YÊU (hiện đại)

Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 23.1

Chương 23.1

Cố nhân

Đêm hôm đó Quân Lâm ôm sát tôi vào lòng rồi thì thào bên tai tôi: “Anh nghĩ đây là một bé trai”

Vừa nói anh vừa sờ tay lên bụng tôi, lát sau vui vẻ nói tiếp: “Tử Thiện rất thật thà và thanh thuần giống y như em vậy, sau này con sẽ phải tiếp quản toàn bộ Diệp thị với các xí nghiệp khổng lồ, có tâm như Tử Thiện chắc sẽ dễ dàng thu phục được lòng người…” Bàn tay Quân Lâm đột nhiên vuốt ve bụng tôi: “Còn nhóc này sẽ tiếp quản lại Trung Tuấn Quốc Tế từ anh, con sẽ dùng đến sự cơ trí thông minh của mình để đưa Trung Tuấn Quốc Tế phát triển thành một ngân hàng có vị trí hàng đầu trong nền tài chính thế giới”.

Hóa ra Quân Lâm đặt rất nhiều kỳ vọng vào đứa trẻ này. Lần này nghe anh nói tôi không có hất tay anh ra mà chỉ mở to mắt hỏi: “Nếu là con gái thì sao?”

“Nếu là con gái thì con sẽ có một cuộc sống bình thường như bao cô tiểu thư khác”. Quân Lâm vừa nói vừa cầm lấy tay tôi đặt lên ngực anh. “Anh sẽ mang tới cho con một danh phận chính thức”.

Giờ phút này tôi nghĩ Quân Lâm thực sự rất yêu tôi và các con của chúng tôi, hơn tất cả mọi thứ trên đời…

Đột nhiên bàn tay của Quân Lâm trượt xuống lưng tôi, cả khuôn mặt của anh chìm vào ngực tôi, đôi môi bắt đầu tham lam cắn mút.

“Đừng…” Tôi vặn vẹo thân thể, cố lấy tay đẩy anh ra khỏi ngực mình. Từ khi tôi mang thai Quân Lâm chưa từng đòi hỏi tôi về mặt thân xác, tự nhiên hôm nay anh lại nổi hứng ham muốn khiến tôi trở tay không kịp.

“Anh sẽ cẩn thận…” Quân Lâm cất giọng khàn khàn rồi quay lên chiếm đọat môi tôi khiến cho lời nói đang nửa chừng của tôi bị cuốn vào một chiếc hôn dài nóng rực. Khi đôi môi anh lướt qua từng tấc da thịt tôi, tôi cũng không kiềm chế được mà vươn tay đón lấy thân thể anh, như nắng hạn gặp mưa….và cùng anh chìm trong nỗi đam mê nguyên thủy nhất..

Đến lúc tôi mở mắt ra trời đã sáng, thoang thoảng trong không khí còn phảng phất mùi hoa lan buổi sớm. Quân Lâm vẫn còn nằm bên cạnh nghiêng nghiêng người nhìn tôi, vừa thấy tôi tỉnh lại anh lấy tay vuốt vuốt tóc tôi âu yếm.

“Có chuyện gì sao?” Tôi lấy tay xoa xoa hai mắt rồi ngáp dài một cái.

Quân Lâm cười cười: “Ngắm em không được sao?”

“Có gì đẹp mà nhìn”. Bộ anh chưa bao giờ nhìn thấy người mới ngủ dậy hay sao, tôi thầm nghĩ.

“Tâm Duyệt đã từng nói với anh rằng em là một cô gái tuy rất phong tình gợi cảm nhưng chẳng hề lãng mạn chút nào”. Quân Lâm xoay người nhìn lên trần nhà như đang tưởng tượng ra cái gì đấy.

“Gì cơ?” Tôi ngạc nhiên vì phát ngôn vừa rồi của anh.

‘Em còn nhớ không? Lúc mình còn ở trang viên đấy. Hôm đó trời đổ mưa xuân rất lâu, em và Tâm Duyệt đứng trong nhà nhìn ra mưa, Tâm Duyệt tức cảnh sinh tình nói “Nếu có thể cùng người mình yêu đứng dưới mưa đón xuân thì thật là lãng mạn”, lúc đó em chỉ buông mỗi câu: “Mưa như thế này không có ô thì làm sao mà đứng ngoài sân được””. Sau đó Tâm Duyệt có nói với anh rằng em là một cô gái không hề biết lãng mạn phong tình là gì”.

Lúc này đây tôi mới nhớ ra, hôm đó Quân Lâm đang ngồi đọc báo ở bàn trà ngòai hiên, tôi và Tâm Duyệt đứng ở cạnh cửa sổ nhìn ra ngòai trời mưa bụi ẩm ướt, thật không thể nghĩ tới đã lâu như vậy mà Quân Lâm còn nhớ rõ những câu nói của tôi hôm đó.

 “Có một điều mà đến nay anh vẫn không hiểu….” Quân Lâm chần chừ nói.

“Không hiểu gì cơ?”. Tôi tò mò nhìn anh. Chẳng lẽ anh không hiểu vì sao tôi không có chút lãng mạn nào sao?

“Không hiểu là vì sao anh lại yêu em”. Quân Lâm xoay người nhìn tôi đầy yêu thương.

Tôi hơi sững người một lúc. Lát sau Quân Lâm đứng dậy mặc đồ chuẩn bị đi làm, tôi vẫn nằm ì trên giường rồi như nghĩ ra cái gì, tôi chần chừ: “Nghe nói mẹ…”. Dừng một lát tôi nói tiếp: “Nghe nói mấy hôm nay mẹ không khỏe cho lắm, không biết mẹ đã đỡ chút nào chưa?”

Quân Lâm hơi ngạc nhiên nhìn tôi rồi khẽ gật đầu: “Ừ, cũng không có gì mấy, bà chỉ bị cảm lạnh chút xíu thôi, giờ đã khỏe lại rồi”.

‘Sao anh không về thăm mẹ một chút?”. Tôi không chắc là Quân Lâm có đồng ý hay không nhưng cũng nên thử một lần.

“Thế à….” Quân Lâm tựa hồ nghĩ thông cái gì nên nhìn tôi mỉm cười.

Mặt tôi hơi đỏ lên rồi luống cuống giải thích: “Em thấy mỗi người mẹ khi ốm đau đều mong muốn có con cái ở bên cạnh”.

Quân Lâm nhìn tôi cười: “Anh biết rồi, sẽ theo lời em làm là được chứ gì?”

Sáng hôm sau tôi lại một lần nữa đứng cửa tiễn Quân Lâm đi, đây là lần đầu tiên tôi tiễn anh kể từ khi tới Điệp trang.

Khi đưa tay nhận lấy áo khoác từ tay tôi, anh khẽ dặn dò: “Anh về nhà vài hôm mới quay trở lại được, em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt vào nhé!”

“Vâng”. Tôi nhìn anh gật đầu.

Có lẽ Quân Lâm vẫn chưa hề biết Tố Hành đã biết tường tận việc của tôi và anh bởi Tố Hành là một người mưa sâu kế hiểm, khó để lộ ra toan tính của mình. Căn cứ vào tính cách của Tố Hành thì việc tôi vẫn ở bên Quân Lâm hay là việc tôi mang thai đều là nỗi sỉ nhục lớn lao đối với cô ta, tuyệt đối cô ta sẽ không bỏ qua. Một người đàn bà lấy chồng gần 2 năm mà không có con, lại biết được tình địch của mình mang thai đứa con thứ 3 với chồng thì còn nề hà gì mà không hành động nữa?

Nhìn bóng dáng của Quân Lâm xa dần, tôi thầm mong mọi việc sẽ diễn ra đúng như tôi mong muốn. Nhưng không vì thế mà tôi không sợ hãi, đúng, tôi rất sợ việc sắp xảy ra với mình bởi vì không biết Tố Hành định giở trò gì với tôi, sự bình lặng khiến cho tôi lo sợ là giông tố kéo đến sẽ rất kinh thiên động địa. Trong lòng tôi dâng lên rất nhiều dự cảm không tốt và quả nhiên điều đó đén thật sớm.

Tối hôm đó lúc tôi đang nằm xem phim cùng Tử Mĩ, Ngọc Nhiễm gõ cửa tiến vào: “Phu nhân, có người tới tìm chị”

“Thế à?” Tôi có chút ngạc nhiên bởi vì từ khi tới Điệp trang tôi rất ít khi có khách tới thăm. Trong đầu tôi xẹt lên ý nghĩ, là cô ta sao? Đến sớm vậy sao?

“Cô ở đây chơi với Tử Mĩ nhé!” Tôi dặn dò Ngọc Nhiễm.

Ngoài trời mưa vẫn rất to, gió nổi mạnh hơn trước khiến cho đám lá cây bên ngoài xào xạc đập vào cửa sổ. Tôi chầm chậm bước xuống lầu sẵn sàng đối diện với kẻ địch số một của mình nhưng ngạc nhiên thay gương mặt tôi nhìn thấy trước mắt lại không phải là Tố Hành mà lại là Dì Thanh.

“Dì”. Tôi ngỡ ngàng thốt lên.

“Thiếu phu nhân”. Dì Thanh đứng một lúc rồi xúc động hô tên tôi.

“Dì Thanh…”. Tuy rằng không mong muốn người đến đây là Dì Thanh nhưng khi nhìn thấy dì tôi cũng không tránh khỏi xúc động, tự nhiên bao kỷ niệm cũ lại ùa về.

Cả hai đều trầm mặc một lúc khá lâu. Khi chúng tôi đưa ánh mắt nhìn về phía nhau, tôi thấy ánh mắt dì đã sớm sũng nước.

“Gần đây cô có khỏe không?” Dì Thanh lên tiếng trước.

“Khỏe ạ”. Tôi cúi đầu. “Dì tìm cháu có chuyện gì sao?”

Dì Thanh gật đầu liên tục: “Lão gia và lão phu nhân, còn có… cô ấy…”. Bà chần chừ một lúc: “…bọn họ đều đã biết chuyện giữa cô và thiếu gia”.

“Thế thì sao ạ?” Tôi vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên hỏi lại, tôi hoàn toàn không bất ngờ trước việc ba mẹ Quân Lâm biết được thông tin này.

“Bọn họ muốn thiếu phu nhân lẳng lặng rời khỏi đây”. Nước mắt trên mặt Dì Thanh bắt đầu tuôn rơi. Bà nghẹn giọng nói với tôi.

Cuối cùng thì tôi cũng đã hiểu ra mục đích của chuyển đi này của Dì Thanh, hóa ra là đảm đương vai trò thuyết khách cho Diệp gia. Tố Hành quả thực là một người đàn bà thông minh và mưu mẹo nhưng chắc hẳn cô ta cũng bị tổn thương sĩ diện nghiêm trọng khi thông báo tin này cho ba mẹ và lôi ba mẹ vào cuộc chiến chống lại tôi. Có lẽ cô ta biết nếu chỉ dựa vào cô ta thì khó có thể ép tôi hoặc Quân Lâm lùi bước. Vì thế nên bà lôi các bậc phụ huynh vào, như vậy cô ta vừa không đắc tội với Quân Lâm lại không tốn nhiều sức lực ép tôi rời đi. Tôi cũng không thể phủ nhận việc tính toán của cô ta cũng rất hợp với mong muốn của tôi.

“Chúng tôi sẽ an bài cho cô rời khỏi đây một cách tốt đẹp”.

“Vâng”. Lúc này đây trong lòng tôi ngổn ngang trăm mốt tơ vò, tuy rằng mọi cái diễn ra như tôi mong muốn nhưng sao tôi lại đau lòng như thế này?

Tôi không nhịn được nên mắt mũi đỏ sọng lên. Dì Thanh nhìn thấy thế hoảng hốt hỏi: “Thiếu phu nhân, cô sao rồi?”

“Tự nhiên cháu nghĩ thông suốt vì sao năm đó một mình Dì tới thành phố A tìm cháu ”. Tôi hiểu Dì Thanh chỉ là người phát ngôn của Diệp gia mà thôi, cho dù là việc cầu xin tôi tới Bắc Kinh cứu Tử Thiện ngày trước hay là yêu cầu tôi rời khỏi Diệp trang ngày hôm nay, tất cả những gì bà làm đều là vì Diệp gia.

Cuối cùng thì nước mắt tôi vẫn không rơi xuống mà Dì Thanh lại rơi lệ đầy mặt, lúc bà nhìn thấy Tử Mĩ bà sung sướng kêu lên: “Đã lớn như vậy rồi sao, đến đây bà bế cái nào”.

Dù sao Tử Mĩ cũng được Dì Thanh chăm sóc suốt mấy năm nên tình yêu mà bà dành cho bé thật lớn lao vô bờ, Tử Mĩ cũng tự nhiên chạy ào vào lòng bà dụi dụi mặt vào ngực bà.

“Tử Mĩ và Tử Thiện thật là giống….” Dì Thanh nhìn Tử Mĩ xúc động nói.

Sau đó bà dặn dò vợ chồng Anh thẩm và Ngọc Nhiễm không được đem chuyện này kể lại cho Quân Lâm, hiển nhiên mọi người cũng không dám chống lại ý chỉ của ba mẹ Quân Lâm.

Từ buổi tối hôm đó Dì Thanh ở lại Điệp trang để sắp xếp mọi thứ cho chuyến đi sắp tới của tôi và Tử Mĩ.

 

Advertisements

14 thoughts on “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 23.1”

  1. Lại sắp có chuyện nữa rồi. Haiz… từ trước tới giờ đọc truyện này thích nhất mỗi cái câu của anh QL trong chương này “Không hiều là vì sao anh lại yêu em” . Cũng có thể do sự việc làn này mà QL không nhượng bộ nữa, và càng thúc nhanh kế hoạch trả lại cho Lăng Quân tất cả những gì thuộc về cô. Hy vọng ở chương sau ! ^^ Thanks nàng nhiều nhe!

  2. Tố Hành đúng là…
    mặc dù mình thấy, cô ấy k sai. Đặt trong hoàn cảnh đó, có lẽ ko phải ai cũng bình tĩnh mà ứng phó đc như cô ấy. Mặc dù mình ko thik Tố Hành cho lắm, nhưng ko thể trách cô ta đc
    mà Quân Lâm cũng ngang bướng quá cơ.
    hi hi, ta thik bé trai, bé trai nha
    thanks

      1. Truyện đi theo luồng tâm lý của nhân vật rất hợp lý. Nếu mình là Lăng Quân mình cũng sẽ nghĩ đủ mọi cách để rời khỏi Quân Lâm, vươn tới bầu trời tự do cho riêng mình, sống trong bóng đêm quả thực là một việc rất khó.
        Cũng không thể trách Quân Lâm được vì những gì anh hành động từ đầu tới cuối đều rất tỉnh táo và có tính toán. Cuối cùng cũng chỉ là mong được ở bên Lăng Quân cả đời.
        Còn Tố Hành, cô ta cũng có cái đáng thương nhưng tâm địa cô ta rắn rết quá nên khó có ai có thể chấp nhận được điều đó.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s