngày hạnh phúc bên người cô ấy yêu. Đáng thương làm sao nếu cô ấy biết anh ta sai người bỏ thuốc tránh thai vào canh cô ấy uống, tội nghiệp làm sao khi đã cưới nhau 2 năm mà chồng cô ấy lại ở cùng người con gái khác.. và cũng đau đớn làm sao khi mỗi lần đến các buổi tiệc cùng chồng cô ấy thì cô ấy luôn là người đơn phương tạo ra vỏ bọc là mình đang hạnh phúc để dối lừa con mắt thiên hạ. : ) Cũng vì "dòng đời xô đẩy" và vì tình yêu mù quáng với Quân Lâm nên cô ấy mới trở thành con người như vậy, hại Lang Quân, lái xe đâm vào Quân Lâm. Cơ mà sau những chuyện ấy xảy ra thì mặc nhiên mình vẫn ko có tí ác cảm nào với Tố Hành cả. :]] đâu đó trong con người cô ấy vẫn là vẻ thiện lương, hiền thục. (cá nhân mình thấy thế) : P
À còn 1 vấn đề mình "bức xúc" nữa là tác giả ko chịu miểu tả CHI TIẾT những cảnh H trong truyện. =)) Thứ lỗi cho mình là loại "phàm phu tục tử" =)) bởi bạn mình giới thiệu truyện này cho mình có nói là có nhiều cảnh H, với lại nhân vật nữ chính còn bị acbxyz từ lúc 14t cơ nên mình mới máu me đọc thử. =))) và rồi thì phát tiết khi đọc đến những đoạn đáng đọc thì lại bị tác giả 'tua' mất.. X ) cơ mà phải nói mình rất khâm phục và ngưỡng mộ các bạn editor đủ kiên nhẫn và chịu hi sinh thời gian để ngồi edit những tiểu thuyết ngôn tình hay như thế này cho bọn mình đọc. :”> Xin đc gửi lời cảm ơn trân thành nhất đến bạn!
***

Giật mình khi nhìn lại bài comment của mình. =)) Kể từ khi mình biết đến ngôn tình là gì thì đây là nơi đầu tiên mình comment, cũng như đây là nơi đầu tiên mình nói lời cảm ơn editor như vậy. =)) Trước nay chỉ âm thầm làm silent reader, giờ tự thấy mình vô cùng nhiều chuyện và lắm lời, mình xin dừng ‘bút’ tại đây, tất cả những ý kiến trên đều là quan điểm và cảm nhận của CÁ NHÂN mình, mỗi reader sẽ có những suy nghĩ và nhận xét khác nhau về truyện cũng như về nhân vật, vì thế xin đừng ném đá nếu mình nói có điều gì không phải. :”>
Thân ái, chào quyết thắng! ♥

doc xong chinh van lau roi hom nay vao doc PN aaa that la hanh phuc. ket thuc roi ***tung bong ***.
doc van an thoi da that la an tuong van doc noi dung cang hap dannam 9 lanh lung co chap sau sac nhung cung rat vi tha nu 9 lung thien ..thong minh ==tao nen mot cot t tinh cam hap dan nguoi doc……thanksss

hum nay ngồi đọc hết cả bộ truyện thật sự cảm nhận truyện này hay .quân tử luôn nghĩ nếu không có chuyện lúc cô 14 tuổi thì anh sẽ không vất vả như bây giờ nhưng mà ai cũng cóa duyên phân chứ nhỉ . thích sự quyết đoán của anh này tình yêu đến dần dần mà hành đọng của anh nam chính thật là tuyệt =))))) mà quân tử có tính cách như thế mới làm cả nhà u ám này sáng sủa hơn nhỉ

Tr hay wa
Minh rat rat rat thich nha cua ban – toan tr hay

truyen rat hay va cam dong.xem truyen xong lam minh bi am anh mai ve truyen.thanks ban rat nhieu.

Cảm ơn rosy rất nhiều, bộ truyện thật hay, mình rất thích cách dịch của bạn

phải dùng từ tuyệt vời để nói về truyện, thực sự cách xây dựng nhân vật làm mình rất ấn tượng vì thế mà đọc liền một mạch từ chiều, đến khi kết thúc thì mỉm cười thỏa mãn, nếu Tử Thiện gọi anh chị là ba mẹ thì có lẽ sẽ là cái kết mỹ mãn nhất ( à mà nếu như anh chị có thêm 1 baby nữa thì trọn ven hơn, hihihi, mình thật tham lam)
cuối cùng cảm ơn U rất nhiều vì đã mang đến cho mọi người một câu chuyện tuyệt như thế
thanks for sharing!!!!!!!!!!!

thanks nha! thay nh comment qua,nhug cung gan ham ho vao day cam on..Truyen hay qua!

hay qua
that la cam dong
minh doc 1 mach luon
hi
thanks ban nha

cảm ơn bạn nhiều, chúc bạn có sức khỏe tốt

Quân Lâm dễ thương quá..hihi:)))

Neu anh chi dc Tu Thien nhan ra ba me va co them 1hay 2 dua nua thi tuyet. Sinh doi la nhat. Thanks ban nhieu lam.

em rât thich truyên này và cảm ơn ss đã edit….nhưng sao hóng mãi vân chưa có ebook vâỵ ạ..dù hoàn rồi nhưng em vẫn muốn đọc lại ahhhhh

thế là đọc xong 1 truyện rồi, thanks nàng nhé!!! nàng nói là có người làm ebook nhưng sao hk thấy có ebook z?? thật mong truyện này có ebook, truyện này rất hay, thanks nàng lần nữa đã dịch truyện này, *mong muốn có ebook* >O<

truyen hay qua, cam on ban nhieu nhe, doc tu dau gio moi cmm, hiii mong co ebook de danh doc lai ah. thich Quan Lam va Lang Quan vo cung, hixx chi ghet 1 dieu la a khong yeu To Hanh thi tai sao lai” ngu” cung TH lam gi, roi lai cho co ay uong thuoc tranh thai, dieu do lam cho minh cam thay t.y giua LQ va QL khong dc tron ven =(

thật ngọt ngào, mình mới vào xem truyện nhà bạn. cám ơn bạn nhiều

chị ơi, chị có thể cho em xin bản word được ko ạ :”>
địa chỉ mail ở trong phần thông tin đấy ạ :”>
thanks chị ^^

cám ơn nàng rất nhiều^^

cái kết viên mãn na… đọc mà mát cả lòng. Đọc liền tù tì từ trưa đến h hok ngủ nghỉ j cả, cảm ơn nàng ná

truyen nay hay ghe ban oi

thanks ban da post

Truyện rất hay nha bạn, mình đọc hết một lèo mà không dứt ra được. Cảm ơn bạn đã edit truyện, bọn mình có truyện để đọc. Mong chờ những truyện mới của bạn.

truyện hay quá, cám ơn bạn nhiều nha

truyen nay hay qua ha, minh xem lan nay la lan thu hai do, ban oi lam eb di de trong dt doc luc nao cung duoc, thanks

truyen de thuong qua !!! cam on ban da edit

hay quá, cảm ơn bạn nhiều

Ko muon truyen ket thúc j ca

Thật là một bộ truyện hay,kết thúc thật viên mãn ^_^

Khóc thương rồi lại cười vì quá ngọt ngào

Đọc lại n lần mà vẫn thấy hay thế!

cảm ơn bạn nhé !


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: