Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 26.2

Posted on Tháng Mười Một 8, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 26.2

Không phải oan gia không gặp mặt

 Hôm sau trời rất âm u, sau giờ trưa tôi bắt đầu ngồi vào gương trang điểm, phụ nữ là vật phù phiếm nhất thế gian, dù trong tình huống nào tôi vẫn muốn trông mình phải thật xinh đẹp. Quyết định gặp Tố Hành, tôi không phải là không áp lực bởi từ khi tôi quyết định rời đi Bắc Kinh năm đó, tôi đã có dự cảm là tôi sẽ vẫn gặp lại cô ta vào một ngày nào đó. Nhưng tôi không ngờ rằng người chủ động hẹn gặp lại là tôi chứ không phải là cô ta và mục đích của cuộc gặp này lại hòan toàn ngược lại những gì tôi đã nghĩ, tôi gặp để công kích cô ta.

Trước khi đi tôi nhận được điện thoại của Từ Vĩnh An: “Phu nhân xin hãy cần thận, tôi đã cho người ngầm bảo vệ phu nhân ở bên ngoài”.

“Tôi biết rồi, anh cũng đừng quá lo lắng”. Tôi biết xung quanh tôi có rất nhiều người âm thầm bảo vệ mình, làm sao có thể có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra chứ?

Xe dừng trước bệnh viện, vừa bước xuống tôi đã cảm thấy lạnh buốt bởi một cơn gió thổi qua, bất giác tôi lấy tay khép chặt lại áo choàng, rồi khoanh tay trước ngực, cúi đầu bước thẳng vào bên trong. Tôi đi theo cô hộ sĩ dẫn đường, qua vài hành lang gấp khúc rồi bước tới trước cửa phòng bệnh.

Vừa bước vào phòng tôi đã thấy Tố Hành đang nửa ngồi nửa nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, vừa nhìn thấy tôi ánh mắt của cô ta như dại ra vì tức giận. Tử Đàn cũng đứng ngay cạnh cô ta, nhìn thấy tôi cô ta trợ mắt rít lên: “Cô tới đây làm gì hả?”

Tôi mỉm cười nhìn cả hai người họ rồi điềm tĩnh nói: “Tôi đến thăm bạn cũ mà thôi”.

Đến khi bước hẳn vào trong phòng tôi mới phát hiện Mục Thanh Vân cũng đang ngồi ở bên trong. Thấy tôi tiến vào anh ta liền đứng dậy rồi khẽ cúi người chào tôi, sau đó anh ta quay sang Tố Hành nói: “Tôi có việc bận chút, xin phép đi trước”.

Anh ta thực là một người thông minh bởi chỉ cần nhìn thấy tôi bước vào đây anh ta đã biết tôi đến đây là để nói chuyện đàn bà mà những chuyện liên quan tới đàn bà thì đàn ông không nên xen vào làm gì, thậm chí tránh càng xa càng tốt.

Đợt Mục Thanh Vân rời đi, Tử Đàn không kiềm chế được mà nhăn mặt nhìn tôi hỏi: “Rốt cuộc cô đến đây để làm gì hả?”

Tôi chậm rãi đi tới bên giường của Tố Hành nhẹ nhàng nói: “Tôi nghe nói cô bị ốm nên cố ý đến thăm. Có lẽ là tôi hơi đường đột nhưng nếu không đến thăm cô hôm nay chỉ sợ sau này khó mà thăm được vì ngày mai tôi và Quân Lâm sẽ rời khỏi đây để đi Thượng Hải”.

“Cô nói gì? Làm sao có thể có chuyện đó. Tố Hành đang ốm làm sao Quân Lâm bỏ đi được?” Tử Đàn gào lên.

“Không phải là vẫn có cô ở đây sao?” Tôi thản nhiên nói. “Mà tôi cũng chỉ nghe từ Quân Lâm mà thôi, nếu có thắc mắc cô cứ đi hỏi trực tiếp anh ấy”.

Tố Hành ngẩng đầu nhìn tôi với ánh mắt đầy cừu hận: “Vì sao cô luôn như âm hồn bất tán luôn bám lấy Quân Lâm vậy? Vì sao cô năm lần bảy lượt phá đám chúng tôi hả?”

Nhìn biểu hiện quá khích của cô ta, tôi âm thầm thỏa mãn: “Vậy tôi không ngại nói cho cô biết , đó hoàn toàn là vì cô. Năm đó tôi bị ép phải rời khỏi Bắc Kinh nhưng Quân Lâm đã lợi dụng 4 triệu cho ba tôi vay để bức tôi phải lưu lại bên cạnh anh ấy. Hơn nữa tôi sở dĩ trở lại đây ngày hôm nay là bởi vì cô đã không buông tha con của tôi, chính cô đã bức tôi đến bước đường cùng, ép tôi phải trở lại để tính sổ với các người. Cô thấy chưa, là do cô, chính cô là người đã đẩy tôi về phía Quân Lâm cho dù tôi thực lòng đã quyết buông tay tất cả”.

“Cô…” Tử Đàn trừng mắt nhìn tôi. “Tố Hành, cậu đừng nghe cô ta nói bậy, cô ta chỉ là muốn chối tội…”

“Làm đại sự không nên diệt hết đường sống của người khác, làm việc hại người cũng đừng đuổi tận giết tuyệt”. Tôi thống khoái phát tiết bao nhiêu năm oán hận bằng lời nói.

“Cô nghĩ cô là ai mà dám ở đây làm càn hả?”. Tử Đàn kích động vọt tới trước mặt tôi.

“Tôi chỉ e rằng tuy tôi là một đứa con gái chỉ ham mộ hư vinh, lẳng lơ quyến rũ đàn ông nhưng Quân Lâm thực lòng yêu tôi, cho dù hôm nay tôi đã đánh mất đứa con của anh ấy, còn anh ấy cũng bị bao người o ép để rời xa tôi nhưng anh ấy vẫn chưa bao giờ gạt bỏ tôi, bởi vì tôi mới là người anh ấy thực lòng yêu”.

“Cô nói bậy, cô chỉ là kẻ thế thân mà thôi, năm đó Quân Lâm say rượu nên mới nhầm cô thành…” Tử Đàn cao giọng.

“Đủ rồi, Tử Đàn”. Tố Hành ngắt lời cô ta.

Tôi hoang mang nhìn hai người họ thì Tố Hành chỉ tay vào cửa đờ đẫn nói: “Cô đi đi”.

Mặc dù vẫn rất nghi hoặc nhưng nhìn thái độ căng thẳng và quyết liệt của Tố Hành, tôi cũng không dám ở lại lâu. Tôi khẽ vuốt cằm nhìn cô ta: “Vậy tôi đi trước, sau này sẽ còn gặp lại”

Khi tôi xoay người bước đi sau lưng vẫn vang lên giọng lanh lảnh của Tử Đàn: “Cô đừng có ăn mừng quá sớm, anh Hạo Hành sẽ không bỏ qua cho cô đâu”.

Dọc đường đi tôi vẫn lăn tăn về những lời nói của Tử Đàn lúc nãy, bao nhiêu năm nay tôi vẫn canh cánh trong lòng những chuyện xảy ra vào năm đó. Vì sao nhắc tới chuyện đó Tố Hành lại tỏ ra căng thẳng như vậy? Chẳng lẽ năm đó còn ẩn tình gì sao? Tôi thẫn thờ nhớ lại chuyện xảy ra ngày hôm đó nhưng trong tiềm thức của tôi những chuyện đó cực kỳ mơ hồ, giống như một giấc mơ vậy nên dù có cố tôi cũng không thể nghĩ ra được chi tiết.

Vừa bước ra khỏi bệnh viện đã có một người đàn ông mặc áo đen tiến tới kính cẩn nói: “Tô tiểu thư, Mục tiên sinh cho mời cô”.

Mục tiên sinh? Đó không phải là Mục Thanh Vân đấy chứ? Tôi nghĩ trong vài giây rồi theo chân anh ta đi về phía chiếc xe Audi A8 đậu sẵn gần đó. Tôi cúi người bước vào trong xe, Mục Thanh Vân quả nhiên đã ngồi đợi tôi sẵn ở trong đó

Tôi khẽ liếc nhìn sang anh ta và thầm đánh giá, anh ta của ngày hôm nay trông phong độ hơn nhiều so với hơn 2 năm trước kia. Lúc tôi còn ở Điệp trang hai năm về trước, Mục Thanh Vân lúc đó mới bắt đầu tiếp quàn ngân hàng An Ngân. Sau khi tôi rời đi anh ta bắt đầu từng bước gây dựng sự nghiệp, cưới Tử Đàn làm vợ để mở rộng thế lực của Mục gia; quan hệ với Đỗ Hạo Hành rất tốt để lấy đà mở rộng quan hệ làm ăn khác. Ở trên thương trường anh ta giờ đây thực rất có thế lực, ảnh hưởng ngày càng tăng, có thể gọi giờ đây anh ta là một người đàn ông rất thành đạt dù rằng tuổi đời còn rất trẻ.

Sau khi khởi động xe rời đi, Mục Thanh Vân vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ chứ không nhìn sang tôi, rất lâu sau anh ta mới cất giọng trầm thấp: “Vì sao trở lại đây?”

“Anh hỏi thế là ý gì vậy?” Tôi thực lòng không hiểu nổi câu hỏi của anh ta.

“Nếu đã quyết định đi rồi vì sao còn trở lại?”

Tôi cúi đầu không nói, chẳng lẽ tôi lại nói toẹt ra với anh ta rằng lần này tôi trở về là để tìm Quân Lâm sao?

“Tốt nhất là cô nên mau chóng rời khỏi Diệp Tuấn Ngạn đi”. Anh ta nói tiếp. “Cứ cho là vì Diệp Tuấn Ngạn đi chăng nữa!”

“Anh có thể nói rõ hơn được không?” Hóa ra anh ta hẹn gặp tôi chỉ để nói điều này, chẳng lẽ việc tôi ở cạnh Quân Lâm sẽ ảnh hưởng gì tới anh ta sao?

“Cô đã biết Đỗ Hạo Hành sắp trở thành Tổng giám đốc của Bank of Amer chưa?”

“Thì làm sao chứ?” Tôi gặng hỏi.

“Từ khi Bank of Amer bắt đầu kế hoạch thu mua cổ phần của Trung Tuấn Gia Hoa, Đỗ Hạo Hành đã tính toán muốn mượn thế lực của Trung Tuấn Gia Hoa để mở rộng phạm vi và ảnh hưởng của Bank of Amer ở thị trường trong nước, điều này vốn rất mâu thuẫn với chiến lược mở rộng đầu tư ra các dự án ở nước ngoài của Diệp Tuấn Ngạn. Vì nguyên nhân này nên quan hệ giữa Đỗ Hạo Hành và Diệp Tuấn Ngạn rất không tốt, hiện tại cô lại trở về và làm um lên như thế này càng làm cho Đỗ gia bị mất mặt nên quan hệ vốn đã căng thẳng của hai người bọn họ lại càng trở lên căng hơn. Mà nếu hai người cứ tranh chấp căng thằng như thế thì chẳng sớm gì muộn vị trí lãnh đạo Trung Tuấn của Diệp Tuấn Ngạn cũng sớm bị lung lay mà thôi”.

Đối với những lời giải thích này của Mục Thanh Vân, tôi cũng có thể hiểu được đôi chút. Mấy năm gần đây chỉ vì muốn lái Trung Tuấn sang hướng phát triển ở thị trường trong nước mà Đỗ Hạo Hành không ngại bất kỳ thủ đoạn nào để gây khó dễ cho Quân Lâm trong các kế hoạch phát triển ra thị trường nước ngoài. Tồi tệ hơn nữa là hắn ta còn âm thầm cấu kết với ngân hàng An Ngân của Mục Thanh Vân để tạo đối trọng, ngầm thể hiện sự chống đối với Trung Tuấn. Cho tới nay thì Quân Lâm vẫn nín nhịn các hành vi tác oai tác quái của Đỗ Hạo Hành bởi vì anh ta biết Bank of Amer đang nắm giữ một nửa cổ phần của Trung Tuấn, ngoài ra nếu anh ta có hành động gì quá quắt thì quan hệ giữa hai nhà Diệp Đỗ sẽ trở nên căng thẳng. Giờ đây Đỗ Hạo Hành lại sắp nhậm chức tổng giác đốc của Bank of Amer, chỉ e sau này mọi sự sẽ khó khăn hơn cho Quân Lâm và như vậy thì lời của Mục Thanh Vân không phải là không có lý.

“Nhưng mà….trên thương trường anh và Quân Lâm không phải là kình địch sao? Vì sao còn muốn tốt cho anh ấy?” Tôi thẳng thắn đặt câu hỏi bởi vì tự nhiên Mục Thanh Vân lại tỏ ra quan tâm tới Quân Lâm tới như vậy.

Mục Thanh Vân cười cười: “Chỉ vì tôi cảm thấy Diệp Tuấn Ngạn là một đối thủ đáng nể, tôi muốn cuộc chiến giữa hai chúng tôi diễn ra công bằng chứ không muốn giành chiến thắng chỉ vì anh ta bị những nguyên nhân khác tác động vào”.

“Thì ra là thế”. Tôi mỉm cười: “Tôi nghĩ Quân Lâm chắc cũng coi anh là đối thủ xứng tầm đấy nhưng mà tôi sẽ không rời khỏi Quân Lâm đâu”. Tôi trở lại chỉ vì muốn dùng Quân Lâm để công kích lại Đỗ gia, cục diện hiện tại chẳng phải đang theo đúng ý nguyện của tôi hay sao.

“Vì sao cô luôn không nghe theo lời khuyên của tôi vậy?” Nhìn ánh mắt kiên định của tôi Mục Thanh Vân cô đơn nói: “Vô luận là trong quá khứ hay hiện tại…”

Nghe anh ta nói vậy tôi chợt nghĩ tới ngày xưa, Mục Thanh Vân quả đã từng nhắc nhở tôi về mối quan hệ giữa Quân Lâm và Tố Hành, rằng bọn họ sẽ nhanh chóng cưới nhau nhưng lúc đó tôi quá ngây thơ nên không tin tưởng vào những lời cảnh báo đó của anh ta.

“Hôm đó, tôi đã cảnh cáo cô về nguy hiểm ở sân bay, vì sao cô còn quyết tâm đi ra đó?”

“Gì cơ?” Tôi ngẩng đàu lên nhìn anh ta, hóa ra cuộc điện thoại đó chính là anh ta gọi sao?

“Nếu đã đi rồi vì sao còn trở lại làm gì….?” Mục Thanh Vân buồn bã nói.

Tôi cũng cất giọng buồn buồn: “Anh cũng tham gia cùng bọn họ sao?” Hóa ra anh ta đã biết tất cả âm mưu nhưng tại sao anh ta lại thông báo cho tôi, không phải anh ta là chồng của Tử Đàn sao?

Mục Thanh Vân lắc đầu: “Tôi chỉ vô tình nghe được cuộc nói chuyện của Tử Đàn và Tố Hành mà thôi. Tốt nhất cô nên rời khỏi Diệp Tuấn Ngạn ngay bây giờ đi, tôi sợ bọn họ sẽ không bỏ qua cho cô dâu”.

Tôi hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, quả thực anh ta là muốn tốt cho tôi nên mới nói cho tôi nhiều thông tin đến thế. Tôi cảm kích nói: “Tôi xin ghi nhận hảo ý của anh. Nhưng tôi xin phép không thể làm theo được”.

Mục Thanh Vân không thể che dấu nổi nỗi thất vọng và mất mát sau câu nói của tôi, anh ta im lặng rất lâu rồi mới thở dài một tiếng. Lúc xe dừng trước cửa khách sạn Đông Phương, tôi mở cửa xuống xe và không quên nói lời cảm ơn với anh ta. Sau đó tôi quay bước rời đi, không nhìn anh ta lấy một cái bởi vì tôi rất sợ khi đối diện với ánh mắt mất mát của anh ta lúc đó. Có đôi khi tôi nghĩ, trong cuộc sống, con người ta không thể tránh được sự cô phụ tình cảm chân tình của một số người. Những người đó đối xử với mình rất tốt, thậm chí là cực kỳ tốt nhưng mình vẫn không thể tránh việc làm tổn thương họ. Ví dụ như tôi đối với Mục Thanh Vân chẳng hạn.

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

15 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 26.2”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

minh thay muc thanh van co bao gio the hien tinh cam ro rang dau ma chij noi the nhi?

@ Hien Thuc: MTV có thể hiện tình cảm với chị nhiều chứ, mới đầu còn kết chị đến nỗi xui mẹ đi dạm hỏi chị cho anh ấy cơ mà. Sau này anh ấy cũng nhiều lần tương trợ chị nhưng tiếc là chị chưa bao giờ nghe theo lời cảnh báo của anh ấy mà thôi.
Nói chung anh MTV này không đến nỗi tệ, trừ việc vì danh vọng mà cưới cô vợ đanh đá như Tử Đàn mà thôi.

Sắp hoàn rồi! Mong chờ xem mọi việc sẽ kết thúc thế nào!!!

hihi, thế là đo ván😀

Ss à ss ơi, ebook Yêu đừng có pic nhá. Ko là em lòi mắt luôn. Em toàn đọc trên đt thôi.
Thanks ss

thanks nàng nhìu

sao TD xau xa nhu the ma lai lay dk nguoi tot nhu MTV nhi huk sap hoan rui ma co ta ko bi qua bao gi ah

MTV nay dung la thich QT that minh dong y con viec lay tu dan thi minh nghi the cung dk du sao thi viec do co anh huong tot cho gia toc nha anh ta ma doi khi cung phai hi sinh
thank nhieu

truyện hay quá, a MTV cũng tốt mà, giá như cuối truyện a này bỏ Tử Đàn đi, mình ghét nv này kinh khủng. thank bạn nhiều nhé

tinh cam cua Muc Thanh Van cung rat trong sang boi vi su trong sang cua QT ma tinh cam thanh hinh trong M T V,nguoi lan lon trong thuong truong thuong ao uoc su binh di nhung vi quyen luc ma phai theo duoi nen san sang bo qua nhung uoc muon,boi vi ho con tre quan niem su nghiep la muc dich can dat.Tuy rang QT rat dep nhung lai khong cho do la vu khi de su dung nhu bao nhieu phu nu khac,vi the ma QL va MTV moi khong the khong yeu.cam on dich gia nhe.

Cảm ơn bạn “Khách” vì đã đọc truyện rất kỹ và có những còm men rất hay về các nhân vật trong truyện.

thank nàng nhiều, chuyện hay lắm

Tôi trở lại chỉ vì muốn dùng Quân Lâm để công kích lại Đỗ gia, cục diện hiện tại chẳng phải đang theo đúng ý nguyện của tôi hay sao.
mình không thích câu này của nu9 tí nào cả.


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: