YÊU (hiện đại)

Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 27.1

Chương 27.1

Buổi tối hôm nay Quân Lâm về rất sớm, thấy tôi đang lúi húi dọn đồ anh lên tiếng hỏi: “Nghe nói hôm nay em đã gặp Mục Thanh Vân?”

“Vâng”. Tôi cũng có gặp cả Tố Hành vậy sao anh lại không hỏi?

“Hắn đã nói gì với em?” Tôi hơi nhíu mày một chút rồi mới quay sang nhìn Quân Lâm để xem vẻ mặt anh lúc này thế nào, trong lòng thầm lo lắng không biết có phải là anh đang nghi ngờ giữa tôi và Mục Thanh Vân có gì đó mờ ám hay không?

Thấy vẻ mặt Quân Lâm chỉ đăm đăm chứ không cáu giận tôi bình tĩnh đáp: “Không nói gì đặc biệt cả”. Tôi vốn cũng định đem những chuyện Mục Thanh Vân nhắc nhở kể lại cho Quân Lâm nhưng lại sợ Quân Lâm hòai nghi động cơ của Mục Thanh Vân, không khéo lại còn xuyên tạc thêm nữa thì lại rách việc, chi bằng im lặng cho xong. Hơn nữa tôi nghĩ người thông minh như Quân Lâm hẳn là đã nắm rõ tình thế của mình và cũng  biết mình nên làm gì.

Quân Lâm nhìn tôi với vẻ hồ nghi một lúc rồi cũng buông tha cho tôi, không hỏi thêm gì nữa. Có lẽ anh cũng hiểu được mỗi người đều có những bí mật và mảnh trời riêng của mình nên cả hai đều phải tôn trọng khoảng trời riêng đó của nhau.

Đêm hôm đó tôi có một giấc mơ kì lạ, tôi mơ thấy Tử Đàn đứng trước mặt tôi lặp đi lặp lại câu nói: Nếu năm đó Quân Lâm không say rượu anh ấy sẽ không nhầm cô với…. Còn tôi thì cũng cứ ngây ngốc lặp đi lặp lại câu hỏi: “Nhầm tôi với ai, với ai?…” Nhưng dù có lặp lại đi hàng trăm lần tôi cũng không thể tìm được đáp án.

Sáng sớm hôm sau chúng tôi trở lại Điệp trang, lúc này Ngọc Nhiễm đã rời đi, ở Điệp trang chỉ còn lại vợ chồng Anh thẩm. Gặp lại tôi, bọn họ rất vui mừng, Anh thẩm còn xúc động tới nỗi lệ rơi lã chã: “Tôi còn tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại ngài nữa”.

Quân Lâm không đành lòng: “Em nhìn em kìa, làm cho Anh thẩm khóc thành thế kia”.

Tôi trừng mắt liếc nhìn anh một cái, cái con người này sao chỉ thích bỏ thêm dầu vào lửa mà không bao giờ nghĩ tới việc giúp người khác dập lửa cả.

Đêm hôm đó Linh Linh đưa Tử Mĩ về lại Điệp trang. Vừa nhìn thấy chúng tôi Tử Mĩ lao vào lòng Quân Lâm, bé có vẻ nhớ anh hơn là nhớ tôi. Mà cũng đúng thôi bởi vì gần nửa năm nay hai cha con chưa gặp mặt nhau, khó trách hai người nhớ nhung nhau đến vậy, cứ ôm chặt lấy nhau mãi không rời ra.

Linh Linh cười nói: “Giờ thì cả nhà em đã đoàn tụ rồi nhé, vui vẻ rồi đúng không?”.

“Có lẽ là thế”. Tôi xoa xoa gáy, đêm qua ngủ không sâu nên tinh thần tôi có chút mệt mỏi.

Vài đêm tiếp theo cơn ác mộng kia vẫn cứ đeo bám lấy tôi khiến cho tôi luôn căng thẳng áp lực, có đêm giật mình tỉnh giấc, cả người đẫm mồ hôi, thể xác và tinh thần đều rất mệt mỏi.

Buổi tối hôm đó Anh thẩm mang sữa nóng lên cho tôi, bà âu yếm nói: “Cô nghỉ ngơi sớm chút đi, mấy hôm nay tôi thấy tinh thần của cô hơi sa sút”.

“Vâng”. Tôi ngáp dài một cái rồi cầm lấy ly sữa uống cạn.

Anh thẩm nhìn tôi uống xong, bà không đi ngay mà khẽ nói: “Cô phải bảo vệ bản thân cho thật tốt, thiếu gia không thể sống mà không có cô”.

“Ai bảo thế nào?” Tôi cười cười. “Không có tôi, nửa năm nay Quân Lâm vẫn sống rất tốt đấy chứ!”

“Cô không hiểu được đâu, sau khi cô rời đi, rất lâu sau đó thiếu gia tự nhốt mình trong phòng, mặc cho lão gia và lão phu nhân ở bên ngoài gọi cửa thảm thiết, ngay cả Đỗ tiểu thư cũng đến khuyên bảo nhưng ngài ấy không gặp mặt bất kỳ ai cả. Đây là lần thứ hai tôi thấy thiếu gia trong tình trạng này đấy”. Anh thẩm kể lại.

“Vậy sao? Thế lần đầu là thế nào?” Tôi tò mò.

“Đó là vài năm sau khi ông nội thiếu gia qua đời. Vào một mùa hè, lão gia đưa thiếu gia đến Điệp trang nghỉ, mọi việc đang rất tốt đẹp cho đến một hôm thiếu gia đi tham dự một yến hội trở về, không hiểu lý do gì mà ngài ấy nổi giận đến mức cứ nhốt mình ở trong phòng, ai gọi cũng không chịu bước ra”. Anh thẩm vừa nghĩ nghĩ vừa từ từ nói.

“Sao lại như vậy?” Tôi nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.

“Tôi cũng không rõ lắm”. Anh thẩm dừng một lát rồi mới nói tiếp: “Tôi còn nhớ là lúc đó Đỗ tiểu thư cũng đến đây để khuyên bảo thiếu gia nhưng ngài ấy cũng không hề để ý.”

Tiệc ư? Mùa hè à? Chẳng lẽ chính là buổi tiệc hôm đó? Vừa nằm tôi vừa miên man suy nghĩ cho tới khi trôi vào giấc mộng đẹp.

Đêm hôm đó tôi lại mơ thấy giấc mơ cũ nhưng khác với mọi hôm là trong giấc mơ hôm đó tôi thấy rõ những cảnh tượng mà tôi đã trải qua vào mùa hè năm đó, giống như hồi ức đột nhiên quay trở lại vậy. Quân Lâm bước từng bước về phía tôi, trên người anh tỏa ra mùi rượu nồng nặc, tôi không ngừng giãy giụa và gào thét nhưng anh không buông tôi ra, miệng vẫn kêu to: “Tố Hành, Tố Hành…”

Tôi bỗng dưng bừng tỉnh và bật người ngồi dậy.

“Là Tố Hành, hóa ra anh đã từng nhầm em với Tố Hành….”. Tôi mở to mắt nhìn anh ta.

Quân Lâm lúc đầu hoảng hốt trước phản ứng bất ngờ của tôi sau đó mới dần bình tĩnh lại lẳng lặng nhìn tôi. Ánh trăng bên ngoài chiếu rõ khuôn mặt anh lúc này, tôi thấy rõ ánh mắt của anh rất ảm đạm, linh tính mách bảo cho tôi biết chuyện xảy ra ngày hôm đó chắc phải có ẩn tình khó nói.

“Rốt cuộc thì năm đó chuyện gì đã xảy ra vậy anh?” Dù gì tôi vẫn phải nhìn thẳng vào sự thật.

Phải một lúc lâu sau Quân Lâm mới nói: “Em thực muốn biết sao?”

“Vâng”. Tôi gật đầu lia lịa.

Quân Lâm cất giọng trầm thấp để đưa tôi về miền ký ức xa xưa: “Mùa hè năm ấy, anh đang nghỉ hè sau khi kết thúc năm học đầu tiên tại trường Đại học, anh và ba đến đây để tham dự Hội chợ triển lãm Thượng Hải. Người chủ trì tổ chức Hội chợ đó là cha đẻ của Tố Hành vì thế Đỗ Hạo Hành cất công từ mỹ về để hỗ trợ ông ấy. Đêm cuối cùng, bọn họ tổ chức tiệc chúc mừng thành công của hội chợ, anh và ba cũng được mời tham dự, Tố Hành không hiểu vì sao cũng bất ngờ xuất hiện tại buổi tiệc đó. Trong buổi tiệc, anh và cô ấy chỉ nhảy với nhau vài điệu. Có lẽ anh không bao giờ có thể quên được buổi tối ngày hôm đó, Đỗ Hạo Hành tươi cười tiến đến cạnh anh, trên tay là ly rượu chúc mừng thành công của Hội chợi, anh không nghi ngờ gì mà một hơi uống cạn. Sau đó anh bắt đầu có cảm giác choáng váng, Tố Hành dìu anh vào phòng khách nghỉ ngơi nhưng khi tỉnh lại anh không thấy cô ấy đâu. Lúc đó ý thức của anh rất mơ hồ, thân mình nóng rực lên và rất phấn khích, anh đã chạy qua rất nhiều phòng nhưng không thấy ai, cho đến khi bước vào một căn phòng……và thấy em đang ở đấy…” Nói tới đây Quân Lâm dừng một chút rồi mới nói tiếp: “Cả đời này anh ghét nhất là bị người ta tính kế”.

“Là Đỗ Hạo Hành sao? Hắn ta hạ dược vào rượu của anh sao?” Tôi đã hiểu ra vấn đề.

“Đúng vậy. Sau đó ba phái người âm thầm điều tra mới phát hiện ra đây là âm mưu do Đỗ Hạo Hành bày ra để tác hợp anh và Tố Hành”

“Vì sao hắn ta phải làm thế? Quan hệ giữa anh và Tố Hành không phải rất tốt hay sao? Việc cưới xin chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, có đúng không?” Tôi không rõ Đỗ Hạo Hành vì sao lại phải làm như vậy.

“Bởi vì lúc đó hắn ta đang rất muốn anh và Tố Hành cưới nhau, để hắn ta lập tức mượn ảnh hưởng của Diệp gia củng cố thế lực của hắn ở Bank of Amer”. Quân Lâm giải thích.

Khó trách Quân Lâm luôn căm ghét và đối nghịch với Đỗ Hạo Hành như vậy, xem ra là đều có nguyên do cả. Tôi lại hỏi tiếp: “Anh và ba đã biết Đỗ Hạo Hành là kẻ ti bỉ như thế vì sao sau chuyện đó hai nhà Diệp Đỗ vẫn quan hệ tốt như vậy?” Còn có vẻ như chẳng bị ảnh hưởng gì nữa là đằng khác.

“Diệp gia và Đỗ gia là chỗ giao tình lâu năm, anh và Tố Hành từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, ba mẹ hai bên đều gán ghép anh và cô ấy từ bé nên mặc định là lớn lên anh và cô ấy phải cưới nhau, vì thế dù hai bên xảy ra chút hiểu lầm cũng sẽ không làm ảnh hưởng tới quan hệ giữa hai nhà. Sau sự kiện đó hai nhà vẫn hi vọng cả hai sẽ nên vợ nên chồng.”

Một chút hiểu lầm sao? Sự xuất hiện của tôi chỉ là chút hiểu lầm sao? Nhân sinh của tôi vì thế mà thay đổi mà bọn họ chỉ dùng hai từ “hiểu lầm” để giải thích sao?

“Chẳng lẽ anh không hề hận Đỗ Hạo Hành chút nào sao?” Tôi hỏi Quân Lâm. “Hắn ta đã làm qua nhiều việc quá đáng với anh như vậy…”

“Đương nhiên là hận, nhưng anh cũng có chút cảm kích hắn”.

“Cảm kích nỗi gì cơ chứ?’ Tôi tò mò, không phải anh ghét nhất là bị người ta tính kế hay sao?

“Bởi vì hắn đã mang em đến cho anh”. Quân Lâm nhìn tôi trìu mến.

Tôi tựa đầu vào vai anh vai anh, đây là lần đầu tiên tôi cảm giác được Quân Lâm đang ở rất gần với tôi và cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận được rằng mình đang sở hữu hoàn toàn trái tim của anh .

Từ sau buổi tối hôm đó, mỗi khi ngồi một mình tôi đều nghĩ tới chuyện của Quân Lâm và Tố Hành, tôi nhớ tới lần đầu tiên gặp cô ấy ở trang viên, những chuyện đã xảy ra ở đó và lần cuối cùng tôi gặp cô ở bệnh viện. Giờ đây tôi đã biết rất rõ ràng rằng Quân Lâm cũng đã từng yêu Tố Hành. Bọn họ là một cặp đôi trong mơ nhưng vì sự xuất hiện của tôi, tất cả đã bị đảo lộn, Quân Lâm vì tôi mà đã tổn thương cô ấy vô số lần, khó trách Tố Hành hận tôi sâu như vậy, hóa ra tất cả đều có nguyên do của nó.

Ngày Bank of Amer đổi tân Tổng giám đốc tới càng gần mà Quân Lâm vẫn bình chân như vại, anh tỏ ra thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí còn có vẻ nhàn nhã hơn trước. Nhớ tới những lời nói của Mục Thanh Vân tôi không khỏi bồn chồn lo lắng. Vào một buổi sáng đẹp trời, tôi lấy hết can đảm để hỏi Quân Lâm: “Chẳng lẽ anh không hề lo lắng gì sao?”

Quân Lâm tỏ vẻ hoang mang: “Em bảo anh lo lắng gì cơ?”

“Đỗ Hạo Hành sắp trở thành tân tổng giám đốc của Bank of Amer rồi đấy” Tôi lo lắng thốt lên.

“Thế à?’ Quân Lâm nhìn tôi soi mói rồi cười ầm lên: “Hóa ra em cũng có quan tâm tới anh cơ đấy”.

“Thế thì sao nào?” Trước kia tôi quả thực luôn thờ ơ trước mọi sự liên quan tới Quân Lâm nhưng sau bao lần bị người ta tính kế tôi bắt đầu có thói quen quan tâm tới những gì đang diễn ra trong thế giới xung quanh mình.

“Em cứ an tâm, việc này không đến phiên em lo lắng”. Quân Lâm tựa lưng vào ghế và tỏ ra rất ung dung. Lát sau anh nói tiếp: “Nhưng mà ngày mai anh phải đi Mĩ một chuyến, em ở nhà chăm sóc Tử Mĩ cho tốt, không có việc gì thì đừng ra khỏi nhà, nhớ chưa?”

Advertisements

12 thoughts on “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 27.1”

  1. co le QL cung nhin thay duoc ban tinh cua TH tu buoi nham lan do,mac du khong phai TH chu muu boi vi dua vao tinh cam cua 2 nguoi vao thoi diem do,TH khong can phai tiep tay voi HH de gai bay QL,tham vong cua TH la chiem huu QL tu con nguoi den quyen luc,mai den khi QT vi cuu Tu Thien moi buoc chan vao cuoc song QL ma khong doi hoi bat cu 1 so huu nao cho rieng minh,vi the ma QL can tin tuong la nhan xet cua minh khong sai ve TH,do la ly do tai sao QL ban dau lai muon nuoi Tu Thien va yeu QT dam sau mac du 2 nguoi chua tung than can tro truyen ngoai tru viec chung dung xac thit de co them dieu kien cuu Tu Thien,co chac la QL hoan toan khong bao gio biet gi ve QT trong tung ay nam khong,hay la biet rat ro,chi co QT la hoan toan khong biet ve QL ma thoi.QL cung biet tinh yeu cua MTV doi voi QT nen chi quan tam ve su gap go do,boi vi ca 2 nguoi deu co cai nhin giong nhau ve QT.Cam on dich gia da post tiep tuc.

  2. T____________________T Không thích đoạn này tí nào. T_____________________T Tại sao chị lại bị xem là thế thân chứ. :(( Nhưng dù sao lúc đó anh vẫn chưa phải là của Tố Hành. Tố Hành đi sai một bước, sai luôn cả đời. Không sửa thì thôi còn phá!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s