YÊU (hiện đại)

Yêu (Mộng Tướng Tùy) – phiên ngoại Quân Lâm

Phiên ngoại : Yêu Quân hơn mạng (Quân – Lăng Quân)

Chưa có người nào làm cho tôi bị mê muội đến như vậy, duy chỉ trừ nàng….

Sau khi Lăng Quân rời khỏi trang viên, dù có đang đi đâu, làm gì tôi đều bất giác nhớ tới nàng.

Còn nhớ, vào một buổi cuối tuần, khi đó tôi đã cưới Đỗ Tố Hành, Đỗ Hạo Hành và chú tôi tới chơi và ở lại ăn cơm. Trong bữa ăn, Đỗ Hạo Hành luôn gây sự chú ý bởi tài ăn nói của mình, Mục Thanh Vân cũng vậy, luôn dùng khiếu hài hước của mình để làm cho mọi người cười vang, duy chỉ mình tôi lẳng lặng cúi đầu ăn cơm, từ chối tham gia vào những câu chuyện nhạt thếch của bọn họ, trong ngồi nhà này tôi luôn giống như một người ngoài cuộc vậy.

Đột nhiên Ba mở miệng hỏi: “Quân Lâm, bọn con cũng không còn trẻ nữa, nên sinh thêm em bé đi thôi”.

Tôi sửng sốt ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt tò mò của mọi người đổ dồn về hướng tôi.

Chú cũng phụ họa thêm: “Đúng vậy đấy Quân Lâm à, cháu cũng nên chú tâm vào việc này đi là vừa”.

Tôi buông bát xuống rồi nhìn ba nhẹ nhàng cười: “Không phải là con đã có hai nhóc rồi sao?”

Mặt mũi Đỗ Hạo Hành lập tức chuyển sang màu đỏ chứng tỏ anh ta đang rất giận dữ.

Lâm Tử Đàn cũng tương tự nhưng khác ở chỗ là cô ta lập tức lên tiếng: “Quân Lâm, vì sao anh vẫn cứ cố chấp vậy hả? Là vì người đàn bà kia sao? Cô ta đã đi lâu như vậy rồi mà anh vẫn còn nhớ mãi không quên sao?”

Nhìn bộ dạng nực cười của Lâm Tử Đàn tôi thực muốn đốp chát với cô ta vài câu nhưng khi nhìn sang phía mẹ và Tố Hành, tôi lại nhịn xuống rồi chậm rãi lấy khăn lau miệng, sau đó đứng lên: “Con ăn xong rồi, xin phép mọi người”

Trở lại thư phòng, tôi đứng cạnh cửa sổ hưởng thụ làn gió mát lành thổi tới, thoang thoảng đâu đây là mùi hoa hồng ngoài sân tràn tới. Liếc mắt nhìn xuống tôi mới nhận ra phía dưới kia từng khóm hồng nhung đua nhau nở rộ khoe sắc thắm, chúng gợi cho tôi nhớ tới mùa hè năm ấy….

Đó là mùa hè năm Lăng Quân sinh hạ Tử Mĩ bình an, Tử Thiện được giải phẫu thành công, lúc đó Lăng Quân đã rất hạnh phúc và viên mãn. Nàng thường mặc bộ váy dài với màu lan tím lãng mạn, dắt tay Tử Thiện đi dạo quanh trang viên mỗi buổi chiều tà. Lúc đó thân thể Tử Thiện còn yếu ớt vì vừa trải qua phãu thuật, vì thế nàng chỉ có thể dắt bé đi bộ quanh sân hoặc dắt bé đi phơi nắng ngoài hiên.

Vào thời điểm đó, nàng rất tươi vui, nhìn thấy cái gì nàng cũng mỉm cười một cách vui vẻ, cho dù đó là một đóa hoa nở rộ, một nụ hồng còn đẫm hơi sương hay là một đám cỏ xanh mướt…nụ cười của nàng sán lạn như mặt trời tỏa nắng chiếu sáng từng gốc cây ngọn cỏ bao quanh nàng.

Khi hoa hồng nở rộ, nàng hồ hởi ra vườn hái từng bó từng bó rồi ôm vào cắm xung quanh nhà khiến không gian bên trong đều ngập tràn hương thơm ngào ngạt của hoa hồng. Những lúc như vậy tôi ngây ngất nhìn nàng bởi vào thời khắc đó tôi tin rằng trên thế gian này không có người con gái nào có thể sánh ngang với nàng bởi vẻ xinh đẹp và thuần khiết.

Nghĩ đến đó, tôi bất giác mở hộp thuốc lá bằng ngà voi mà tôi luôn mang theo người, lật tấm vải nhung lên, trong đó là tấm ảnh chụp của Lăng Quân mà tôi đã lén bỏ vào từ mùa hè năm đó, chợt nhớ tới những lời nói vừa rồi của Lâm Tử Đàn tôi khẽ cười và tự nói với người trong ảnh: “Nhớ thương xuất phát từ con tim sẽ không bao giờ phai nhạt theo thời gian, có phải vậy không hả Lăng Quân?”

 

Tôi còn nhớ vào một ngày mùa xuân năm đó, tôi ngồi ở trong hội trường dự buổi thi Dương cầm toàn quốc của Tử Thiện. Tố Hành ngồi bên cạnh tôi khẽ thì thào với mẹ: “Mẹ an tâm, Tử Thiện chịu khó luyện tập như vậy nhất định bé sẽ giành được quán quân”.

Nghe tới vậy tôi không khỏi nhớ tới Lăng Quân bởi nàng luôn có quan điểm rất khác với mọi người. Có một buổi tối Lăng Quân ngồi yên lặng gấp quần áo trong khi tôi nằm ườn trên giường đọc báo, đột nhiên nàng nói: “Thực ra thì không phải lúc nào cũng phải đứng thứ nhất mới được! Đứng thứ hai, thứ ba không phải cũng tốt sao?”

Tôi đột nhiên nhớ ra là trong thời gian qua tôi luôn ép Tử Thiện phải luyện tập cần cù để đạt kết quả cao nhất, tiện miệng tôi trả lời nàng: “Đã đi thi thì phải giành giải nhất chứ!”.

“Nhưng mà cứ cố hết sức là được mà, dù không dành được giải nhất cũng gọi là đã thành công rồi. Như em đây này, từ bé tới giờ có bao giờ giành được vị trí cao nhất đâu nhưng cũng vẫn sống tốt đấy sao?”

“Em nói thế là ý gì vậy?” Tôi có chút bỡn cợt. “Chẳng lẽ em lại mong muốn Tử Thiện cũng giống như em sao?”

Nàng cố cãi: “Không phải thế, là vì em nghĩ rằng một người sẽ rất khổ sở nếu cứ cố theo đuổi vị trí số một”.

Lúc đó tôi có cảm nhận rõ ràng rằng nàng và tôi không có chung quan điểm về rất nhiều thứ, từ nhỏ tới lớn dù làm bất kỳ việc gì, dù tham gia cuộc thi lớn hay nhỏ tôi cũng cố hết sức để giành vị trí quán quân. Bởi tôi nghĩ chỉ người chiến thắng mới là kẻ mạnh, nếu đã tham gia thi đấu phải có quyết tâm sống chết giành chiến thắng, như vậy mới đáng để tham gia thi thố.

Thấy tôi không đáp lại nàng khẽ cụp mi mắt rồi tiếp tục gấp quần áo, một lúc sau nàng mới nhẹ nhàng nói: “Anh có biết không, trước kia em rất thích bơi, trường tổ chức cuộc thi bơi lội nào em cũng tham gia cơ mà chưa bao giờ giành được quán quân cả. Năm em vừa vào đại học, em được chọn làm đại diện tham gia cuộc thi bơi lội của trường, lúc đó em quyết tâm lắm, ngày nào cũng tập luyện hết sức mình nhưng cuối cùng em vẫn không giành được vị trí quán quân”.

Tôi sửng sốt nhìn nàng, không hiểu một người đã hạ quyết tâm và dốc sức tập luyện như vậy cuối cùng lại bại trận thì cảm giác của người đó sẽ như thế nào, chắc sẽ thất vọng lắm nhưng tôi không biết mở miệng an ủi nàng như thế nào cho phải.

Cũng may Lăng Quân ngẩng đầu nhìn tôi cười nhẹ: “Nhưng mà em đã rất vui vẻ”.

Nụ cười sán lạn của nàng làm tôi trở tay không kịp, lần đầu tiên trong đời tôi ý thức được rằng ngoài vị trí số một ra, con người ta còn có thể tìm niềm vui ở rất nhiều nơi khác.

Sau khi Lăng Quân biến mất khỏi Điệp trang, tôi đã ngã bệnh rất nặng, tinh thần và thể xác đều suy kiệt tột độ. Khi tôi khỏi bệnh, Tố Hành đã từng đề nghị tôi chuyển tới gian phòng phía Đông của trang viên, tôi có hỏi cô ta vì sao lại đề nghị vậy, Tố Hành đã nói: “Bởi vì Lăng Quân đã từng sống trong căn phòng này, em hi vọng hai chúng ta có thể bắt đầu một cuộc sống mới”.

Lúc đó tôi lại nhớ Lăng Quân tới quặn lòng. Đợt ốm đó dù rằng rất nghiêm trọng nhưng tôi kiên quyết không chịu đi bệnh viện mà muốn ở lại trang viên, đơn giản vì tại căn phòng này tôi cảm nhận được hơi ấm của Lăng Quân , tại đây bất kỳ lúc nào tôi cũng có thể nhìn thấy bóng dáng của nàng, nghe được hơi thở, tiếng bước chân của nàng. Cao trào của đợt ốm đó, tôi lâm vào mê man bất tỉnh và trong cơm mê đó tôi đã nhìn thấy Lăng Quân, nàng nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng, cầm lấy bộ âu phục của tôi rồi xoay người nhìn tôi mỉm cười, sau đó nàng nằm sát cạnh bên tôi rồi chìm vào giấc ngủ….

Trong hơn 30 năm của cuộc đời mình, điều may mắn lớn nhất của tôi đó là gặp và yêu nàng, nàng đã mang tới cho tôi món quà xa xỉ nhất mà người ta thường gọi là hạnh phúc. Thậm chí tôi còn chưa bao giờ hối hận vì đã từng thương tổn cô bé Lăng Quân 14 tuổi năm nào bởi vì nhờ tai nạn đó chúng tôi mới gặp gỡ nhau và trao cho nhau những khoảng thời gian ngọt ngào nhất trong cuộc đời.

Tôi nhớ rõ nàng rất thích ngồi trước gương hàng giờ để trang điểm sao cho xinh đẹp nhất, nàng thích được đứng trước một căn phòng toàn quần áo để lựa chọn một bộ hợp thời trang nhất, nàng thích đọc báo xong rồi vứt toán loạn khắp nơi, nàng thích ngồi ngẩn người trên ghế sa lông, nàng thích nói chuyện phiếm khi chỉ có tôi và nàng dù lúc đó tôi mải mê ngồi trên giường đọc báo,chỉ thỉnh thoảng mới à ừ vài câu cho có. Nàng như một đứa trẻ thích đồ chơi đẹp nên thẳng thắn không hề che dấu việc mình ham mê những thứ xa hoa phù phiếm, đôi khi tôi phì cười khi thấy nàng loay hoay phối hợp những món đồ trang trí xa hoa màu mè trong căn phòng vốn dĩ rất giản dị của chúng tôi.

Ngay cả Tâm Duyệt cũng từng nhíu mày cảm thán vì cô thấy giữa tôi và nàng không hề có một điểm chung nào cả. Nhưng tôi lại nghĩ ngược lại, tôi yêu nàng nên yêu cả những thú vui tầm phào của nàng và trong đó có cả những thứ xa hoa màu mè đó, và vì thế tôi đã rất đau lòng khi những món đồ này được chuyển đi ngay sau khi nàng rời khỏi trang viên.

Tôi cũng biết lúc mang thai Tử Mĩ, nàng rất phiền não vì giường của chúng tôi rất chật nhưng tôi làm bộ như không biết đến bởi vì tôi đã quen với việc đêm đêm nàng tựa vào tôi để ngủ, quen với việc nàng trở mình quờ quạng phải tôi, quen với việc sáng sớm thức dậy người đầu tiên tôi nhìn thấy là nàng.

Sau khi nàng biết mất khỏi Điệp trang, tôi đã rất quằn quại trong nỗi nhớ nàng điên đảo, dù đã cố chôn nó vào nơi sâu nhất trong tim nhưng nỗi nhớ đó ngày đêm thiêu đốt và ngày càng mãnh liệt. Vài ngày sau khi nàng biến mất, tôi đã luôn hi vọng kỳ tích sớm xuất hiện nhưng điều tôi chờ đợi mãi không có tới. Có người nói nàng đã đi Úc, tôi liền cho người năm lần bảy lượt sang Úc tìm nàng; có người nói nàng bị tai nạn, tôi đã đi hỏi tin tức tại tất cả các bệnh viện xa gần….nhưng cuối cùng vẫn không hề có chút tin tức nào cả. Lần đầu tiên trong đời tôi biết tới cảm giác tuyệt vọng, mỗi sớm thức dậy cảm giác đầu tiên của tôi đó là sự tuyệt vọng lan tràn khắp toàn thân. Tôi nghĩ rằng nàng hẳn là phải hận tôi nhiều lắm mới có thể rời khỏi tôi một cách quyết tuyệt như vậy, làm cho tôi rơi vào một vực sâu không đáy, sống trong dày vò đau đớn.

Tôi thực hận bởi vì đã không nói cho nàng biết rằng cái ngày mà tôi hứa hẹn với nàng đã không còn cách xa, rằng chỉ trong một thời gian ngắn nữa thôi tôi có thể đường đường chính chính sánh vai cùng nàng và các con của chúng tôi “ngắm nhìn thiên hạ”. Lúc tôi quyết định tiếp chưởng Diệp thị, tôi đã tự nói với bản thân mình rằng đấy không phải là lúc để nghĩ tới nàng, phải tiếp tục con đường mình đã chọn, tương lai dù có thống khổ nhưng đó vẫn là tương lai của tôi và của cả Tử Thiện. Vì thế tôi đã dọn khỏi căn phòng tôi và nàng đã sống chung tại trang viên và cũng không trở lại Điệp trang thêm lần nào nữa.

Dù dằn lòng là vậy nhưng ngày hôm đó, tôi vô tình bước chân vào khu mua sắm xa xỉ, vừa nhìn thấy một chiếc vòng cổ được đúc bằng vàng ròng rất đắt tiền, tôi không chút do dự xuất tiền mua luôn. Khi người ta đưa tới nhà chiếc vòng này, tất cả mọi người đều ngạc nhiên nhìn tôi, đặc biệt là Tố Hành, ánh mắt của cô ấy lúc đó dại đi vì tuyệt vọng và tôi, tại thời điểm đó cũng ý thức rõ ràng rằng cả đời này tôi không bao giờ có thể quên được nàng.

Advertisements

35 thoughts on “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – phiên ngoại Quân Lâm”

  1. cam on dich gia da post tiep truyen,khi da Yeu thi bat cu tinh trang duoi bat cu goc do nao cung deu tran day lang man va thi vi,neu nhan vat chinh khong tuyet voi nhu vay thi se khong dien ta duoc y nghia Yeu ma tac gia xay dung cho truyen nay,Truyen rat hay,co le ngoai doi nguoi nam nao cung muon 1 nguoi nu xinh dep thuan khiet nhu LQ va nguoi nu nao cung mong duoc yeu nhu QL yeu LQ,mong duoc doc tiep 2 chuong phien ngoai cuoi cung,thanks

  2. hay quá , thật sự rất hay, nghe đc anh thổ lộ mình thấy xúc động lắm, bởi vì chính văn, lúc đầu chị cứ nghĩ anh ko yêu chị, nhưng bây h mới thấy, anh rất để tâm đến chị, từ lúc chị mang thai đã rất yêu chị rồi, hay ghê , cảm ơn rosy lắm

  3. vì quá thích bộ này của ss nên sau khi đọc xog chap 28 e đã lén đọc cv *xấu hổ*
    nhưng chả hiểu gì cả =))
    hôm nay mò mẫm vào nhà ss thì chộp đc ngay 2 cái pn, e mừg gê lém
    khi đọc pn của QL e mới hiểu đc t.y của QL dành cho QT sâu sắc đến nhường nào, đồng thời e mới biết đc ss dịch rất hay và uyển chuyển, ko những dễ hiểu mà lại còn mượt mà 😡
    trong ngôn tình bây giờ có quá nhiều truyện, đủ hết thể loại, nhưng những tác phẩm đc hay, đc chau chuốt kỹ lưỡng thì cá nhân e thấy ko nhiều
    e sẽ ủng hộ tr của ss hết mình, mong ss cố gắng phát huy
    P/s: trên thực tế e là 1 kẻ rất lười com, nhưng đối với những tác phẩm hay như này thì e nhất định phải góp thêm động lực cho các editor ^^!
    mong chờ những bộ sau của ss!
    mà ss có dịch bộ Hoàng Qua ko ạh? e nghe đồn bộ đó hài lém ý ạ *mắt long lanh lấp lánh*

    1. @ TuHaPhieuTuyet: Cảm ơn bạn đã động viên, đọc PN mới thấy hết sự ngọt ngào của truyện, bù lại những đau thương ở phần giữa đúng không nào?
      Bộ Hoàng Qua có thể mình sẽ làm nhưng chưa biết bao giờ vì quan điểm của mình là đã bắt tay vào làm thì phải làm cho bằng hết, ko bỏ dở dang cơ mà dạo này hơi bận tí.
      @Solar: Chiếc vòng cổ ở đoạn cuối, ngụ ý là vì Lăng Quân rất thích trang sức màu mè, lúc trước Quân Lâm rất chiều cô nên chỉ cần nhìn thấy những thứ xa hoa màu mè như thế là anh ấy mua cho cô liền. Sau này bất chợt bắt gặp chiếc vòng kiểu như thế anh theo thói quen mua luôn về cho cô, chỉ tiếc rằng lúc đó cô đã rời anh đi rồi.
      Phiên ngoại cuối Tử Thiện có gọi mẹ nhưng không hẳn đã biết LQ là mẹ đẻ đâu, tác giả chỉ hé mở đến đấy thôi bạn ạ nhưng cũng đủ để độc giả như chúng ta tha hồ tưởng tượng rồi. Cả QL nữa, anh ấy cũng rất cute trong vai trò làm một người chồng sau này.

      1. Mình không nghĩ rằng chiếc vòng cổ đó ngụ ý là tiếc rằng Lăng Quân đã rời xa Quân Lâm, vấn đề là ở chỗ ánh mắt Tố Hành dại đi ý. Đoạn đó có ý nghĩa là Tố Hành nhận ra thật ra Quân Lâm vẫn luôn ở với Lăng Quân và cái vòng này là mua cho Lăng Quân. 😀

  4. cam on ban da dich truyen.
    minh da rat xuc dong va mat gan 1ngay de doc xong truyen.
    doi khi trong cuoc doi,co le ta cung se bat gap nhung nguoi dan ong si tinh va yeu tha thiet nhu anh ay,co the moi nguoi luon cho rang LQ khong co gi dac biet,nhung doc PN moi biet,doi voi QL nguoi con gai TLQ dac biet va dang yeu o nhung diem gi????
    That su rat xuc dong vi cach dich cua ban,lam nguoi doc gan gui voi nhung nhan vat va tam ly cua nhan vat hon,mot lan nua cam on ban,cho nhung PN tiep theo.

  5. tình yêu của Quân Lâm đôi khi thầm lặng mà sâu sắc, trong đó ẩn chứa cả yêu lẫn nhớ cả vui lẫn buồn. Anh yêu Lăng Quân theo cách của riêng mình. Trong truyện mình cũng thích nhân vật Mục Thanh Vân, đôi khi mình nghĩ có lẽ Thanh Vân sẽ hợp với Lăng Quân hơn bởi anh không có quá nhiều vướng mắc, yêu là yêu, nếu đã yêu thì luôn nghĩ cho người mình yêu, bảo vệ, yêu thương chăm sóc và dù biết người con gái ấy sẽ không bao giờ ở bên mình nhưng anh cũng vẫn lo lắng cho cô ấy. Một tình yêu thầm kín, bao dung, không ích kỷ,

    1. mình rất thích truyện này…mình đã đọc lại ngay hết truyện ngay sau vừa đọc xong lần đầu có nghĩa là mình mất gần trắng 2 ngày chỉ ôm lap đọc dù đang là lúc dầu sôi lửa bỏng phải ôn thi tốt nghiệp và chuẩn bị bảo vệ đề tài sau đại học của mình. hihi..
      Truyện rất cuốn hút ngay từ chap đầu…càng về sau càng hay
      Lúc xem lần đầu mình đã từng nghĩ sao Tác giả lại chêm phần điều tra án của Lăng Quân vào chi vì mình cảm thấy đoạn đó hơi loãng…LQ khi ấy không giống người mẹ vĩ đại, có nhiều nuối tiếc, nhiều lo lắng cho tương lai và có tình thương vô bờ bến đối với Tử Thiện và Tử Mĩ như đoạn đầu và nữa sau tới cuối của tác phẩm..nhưng khi đọc lại lần 2 mới hiểu dụng ý muốn xuyên qua những lúc đi điều tra án của LQ để mở rộng thêm tuyến nhân vật và hé mở một số quan hệ sâu xa rắc rối của các nhân vật làm nền cho những tình tiết về sau…và thật ra thì nó cũng chỉ chếm có 2-3 phần của 1-2 chương thôi!

      NT rất hay, ước gì càng có nhiều NT hơn nữa để đọc nhưng truyện thật sự đã hoàn rồi…đọc xong buồn quá…buồn vì truyện đã hết thật rồi
      Cảm ơn bạn đã dịch truyện này nha…bạn dịch rất hay và mượt mà, rất lôi cuốn…cảm nhận được rất rõ ràng tình cảm, cảm xúc của các nhân vật qua các câu thoại của mình!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s