Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 22.2

Posted on Tháng Mười Một 2, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 22.2

Phong nguyệt

Ba đến thăm tôi vào một buổi chiều mùa xuân mưa gió ướt át. Tôi đứng sẵn ở cửa đợi ông, vừa thấy xe ông tiến vào tôi vội vã lao ra: “Ba”

Ông xuống xe và câu đầu tiên ông nói với tôi là: “Đừng chạy nhanh như thế, kẻo ngã đấy con gái!”

Tôi không nói gì mà chỉ nhìn ba lẳng lặng cười. Đó là vì quá lâu tôi không được gặp ba nên chỉ có thể dùng nụ cười để biểu đạt niềm vui sướng vô hạn của mình lúc này.

Ba cũng cười hiền từ nhìn tôi: “Sao mà vẫn giống trẻ con thế này?” .

Tôi vẫn cứ cầm tay ba lắc lắc rồi kéo ông vào trong nhà. Ngồi xuống sofa, Anh Thẩm bê trà lên cho hai ba con, lúc này ba mới nghiêm nghị hỏi: “Sao dạo này trông con nhợt nhạt vậy? Thân thể không thoải mái sao?”

Tôi bất giác sờ tay lên mặt cười cười nói: “Ba không biết là con phải tốn bao nhiêu công sức mới có được làn da trắng nõn nà như thế này đâu!”

“…trắng gì mà trắng, không có chút huyết sắc nào làm sao mà coi là đẹp được hả con?” Ba xót xa. “Mà đúng rồi, gần đây mẹ con luôn than trách với ba là con và Tử Mĩ ít khi gọi điện cho bà ấy đấy!”

“Con cũng đâu còn là trẻ con nữa nên đâu thể lúc nào cũng quấn lấy ba mẹ như trước”. Đúng là tôi đã trưởng thành rồi, không thể tiếp tục làm cho ba mẹ lo lắng như trước nữa. Tôi tiếp tục hỏi ba: “Ba, vậy khi nào ba mẹ đón con đi được?”

Ba nghe xong chỉ nhíu mày một cái rồi nâng tách trà lên uống một ngụm, sau đó lại lâm vào trầm tư.

Tôi biết ở trong mắt ba mẹ con gái dù có lớn cỡ nào đi chăng nữa thì vẫn là một đứa trẻ mà thôi, có điều tôi không thể nhào vào lòng ba mà kể lể các nỗi âu lo tôi đang đeo nặng trong lòng bởi vì tôi biết ba mẹ sẽ không thể giúp gì cho tôi lúc này mà ngược lại sẽ làm hai người họ lo lắng thêm.

Yên lặng một lát tôi ngần ngừ hỏi ba: “Việc làm ăn của ba dạo này sao rồi ạ?”. Lần này ba tới đây chủ yếu là để làm việc với Trung Tuấn Quốc tế về khoản vay 4 triệu cho dự án Du Hương ngàn dặm của Công ty Tân Vực. Khoản vay đó được chia làm 3 lần giải ngân, sau mỗi lần giải Tân Vực đều phải báo cáo chi tiết kết quả kinh doanh trong giai đoạn vừa rồi và kế hoạch cho giai đoạn tiếp theo. Lần này đã là lần thứ 3 phía trung Tuấn Quốc tế phải giải ngân cho Tân Vực, ba lại là cổ đông lớn nhất của Tân Vực nên lần này đến đây là để bảo lãnh khoản giải ngân này.

“Ừ, mọi việc đều rất thuận lợi”. Ba nói.

“Thế thì thật tốt”. Tôi cũng cười theo ba. Trong hơn một năm nay ba luôn cố gắng để giảm bớt lượng cổ phần của ông tại Tân Vực đến nỗi bên ngoài còn rộ lên thông tin là Tân Vực sắp phá sản. Tôi biết trong lòng ba rất khổ sở bởi vì Tân Vực là tâm huyết bao năm của ba, cho dù sau này ba không chấp chưởng Tân Vực nữa ông vẫn mong muốn Tân Vực sẽ mãi mãi phát triển thịnh vượng.

Lúc sau ba nhìn tôi chậm rãi nói: “Nếu có thể, con hãy nhắc Quân Lâm một chút, tuổi còn trẻ không nên thể hiện tài năng thái quá, nếu không sẽ dễ bị kẻ gian ghen tị gièm pha, ba thấy trong Trung Tuấn có khá nhiều người ra mặt chống đối cậu ấy”

“Thế ạ!”. Tôi nhíu màu, sao tự nhiên ba lại nhắc tới Quân Lâm ở đây, việc của anh ta liên quan gì tới gia đình tôi đâu.

Như đọc được suy nghĩ của tôi, ba nói tiếp: “Lúc trước Quân Lâm ký duyệt khoản vay 4 triệu cho Tân Vực, toàn bộ các lãnh đạo cấp cao của Trung Tuấn đều phản đối, may mà Quân Lâm kiên quyết cho vay nên mọi việc mới suôn sẻ thế. Vì thế ba nghĩ Quân Lâm cũng sẽ bị gây không ít áp lực sau vụ đấy”.

Tôi cúi đầu lơ đễnh, thực ra tôi biết trong lúc Quân Lâm ký duyệt khoản vay cho ba, Trung Tuấn đã chuyển hướng hoạt động sang đầu tư tài chính quốc tế, hạn chế các khoản cho vay trong nước. Nhưng việc Quân Lâm cho ba vay tiền cũng còn có nhiều nguyên do mang tính cá nhân, có lẽ ba cũng không hiểu hết.

Sau đó ba lại kể cho tôi nghe về cuộc sống của ba mẹ bên Úc, hàng ngày cả nhà ăn sáng uống café ra sao, sinh hoạt như thế nào, lễ mừng năm mới cũng tổ chức y như lúc ở nhà…

Khi tôi nhắc tới chuyện thị thực, ba tỏ ra áy náy phiền muộn nên tôi không nỡ hỏi tiếp: ‘Con hiểu được mà ba. Việc này không gấp gáp được”.

Ba ở chơi tới chiều tối, lúc ba đi tôi và Tử Mĩ  nắm tay nhau đứng ở cửa nhìn xe của ba ngày càng đi xa, lúc này đây tôi thật muốn quay lại ngày xưa, mỗi lúc nhìn xe của ba chậm rãi lăn bánh hai chị em tôi lại hấp tấp đuổi theo để nhìn cho đến khi ba đi xa hẳn….Chỉ tiếc hiện giờ tôi có muốn cũng không thể chạy theo ba được…

Đêm hôm sau Quân Lâm trở về nhà, anh ta mang theo rất nhiều quà cho Tử Mĩ, Ngọc Nhiễm, vợ chồng Anh Thẩm và đặc biệt là rất nhiều đồ cho em bé sắp chào đời của chúng tôi.

Nhìn thấy nhiều đồ vật đáng yêu của em bé như thế Tử Mĩ cũng rất hưng phấn, bé chạy đi chạy lại quanh nhà rồi mang từng thứ ra trước mặt Quân Lâm hò hét: “Ba ba, em bé có thể chơi hết đống đồ chơi này sao?”

Quân Lâm ôm lấy Tử Mĩ, ghé sát mặt vào má bé, hơi thở phủ lên mặt bé nóng hổi, râu khẽ cọ cọ vào má khiến bé nhột nên cười khanh khách: “Đợi khi em ra đời rồi con sẽ biết!”. Có vẻ như là sau khi tôi mang thai, tình cảm của hai cha con trở nên thắm thiết hơn trước rất nhiều bởi vì cả hai có đề tài chung là em bé sắp ra đời.

Từ Vĩnh An vẫn theo sau lưng Quân Lâm từ khi Quân Lâm bước vào nhà, anh ta có vẻ chần chừ nửa muốn nói nửa thôi: “Công tử………”

Quân Lâm khẽ nghiêng mặt nhìn anh ta rồi mở miệng với giọng rất không kiên nhẫn: “Không còn sớm nữa, anh cũng nên về đi”. Sau đó vừa cười vừa ôm Tử Mĩ lên lầu.

Tôi cũng xoay lưng chuẩn bị đi thì thấy Từ Vĩnh An nhẹ giọng gọi: “Phu nhân…”.

Tôi ngồi xuống ghế rồi nhìn thẳng anh ta hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Công tử đột nhiên quyết định tham gia vào cuộc đua giành quyền đầu tư vào Công ty chứng khoán Mĩ cách”.  Anh ta chầm chậm nói.

“Thế thì làm sao?” Tôi có chút khó hiểu lẳng lặng nhìn anh ta.

Từ Vĩnh An vội vàng giải thích: “Công ty chứng khoán Mĩ Cách là một công ty chứng khoán của Mỹ ra đời từ rất lâu rồi, mấy năm gần đây hoạt động rất cầm chừng, có khi còn thua lỗ, hiện rất cần được nhà đầu tư rót tiền vào để vực lên, hơn nữa….”. Nói tới đây anh ta ngần ngừ nhìn tôi.

“…Hơn nữa Ngân hàng An Ngân từ đầu đã tuyên bố là sẽ đầu tư vào đây”. An Ngân không phải là ngân hàng của Mục Thanh Vân hay sao? Tôi cả kinh.

‘Thì làm sao?” Tôi kỳ quái hỏi anh ta. Tôi cũng biết là hai năm gần đây Trung Tuấn và An Ngân luôn cạnh tranh kịch liệt trong thị trường tài chính nhưng chưa từng có công khai tranh chấp một dự án nào cả nên việc xảy ra lần này tôi cũng khó lý giải.

“Dự án đầu tư lần này An Ngân đã dự tính từ lâu rồi, công tử tự nhiên lại muốn xen vào giữa chừng nên chỉ sợ khó nắm chắc phần thắng. Vì thế nên các thành viên trong ban giám đốc đều không đánh giá cao quyết định này của công tử, đại đa số còn ra mặt chống đối. Tôi và Lưu tiên sinh đều đã khuyên nhủ hết nước rồi nhưng vẫn chưa lung lay được công tử”. Từ Vĩnh An giải thích.

“Thế thì có liên quan gì tới tôi?”. Nghe anh ta nói xong tôi không thể tìm được mối liên hệ giữa câu chuyện anh ta vừa kể với mình.

“Phu nhân, giờ đây chỉ có ngài mới có thể khuyên nhủ được công tử mà thôi”. Tôi chợt nghĩ tới lời ba căn dặn ngày hôm nay, Quân Lâm đưa ra quyết định như vậy ắt hẳn là có lý do của anh ta, tôi cũng không nên tự tiện xen vào nên tìm lý do thoái thác: “Việc xảy ra giữa tôi và Mục Thanh Vân anh biết rõ hơn ai hết, nếu giờ tôi mà đứng ra khuyên nhủ Quân Lâm thì càng làm cho anh ấy thêm quyết tâm đánh bại Mục Thanh Vân mà thôi”.

Thấy tôi nói cũng có lý, Từ Vĩnh An đành xuống nước: “Việc đến nước này quả thực công tử cũng khó có đường lui nhưng mà lão tiên sinh sau khi biết chuyện đã rất tức giận, ông đã yêu cầu công tử lập tức dừng ngay kế hoạch cạnh tranh này”.

Ba của Quân Lâm phản đối cũng là lẽ thường tình bởi vì tốt xất gì Mục Thanh Vân cũng là em rể của Quân Lâm, Mục gia và Diệp gia cũng có thể gọi là thông gia nên việc làm của Quân Lâm lần này đúng là sẽ làm cho quan hệ 2 gia đình thêm xấu hổ. Thân là phụ huynh làm sao ba Quân Lâm có thể làm ngơ được.

“Hay là phu nhân lựa lời khuyên công tử trở về Bắc Kinh xin lỗi lão tiên sinh một câu có được không? Ít ra còn hơn bây giờ, ngài ấy cứ ngoảnh mặt làm ngơ khiến lão tiên sinh rất tức giận. Mấy hôm nay lão phu nhân liên tục gọi điện cho công tử nhưng ngài ấy vẫn cứ thờ ơ”. Việc liên quan tới Diệp gia tôi vốn không hứng thú nhưng khi nghe Từ Vĩnh An nhắc tới mẹ Quân Lâm tôi không khỏi xẹt lên một tia không đành lòng bởi nghĩ tới tấm ân tình của bà dành cho tôi ngày nào.

Thấy tôi cúi đầu suy nghĩ, Từ Vĩnh An vội vàng chớp lấy cơ hội: “Mong phu nhân giúp đỡ”. Sau đó xoay người chào ra về.

Sau khi trở về phòng Quân Lâm tiến về phía tôi rồi chìa ra một chiếc hộp gấm phủ nhung, bên trong là chiếc vòng cổ có mặt hình hoa lan hiệu Cartier. Tôi liếc mắt một cái rồi dửng dưng tiếp nhận, có lẽ anh vẫn nghĩ tôi giống trước kia, luôn ham thích những thứ xa hoa phù phiếm, chỉ cần được tặng một chiếc vòng tay là có thể cười thỏa mãn suốt một buổi sáng.

“Trước kia mỗi lần anh đi công tác đều muốn thu xếp mọi việc thật nhanh để về nhà…..gặp em…nên không nhớ ra là phải mua quà cho em”. Nói đến đó giọng Quân Lâm đượm vẻ u buồn, giống như vừa mất đi một cái gì đó.

Trước kia sao? Tôi nhớ rõ trước kia mỗi lần Quân Lâm đi công tác đều nhanh chóng trở về, lâu nhất cũng chỉ 1 tuần mà thôi, lúc đó tôi còn thấy rất trống vắng bởi vì không quen ngủ một mình. Hóa ra lúc đó anh luôn gắng hết sức để hoàn thành công việc một cách nhanh chóng nhất để về nhà.

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

11 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 22.2”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

đến khi nào mới đến hạnh phúc vậy trời…

Thanks

Hạnh phúc tuy xa mà lại gần, hai người còn phải đón vài đợt sóng nữa mới chạm tay được vào hạnh phúc cơ các nàng ạ.
Càng về sau càng thấy thương Lăng Quân và Quân Lâm. Ai bảo anh ấy sinh ra nơi hào môn thế gia, ai bảo anh ấy yêu chị nhiều đến thế, ai bảo anh ấy không giải thích cặn kẽ cho chị kế hoạch của anh!!!

e cảm thấy sợ.! Dù hạnh phúc phja sau là bất tận nhưng khoảng thời jan dài như thế fải sống trong địa ngục như thế..thậ sự nếu biết trứơc cũng ít ngừơi có can đảm dấn thân vào !

thanks nàng nhìu
tội 2 người wa à

thanks nhiu nha

2 chữ “hạnh phúc” làm mình nhớ đến câu truyện chú chó con hỏi Mẹ :
– Mẹ ơi hạnh phúc ở đâu ạh??
-hạnh phúc ở sau đuôi của con đấy, con trai bé bỏng của mẹ!!Khi con cố vòng đầu xuống cắn vào đuôi chỉ khiến chiếc đuôi ấy chạy tiếp về phía trước!! Nhưng nếu con cứ đi thẳng về phí trước thì hạnh phúc sẽ đi theo con!”
Thanks Rosydang rất nhiều!

Buồn quá. Bao giờ mới thôi làm khổ nhau đây

hai ng này lúc nào cũng trong tình trạng căng thẳng nhỉ
chẳng bết Muc Thanh Vân có ý định gì nữa
hi vọng sẽ có cuộc đấu đích thực giữa 2 ng
ha ha ha


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: