Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 24.1

Posted on Tháng Mười Một 4, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 24.1

Vừa đến sân bay Dì Thanh đã vội vàng chạy vào check in cho chúng tôi, lúc sắp chia tay bà ân cần dặn dò: “Thiếu phu nhân, tôi đã thông báo cho ba mẹ cô rồi, tới nơi họ sẽ ra sân bay đón cô”.

“Dì Thanh…” Tôi chần chừ

‘Cô yên tâm, lão gia sẽ không làm gì quá đáng với thiếu gia đâu, mọi việc sẽ trôi qua rất nhanh”. Nói xong bà cúi xuống thơm liên tiếp lên má Tử Mĩ rồi vỗ về bé: “Ngoan ngoãn nghe lời mẹ nha, chúc hai mẹ con thuận buồm xuôi gió. Bảo trọng!”

“Dì cũng vậy!” Tôi thản nhiên nhìn bà cười cười. Tôi thực lòng mong muốn quan hệ giữa ba và Quân Lâm sẽ nhanh chóng tốt đẹp trở lại.

Dì Thanh đi rồi tôi nhìn quanh quất xung quanh, có lẽ là do suy nghĩ quá nhiều về cuộc điện thoại ngày hôm qua nên tôi lúc nào cũng có linh cảm là ai đó đang theo dõi hai mẹ con tôi. Quan sát kỹ càng thấy không có ai khả nghi tôi mới thở phào nhẹ nhõm, có thể là ai đó cố tình trêu đùa tôi mà thôi.

Bởi thời gian còn sớm nên tôi bế Tử Mĩ vào một quán café trong sân bay ngồi nghỉ, vừa ngồi xuống tôi đã nhận được điện thoại của Linh Linh: “Em thân mến, đang ở đâu thế? Quên chị rồi hay sao mà dạo này không gọi điện cho chị hả? Hay là em lại quên là chị còn đang nợ em 30 vạn rồi hả?”

“Em đang ở sân bay, chuẩn bị bay đi Sydney rồi”. Tôi chợt nhớ ra là từ sau bữa tiệc kia tôi chưa hề gọi điện lại cho Linh Linh.

“Em nói cái gì?”. Linh Linh kinh ngạc thốt lên. “Sao em có thể làm như thế hả? Lần trước cũng bỗng dưng biến mất y như thế . Cứ ở yên đấy đợi chị, chị sẽ tới ngay bây giờ, phải chờ chị bằng được, nhớ chưa?” Nói xong chị cúp luôn máy không đợi tôi trả lời. Tính tình Linh Linh là vậy, khi chị lên cơn cứng đầu thì chẳng ai có thể ngăn cản nổi.

Tôi ngước nhìn đồng hồ, mới có 10.15, vẫn còn sớm chán, hi vọng có thể gặp chị được một lúc.

“Mẹ, chúng ta đang đi đâu hả mẹ?” Tử Mĩ vừa ăn kem đào vừa hỏi tôi.

“Chúng ta đi nhà bà ngoại con yêu ạ”. Tôi lấy khăn xoa xoa miệng bé.

“Thích quá, thích quá, lâu lắm rồi con chưa gặp bà ngoại rồi”. Từ khi lên xe Tử Mĩ đã cười hì hì liên tục ra chiều rất vui vẻ bởi vì bé không phải đi nhà trẻ. “Thế Ba không đi cùng mình hả mẹ?” Bé hỏi tiếp.

Nhìn ánh mắt trong suốt của bé tôi vội ngoảnh mặt đi, thấy mẹ không trả lời Tử Mĩ lại cúi xuống ăn kem tiếp. Tôi đưa Tử Mĩ đi thế này cũng đồng nghĩa với việc tôi tước đoạt từ bé đi tình yêu thương của cha, không biết sau này Tử Mĩ lớn lên rồi bé có oán hận tôi không? Và em bé sắp sinh ra đời nữa, liệu bé có trách tôi khi không cho bé có cơ hội biết cha mình là ai, bắt bé phải sống một cuộc sống thiếu hoàn toàn tình thương của người cha? Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa tôi cũng sẽ không hối hận vì quyết định ngày hôm nay của mình bởi vì tôi sắp mang tới cho bọn trẻ một cuộc sống đường đường chính chính thay vì cuộc sống trong bóng đêm như hiện tại.

Đang chìm trong suy nghĩ thì tôi nhận được điện thoại của Linh Linh, chị đã tới sân bay và đang tìm hai mẹ con nên tôi vội dắt Tử Mĩ ra sảnh để đón chị. Đúng lúc tôi đang bước xuống cầu thang thì ở đâu đột ngột xuất hiện một người đàn ông mặt đồ đen đi ngược chiều tôi, tôi đang định né sang một bên thì hắn ta cố tình va chạm vào bả vai của tôi với lực đạo rất lớn khiến tôi mất đi cân bằng cơ thể, cả người đổ nhào về phía trước rồi rơi vào hôn mê….

Gió nhẹ man mác thổi lên, giàn liễu yểu điệu đung đưa trong gió, hoa hòe nở như tuyết trắng phủ kín quang cảnh đưa tới những đợt gió mát đượm mùi thơm thoang thoảng, đó là một ngày đầu hè đầy nắng.

Lúc tôi tỉnh lại đập vào mắt tôi là một màu trắng toát, từ ga giường cho tới rèm cửa, bên tai tí tách từng giọt nước rơi xuống, cuối cùng bọn họ cũng không có buông tha cho tôi sao? Tôi đã nghĩ Tố Hành sẽ gọi điện hẹn tôi ra ngoài nói chuyện thẳng thắn, sau đó cô ta sẽ về trước mặt Quân Lâm khóc lóc tỏ vẻ đáng thương để Quân Lâm tự nguyện rời khỏi tôi hoặc cùng lắm là nhờ người lớn can thiệp để tôi yên lặng rời đi, không ngờ cô ta lại dùng phương pháp dã man này đối với tôi….Nhưng vì sao cô ta phải ra tay với tôi nặng như vậy khi tôi đã ngoan ngoãn lựa chọn rời đi rồi? Có lẽ cô ta đã căm thù tôi đến tận xương tận tủy rồi chăng, Tố Hành….cô hãy nhớ lấy, tôi sẽ không bao giờ bỏ qua cho cô.

Nằm lặng trên giường bệnh tôi cơ hồ như vô lực chống chọi với những dòng suy nghĩ tang thương đó. Thể xác và tinh thần đều đau đớn tới rã rời khiến mỗi lần hít thở tôi có cảm giác mình sắp chia lìa thế giới này vậy. Tôi hoảng hốt nhìn lên trần nhà, ánh mắt dại đi. Có lẽ tôi đã quá ngây thơ rồi, giống y như ngày trước, cứ nghĩ rời đi là giải quyết được hết mọi thứ, xem ra tôi đã cực kỳ xem nhẹ đối thủ. Một người đàn bà tâm ngoan thủ lạt ác độc như vậy làm sao có thể dễ dàng buông tha cho tôi và con của tôi.

“Tử Mĩ…”. Tôi dùng hết khí lực dể thốt lên.

“Yên tâm, Tử Mĩ đang ở nhà chị, chị sẽ chăm sóc bé tốt”. Linh Linh vẫn luôn ngồi cạnh giường bệnh, chị cầm lấy tay tôi xúc động nói: “Em cố gắng khỏe lại mau nhé!”.

Nằm trên giường bệnh tôi không còn khái niệm gì về thời gian nữa, nhìn ánh mặt trời tôi lờ mờ doàn được là buổi sáng hay tối. Ngày ngày Linh Linh đều đến chăm sóc cho tôi.

“Vừa rồi cô hộ sĩ gọi chị lại nói là hôm nay có người đến hỏi tin tức của em, chắc là người của Tố Hành rồi”. Linh Linh lo lắng. “Nhưng cũng có thể là Diệp Tuấn Ngạn”.

“Dù là ai em cũng không muốn gặp”. Tôi thực không muốn bất kỳ kẻ nào nhìn thấy tôi với dáng vẻ chật vật thế này.

“Thôi được rồi, nhân dịp bọn họ chưa tới cửa tìm em, để chị đưa em tới bệnh viện khác”. Vì thế tôi được chuyển đến một bệnh viện mà Linh Linh có người quen. Đây là một bệnh viện tư nhân nằm ở ngoại thành, có phong cảnh xung quanh rất đẹp, không khí cũng rất thoáng đãng mát mẻ.

Tôi khôi phục sức khỏe khá nhanh, khoảng hơn một tháng tôi có thể xuống giường đi lại bình thường, tôi bắt đầu gọi điện cho bố mẹ để hai người đỡ lo lắng bởi từ lúc tôi bị tai nạn Linh Linh cũng chỉ gọi điện thông báo qua với họ một câu mà thôi.

Vừa nghe thấy giọng tôi, mẹ đã lo lắng khóc òa lên: “Hai tháng này con đi đâu thế, dọa chết ba mẹ rồi đây này”.

“Con đưa Tử Mĩ đến nhà chị Linh Linh ở một thời gian để thay đổi không khí thôi mà mẹ”. Tôi cố tỏ ra bình thản.

“Thế sao không nỡ gọi cho ba mẹ một cuộc điện thoại hả, ba mẹ gọi sang con cũng không bắt máy”. Mẹ trách cứ: “Mới đầu mẹ còn tưởng là Diệp Tuấn Ngạn lại giở trò xiếc gì nữa nhưng ai ngờ nó cũng đang đi tìm con, còn phái người đến nhà mình hỏi thăm mấy lần”.

“Thế ạ” Tôi nhẹ nhàng đáp.

Sau đó tôi đọc lại mấy tờ báo cũ mới biết trong thời gian vừa qua có rất nhiều chuyện đã xảy ra. Ví dụ như việc Quân Lâm lần đầu tiên vắng mặt trong buổi lễ kỉ niệm ngày thành lập của Trung Tuấn, Tố Hành một mình xuất hiện trong buổi lễ với khuôn mặt buồn bã ảm đạm. Tuy rằng Diệp gia công bố với bên ngoài là Quân Lâm vắng mặt vì bị ốm nhưng người ngoài vẫn truyền tai nhau nguyên nhân vắng mặt của Quân Lâm là do việc thất bại trong đàm phán với Mĩ Cách, anh ta bị ban lãnh đạo chê trách nên không dám xuất đầu lộ diện.

Hoặc ví dụ như việc Đỗ Hạo Hành được nằm trong danh sách bầu chọn làm Tổng giám đốc ngân hàng Bank of Amer, hắn ta tuyên bố sau khi nhậm chức Tổng giám đốc sẽ ép Trung Tuấn liên thủ cùng Bank of Amer để mở rộng thị phần tại thị trường châu Á.

Hôm đó Linh Linh vừa gặp tôi đã oán giận nói: “Cái tên chết tiệt xô ngã em đã đi tự thú rồi, hắn ta còn khăng khăng là mình chỉ vô tình va phải em thôi. Chị  đã điều tra qua, hắn ta chính là cựu vệ sĩ của Đỗ Hạo Hành nên chắc chắn Đỗ Hạo Hành đã sai khiến hắn ta làm như vậy”. Kỳ thật chẳng cần phải điều tra tôi cũng đã rõ ai làm việc đó.

“Giờ em tính sao đây?” Linh Linh hỏi tôi. “Đừng có nói với chị là chờ em xuất viện xong rồi lại lẳng lặng bỏ đi như mọi lần đấy nhé!”

“Làm sao em có thể buông tha cho bọn người lang sói đó được chứ”. Tôi gằn từng tiếng.

Sau khi ra viện tôi đến nhà Linh Linh ở, thỉnh thoảng tôi có gọi điện cho ba mẹ thông báo tình hình để mọi người an tâm, còn lại tôi gần như đoạn tuyệt hoàn toàn quan hệ với những người khác.

Hai tháng sau Quân Lâm lại xuất hiện tại một bữa tiệc do tập đoàn tài chính Diệp thị chủ trì, trong ảnh chụp thấy rõ vẻ mặt anh rất mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt, trông không hề giống với một Quân Lâm oai phong lừng lẫy ngày nào. Trong buổi tiệc đó ba đã trịnh trọng tuyên bố Quân Lâm sẽ dần tiếp quản lại toàn bộ tập đoàn tài chính Diệp thị. Có điều trong bức ảnh chụp sau khi ba công bố tin tức đó, khuôn mặt Quân Lâm hòan toàn lạnh băng, chỉ có ba là nở nụ cười viên mãn, trông hai cha con quả thực đối lập một trời một vực.

Mặc dù tôi không biết chính xác chuyện gì đã xảy ra trong 4 tháng vừa rồi nhưng tôi biết trong khoảng thời gian này Quân Lâm sống cũng không tốt lắm, chỉ cần nhìn vẻ tiều tụy mệt mỏi của anh tôi đã rất rõ ràng có điều tôi không rảnh hơi mà quan tâm tới anh ta. Bởi vì trong đầu tôi lúc này chỉ có đúng một ý niệm, đó làm làm thế nào để trả thù những kẻ đã gây đau khổ cho tôi.

Ngày hôm đó tôi ngồi bàn tính với Linh Linh: “Em nên tặng lễ vật gì cho Đỗ Tố Hành đây hả chị?”

“Lễ vật à, chị hỏi em nhé, người quan trọng nhất với Đỗ Tố Hành là ai?” Linh Linh hỏi ngược lại tôi.

“Tất nhiên là Quân Lâm rồi”. Dù không muốn tôi cũng phải đối diện với điều này.

“Thế người quan trọng nhất với Diệp Tuấn Ngạn là ai?”

“Đương nhiên là…” Tôi hoang mang nhìn Linh Linh không dám nói hết câu bởi thực sự lúc này đây nói ra điều đó rất không phù hợp bởi vì xét về một khía cạnh nào đó thì người quan trọng nhất đối với Quân Lâm chẳng phải là tôi hay sao?

“Đứa ngốc ạ”. Linh Linh trừng mắt nhìn tôi rồi cười một cái, mặt hiện rõ sự đắc chí.

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

13 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 24.1”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

Vậy là đứa bé đã mất…

muốn đọc tiếp, hự hự

Quá độc ác!!!!!!!! Một đứa trẻ, một linh hồn vô tội…

cam on ban da post tiep tuc,truyen hay lam,rat hoi hop de xem dien bien ke tiep

tức tức
nên cho hai anh em nhà họ Đỗ kia một bài học
hừ hừ
cũng may sắp end, muội cũng k phải đau khổ sống trong tình trạng tức anh ách thế này lâu nữa.
thanks ss

thanks thanks sis. doc sis edit rat de hieu va hay lam….

T_T tại sao lại mất em bé chứ ??? anh với chị khi nào mới vượt wa hết những thử thách này chứ

đọc xong chương này sao mình không có cảm giác gì về Quân tử, cơ mà thương Quân Lâm quá T___T

cứ tức anh ách thôi. lại ngồi ghế chờ đợi tiếp nào. muốn tận hưởng cái cảm giác nhục nhã ê chề của Tử đàn, tố hành và anh trai cô ta

Thật là độc ác, nhẫn tâm mà … ta muốn bâm thay vạn đoạn con nhỏ TH quá… Ah!!! rốt cuộc thì Lăng Quân không trốn chạy nữa mà bắt đầu đối mặt rồi. Càng lúc càng gay cấn rồi. Thanks Rosy nhiều nhe!

tội ngiệp 2 vợ chồng wa…
trả thù mạnh tay vào đừng tha cho bọn chúng
thanks nàng nhìu

Thật giận LQ, quá ngây thơ đến mức đó, đối với người độc ác như anh em T.Hành mà nói – càng nhường nhịn họ sẽ buông tha cho mình sao.
Cám ơn nhiều

nhưng thế này chẳng phải là mong muốn của lăng quân sao, chính cô ấy tung tin ra đó thôi, đôi khi nu9 cũng rất vô tình


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: