Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 26.1

Posted on Tháng Mười Một 7, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 26.1

Cứ mỗi khi vào thời khắc giao mùa, được nằm lười trên giường bao giờ cũng mang tới cho con người ta cảm giác khoái trá vô cùng. Lúc tôi đang nằm lăn lộn trên chiếc giường êm ái thì điện thoại reo vang. Đó là điện thoại của Từ Vĩnh An:

“Phu nhân, công tử sai tôi thông báo với ngài là tối nay công tử sẽ đón ngài đi ăn tối bên ngoài, ngài hãy chuẩn bị trước một chút”

“Vậy à?” Tôi vội vã nhìn lên đồng hồ, mới có hơn 5 giờ chiều.

Cũng không có gì phải chuẩn bị nhiều lắm, tôi bước vào phòng tắm, vừa trầm mình vào bồn tắm tôi vừa mông lung suy nghĩ xem mình nên chuẩn bị những gì cho buổi tối ngày hôm nay. Đã lâu lắm rồi tôi và Quân Lâm không ra ngoài ăn tối, trước kia thì thỉnh thoảng lắm hai chúng tôi mới thay đổi không khí một chút, còn lại toàn dùng bữa ở nhà. Trong bữa ăn tôi luôn mặc quần áo ở nhà hoặc váy ngủ để ăn uống cho thoải mái. Tắm xong tôi tần ngần đứng trước tủ quần áo rồi cuối cùng cũng lựa chọn được một chiếc áo sơ mi trắng mặc với chiếc quần bò ống thẳng, trông rất đơn giản và thanh lịch.

Từ Vĩnh An đưa tôi đến một nhà hàng ở tầng trên cùng của một khách sạn 5 sao, đến nơi anh ta lễ phép nói: “Mời phu nhân đi bên này”.

Tôi đi theo Từ Vĩnh An đi vào gian phòng thứ hai. Bước vào phòng tôi mới nhận ra là ngoài Quân Lâm ra trong phòng còn có một cặp đôi nữa, người đàn ông đó là người ngoại quốc. Tôi ngờ ngợ vì thấy mặt người đàn ông này rất quen, hình như tôi đã gặp ở đâu rồi thì phải. Tôi có chút không thoải mái vì sao tự nhiên lại có người lạ ở đây? Hình như là Quân Lâm chưa bao giờ đưa tôi ra ngoài gặp bạn bè thì phải. Tôi hơi bực bội vì Quân Lâm không thông báo với tôi trước để tôi còn chọn trang phục cho phù hợp bởi trông mấy người bọn họ ăn mặc rất sang trọng và kiểu cách, đối lập hẳn với tôi lúc này.

Thấy tôi bước vào, tất cả bọn họ đều đứng lên, Quân Lâm ngạo nghễ bước tới bên tôi giới thiệu: “This is Kevin”. Rồi chỉ sang cô gái bên cạnh: “This is Sally ”

 Tôi đang định mở miệng “Nice to meet you” thì Kevin đã tiến tới chìa tay ra trước mặt tôi nói: “Chào cô”.

“Kevin là lớp trưởng của anh hồi anh còn học ở Princeton, và cũng là người bạn thân nhất của anh hồi anh còn ở Mỹ”. Sau khi ngồi xuống Quân Lâm nhìn tôi giải thích. “Còn Sally là mĩ nhân mà Kevin nhìn trúng từ lúc học ở Mĩ . Hôm nay họ vừa đến Trung Quốc có việc”.

Tôi mỉm cười nhìn bọn họ gật gật đầu, thảo nào Kevin nói tiếng Hán lưu loát như vậy, hóa ra vợ anh ta là người Trung Quốc. Trên bàn ăn, có vẻ như là Sally rất hứng thú với sự có mặt của tôi, cô không ngừng đặt hàng chục câu hỏi cho tôi, từ việc tôi quen Quân Lâm trong hoàn cảnh nào, lúc nào quen nhau, cảm nghĩ của tôi về con người Quân Lâm thế nào….khiến cho tôi có cảm giác cô ấy dường như rất hứng thú với chủ đề “Quân Lâm”, giống y như Linh Linh vậy

Ngay cả lúc tôi tranh thủ đưa thìa lên miệng cũng phải dừng lại giữa chừng bởi câu hỏi kế tiếp của Sally. Thấy vợ mình có vẻ hơi quá đà, Kevin hơi xấu hổ lên tiếng giải thích: “Lúc còn ở trường, Quân Lâm là sinh viên có thành tích học tập trong Top đứng đầu, lại là chủ tịch hội sinh viên Hoa kiều, hình thức lại đẹp trai nên vào thời điểm đó Quân Lâm là thần tượng của rất nhiều nữ sinh trong trường nhưng trong suốt mấy năm học chưa bao giờ thấy cậu ấy để ý tới cô gái nào, lúc nào cũng tỏ ra nghiêm trang lạnh lùng”.

“Vì thế nên bọn con gái chúng tôi luôn tò mò không biết Quân Lâm thích kiểu con gái như thế nào”. Sally tiếp lời. “Mới đầu mọi người còn tưởng anh ấy thích Tố Hành, hóa ra là….”

Lời nói vô tâm của Sally khiến mọi người hơi ngượng ngùng, tôi vội cắt ngang lời cô ấy: “Thế hai bạn quen Quân Lâm như thế nào?” Nhân tiện tôi khẽ liếc mắt sang phía Quân Lâm xem phản ứng của anh thế nào nhưng anh vẫn tỏ ra điềm tĩnh thưởng thức đồ ăn như không có chuyện gì xảy ra.

Thật là quá đáng nha, thấy tôi bị vây khốn như thế mà không nỡ dang tay cứu vớt dùm tôi một câu, tôi căm giận đá anh một cái rõ đau, Quân Lâm chắc cũng hiểu ý tôi lúc này nên khẽ quay sang nhìn tôi rồi vụng trộm cười.

“Chúng tôi quen nhau nhân dịp đi leo núi cùng”. Sally nói: “Vào dịp lễ Giáng sinh năm đó, trường tổ chức leo núi ở gần đấy, tôi và Kevin đều rất thích môn thể thao này nên đăng ký tham gia, thật trùng hợp là Quân Lâm cũng đăng ký tên trong đội chúng tôi, vậy là quen nhau”.

Kevin tiếp lời Sally với cảm xúc dạt dào : “Lần du lịch đó có lẽ cả đời này tôi không bao giờ quên được”.

“Vì sao lại thế?” Tôi tò mò hỏi.

“Trên đường leo núi chúng tôi không may gặp bão tuyết. Tôi và Quân Lâm bị lạc mất cả đội, lúc đó cậu ấy còn bị thương rất nặng ở chân”.

“Nếu lúc đó không có Kevin cứu giúp thì có lẽ anh đã mất mạng lâu rồi”. Quân Lâm vừa nói vừa nhìn Kevin, ánh mắt lộ ra vẻ cảm kích.

Kevin chỉ cười cười: “Sau lần leo núi đó, hai chúng tôi trở thành bạn tốt của nhau”.

Hóa ra là bạn bè từng chung hoạn nạn, khó trách hai người họ tỏ ra thân thiết đến như vậy.

Mấy ngày tiếp theo Quân Lâm càng ngày càng bận rộn bởi anh vừa tiếp nhận lại Diệp thị từ ba, đa số thời gian anh đều ở lại Bắc Kinh chứ không đi công tác ở đâu cả. Tôi cũng chỉ có thể gặp anh vào đêm muộn.

Tối hôm đó tôi nhận được điện thoại của Quân Lâm: “Đêm nay anh có thể về muộn nên em cứ đi ngủ trước đi nhé!” Nói xong anh cúp máy ngay.

Tôi cảm thấy hơi lạ vì từ khi tôi ở lại khách sạn này Quân Lâm chưa bao giờ đi đâu vắng cả đêm. Sáng hôm sau đọc báo tôi mới thu được tin tức là tối qua Tố Hành tiểu thư bị bệnh nặng phải vào nhập viện, trong đó còn có ảnh chụp của Quân Lâm vào viện thăm cô ta. Không biết cô ta ốm thật hay ốm giả để thu hút sự chú ý của Quân Lâm đây?

Đang nghĩ ngợi thì điện thoại reo vang, tôi bắt máy: Alô

‘Xin chào cô, Tô tiểu thư”. Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông, mặc dù tôi chỉ có nghe anh ta nói chuyện có 1 lần nhưng cả đời này tôi cũng khó có thể nào quên được giọng nói của kẻ tử thủ  của mình.

‘Xin chào Đỗ tiên sinh”. Ngữ điệu không giấu nổi ý cười, rốt cuộc kẻ địch cũng tìm tới tận cửa.

“Cô có thể ra ngoài nói chuyện một lát được không?”

“Đương nhiên là có thể rồi”.

Nửa giờ sau tôi đi xuống khuôn viên của khách sạn, Đỗ Hạo Hành đang ngồi ở một góc khuất đọc báo, uống cafe, bên cạnh là một cái vali, chắc hẳn hắn ta vừa về nước và từ sân bay đi thẳng về đây.

“Tô tiểu thư là một người thông minh”. Hắn ngang tàng nhìn tôi vừa cười vừa nói, tuy rằng hắn khen ngợi tôi nhưng tôi lại thấy rõ sự dối trá ghê tởm trong đó.

“Ngài quá khen, Đỗ tiên sinh”. Tôi giữ nguyên vẻ mặt bình thản.

“Tôi sẽ không lãng phí thời gian”. Hắn ta đi thẳng vào vấn đề. “Mời cô ra giá luôn đi”.

“Ông nói gì?” Tôi nhíu mày.

“Cái gì đều có giá của nó, cô cứ việc ra giá thoải mái đi”. Hắn ta thản nhiên nói.

“Ông nói thế là ý gì?” Hắn ta thật sự coi thường người khác. “Ông nghĩ rằng ông có thể cho tôi tiền mà Quân Lâm không thể sao?”

Tôi vừa nói dứt câu thì nụ cười của hắn ta cũng biến mất: “Tôi vốn nghĩ Tô tiểu thư là một người thông minh, đừng có rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt như vậy chứ!”

“Rượu phạt tôi cũng đã uống qua rồi, thấy bình thường thôi”. Bộ hắn nghĩ những gì bọn hắn làm với tôi còn chưa đủ đắng cay sao?

“Tôi nghĩ sẽ có ngày cô phải hối hận vì những gì đã nói ngày hôm nay…” Hắn ta gằn giọng.

Nhưng hắn còn chưa nói hết câu thì đột nhiên tôi thấy gương mặt hắn tự nhiên biến sắc khi nhìn về phía sau lưng tôi. Giật mình ngoảnh đầu lại tôi thấy Quân Lâm đang vội vàng chạy tới, khi bước tới gần tôi tôi cảm giác được rõ ràng hơi thở nóng ấm và gấp gáp của Quân Lâm, chắc hẳn anh vừa chạy hết tốc lực tới đây.

Tới nơi Quân Lâm cất giọng trầm lạnh: ““Thê nhi của người khác tuyệt không được động vào”, Hạo Hành huynh có vẻ như đã quên nguyên tắc cơ bản đó  rồi thì phải!”

“Chú đừng quên Tố Hành mới là thê tử của chú”. Đỗ Hạo Hành căm giận nói. “Chú đúng là loại mê sắc khí thê”.

Quân Lâm không hề để ý tới lời của hắn ta mà kéo tay tôi: “Chúng ta đi”.

“Các người sẽ không có kết quả tốt đâu”. Hắn ta hét lên sau lưng hai chúng tôi.

“Điều đó còn phải chờ xem”. Quân Lâm xoay người nhìn thẳng vào hắn ta rồi phun ra mấy chữ.

Vào đến khách sạn, tôi níu tay Quân Lâm hỏi: “Anh trở lại khi nào?”

Nhưng Quân Lâm không có trả lời tôi mà chỉ đanh mặt lại thể hiện sự tức giận cực độ.

Trở về phòng Từ Vĩnh An đã đứng đợi sẵn, tôi thấy không khí có gì đó khác thường nên nhỏ giọng hỏi anh ta: “Các anh về từ bao giờ?”

Từ Vĩnh An bước lên phía trước: “Vừa nghe tin phu nhân đi gặp Đỗ tiên sinh, công tử vội lao lên xe để về đây”. Sau đó anh ta mỉm cười nói thêm: “Trên đường đi công tử đã vượt qua không biết bao nhiêu cái đèn đỏ”.

Thì ra là Quân Lâm lo lắng cho tôi đến chừng ấy, tôi khẽ liếc nhìn sang anh, chỉ thấy Quân Lâm cúi đầu khẽ than một tiếng, vẻ mặt tràn ngập vẻ ngượng ngùng.

“Em thu dọn đồ đạc đi, ngày mai anh sẽ đưa em về Thượng Hải”.

“Thế ạ!” Tôi không khỏi ngạc nhiên. Vì sao anh lại đột nhiên quyết định vậy? Phải chăng là vì sự trở lại của Đỗ Hạo Hành?

Đợi Quân Lâm vào phòng tắm xong, tôi quay sang Từ Vĩnh An: “Tôi muốn gặp Đỗ Tố Hành, anh có thể bố trí giúp tôi được không?”

Từ Vĩnh An hít một hơi sâu rồi mới trả lời: “Phu nhân, quả thực việc này tôi không dám tự quyết”.

“Anh chỉ cần giấu Quân Lâm là được rồi”. Tôi nói thêm: “Nếu chẳng may sau này Quân Lâm biết anh cứ nói là tôi ép anh phải làm thế”.

Từ Vĩnh An vẫn chần chừ không dám quyết, tôi phải bồi thêm: “Tiểu Từ à, xưa nay tôi đối với anh cũng không tệ chút nào, có phải không hả?”. Thậm chí tôi còn nhớ rõ là tôi đã rất nhiều lần giúp anh ta giải vây khi Quân Lâm cáu giận, tôi còn nhớ rõ thế thì chắc hẳn anh ta không dễ gì quên dược.

Thấy tôi nói vậy anh ta có vẻ hiểu ra vấn đề: “Tôi biết rồi, thưa phu nhân”.

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

9 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 26.1”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

chị cũng biết ép ng rồi cơ đấy
hai ng phụ nữ gặp nhau, ko hiểu sẽ có chuyện gì
mong là Quân Tử sẽ chếm thế thượng phong
he he

Bạn ơj cho mình hỏj bạn có định làm text những chương pjc ko? Mj̀nh đọc bằng dtdd nên ko thể đọc được. Hjx thanks

Tốt nhất là chọc cho con nhỏ TH nằm liệt giường luôn thì càng tốt ^^ . Ghét anh em nhà họ Đỗ quá!

:)) chị đã dám đối mặt rồi :X:X hay quá

thanks nàng nhìu
ông hành làm như ngon lắm bày đặt uy hiếp
nhưng hù lầm người rùi
hí hí

ah mong cho qua di ko biet 2 nguoi gap nhau se the nao nhi hiiiii sao DTH ko bi binh rui mat lun nhi huk song ma thay ghet ah

thank bạn nhiều, truyện rất hấp dẫn.

o chuong nay co le Quan Lam muon Quan Tu hieu duoc tinh cam cua Q L,co le bat dau sau khi Q T la vat the than nam do,co the nhu the lai tot cho QL,mac du sau khi sanh Tu Thien ra Q T khong he biet gi ve QL,nhung co nhung khoang khac vo tinh nhung lai la duyen phan,luon luon cam on dich gia va tat ca moi nguoi da cung nhau dua trang web nay den nguoi doc


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: