Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 22.1

Posted on Tháng Mười Một 1, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 22.1

Được ăn cả ngã về không

Tôi tin rằng trên thế giới này nếu người mong muốn tôi và Quân Lâm không ở bên nhau nhất là Tố Hành thì người thứ hai mong muốn điều đó sẽ là Lâm Tử Đàn. Hiện tôi tuy không muốn đứa trẻ này ra đời nhưng không tìm ra biện pháp nào để chia tay với bé vì Quân Lâm giám sát tôi rất chặt chẽ, gần như không có một khe hở để trở tay.  Tôi cũng không dám dùng các biện pháp cực đoan bởi chính bản thân tôi cũng rất sợ đau đớn về mặt thể xác. Cho nên tôi nghĩ chỉ cần thổi thông tin tôi mang thai tới những người không mong muốn điều này một cách vô tình, bọn họ tất sẽ gây sức ép lên Quân Lâm để anh ta đồng ý cho tôi giải tán cái thai này. Mà người hận tôi nhất chẳng phải đang sờ sờ hiện ra trước mặt tôi hay sao?

Nghĩ vậy tôi nhấc máy gọi điện cho Linh Linh: “Em nghĩ lại rồi, ở nhà lâu cũng chán nên đi dự tiệc với chị sẽ vui hơn rất nhiều”.

Linh Linh nghe xong hưng phấn nói: “Cuối cùng thì em cũng nghĩ thông suốt rồi, may mà chị còn chưa rủ người khác đi đấy!”

“Vậy mình gặp nhau ở cửa khách sạn nhé”. Nói xong tôi cúp máy.

Linh Linh hẳn là không biết Tử Đàn tham gia buổi yến hội đó chứ nếu chị biết thì chắc chắn chị sẽ không cho tôi đi cùng, đương nhiên tôi cũng chẳng dại gì lộ ra cho chị thông tin này. Tôi phải làm cho mọi người tin rằng chuyện gặp mặt là ngẫu nhiên và chẳng ai ngờ tới cả. Kế tiếp tôi đau đầu suy nghĩ cách nào để cho Anh Thẩm và Ngọc Nhiễm không nghi ngờ gì.

Buổi tối hôm đó sau khi ăn cơm tối xong tôi lên phòng chuẩn bị. Tôi lựa chọn một bộ váy chữ A với hoa văn nhã nhặn khiến trông tôi rất trẻ trung hơn rất nhiều. Chọn đồ xong tôi bắt đầu trang điểm, đánh phấn, vẽ chân mày, tô son màu sáng….. Chỉ có những lúc như thế này tôi mới có cảm giác mình vẫn là một cô gái trẻ, không giống với một người phụ nữ đã có hai con, càng không giống một cô tình nhân luôn sống trong bóng đêm..

Bước xuống dưới lầu Ngọc Nhiễm đang dạy Tử Mĩ học chữ ngước đầu nhìn tôi ngạc nhiên hỏi: “Phu nhân định đi đâu vậy?”

Tôi có chút mất kiên nhẫn nhìn cô: “Tối nay chị Linh Linh mời tôi cùng đi tham dự một buổi tiệc từ thiện, cô nhanh lấy xe cho tôi đi không tôi muộn mất”

“Nhưng sao phu nhân không nói với em và Anh Thẩm sớm hơn một chút ạ?”  Ngọc Nhiễm có vẻ khó xử nhìn tôi.

“Tôi quên mất không nói trước nhưng việc này cũng có gì to tát đâu, đừng tỏ ra căng thẳng như vậy chứ!”. Nói xong tôi ôm lấy Tử Mĩ vuốt vuốt tóc bé rồi hôn một cái, không quên dỗ dành: “Bảo bối ngoan của mẹ, mẹ đi có chút việc nha, lát về mẹ sẽ kể chuyện cổ tích cho con nghe, được không nào!”

“Mẹ mẹ”. Tử Mĩ cũng quay sang thơm vào hai má tôi với bộ dáng rất đáng yêu.

“Nhưng mà…” Ngọc Nhiễm có vẻ do dự. “…Hay là em gọi cho thiếu gia xin ý kiến đã”

“Thế thì mau chuẩn bị xe cho tôi trước đã, sau đó hẵng gọi nếu không tôi muộn giờ mất”. Tôi tỏ ra sốt ruột đứng dậy, sau đó bồi thêm câu: “Có mỗi việc nhỏ như thế mà cũng phải báo cáo gấp gáp thế sao?Cchỉ cần tôi bình an vô sự là được rồi chứ gì?”

Ngọc Nhiễm băn khoăn nhìn tôi một cái rồi lại quay sang nhìn Anh Thẩm, thấy bà gật gật đầu cô mới miễn cưỡng nói: “Vậy thì được ạ”.

Nói xong cô với lấy chìa khóa xe đưa cho tôi. Từ khi mang thai việc đưa đón Tử Mĩ đi học đều do Ngọc Nhiễm đảm nhiệm, đi khám thai cũng là Ngọc Nhiễm đưa tôi đi nên tôi hầu như không có cơ hội ra ngoài một mình.

Cuối cùng Ngọc Nhiễm vẫn không an tâm để tôi đi ra ngoài một mình nên vẫn đòi lái xe đưa tôi đi.

Lúc tới nơi Linh Linh đã ăn mặc cực kỳ kiểu cách đứng đợi sẵn tôi ở cửa, vừa thấy tôi tới chị liền kéo tay tôi đi vào phía hội trường, miệng còn càu nhàu: “Sao em tới muộn thế hả?”

Ngọc Nhiễm cũng đi theo sát sau lưng tôi, tới cửa tôi mới quay sang cô nói nhỏ: “Vào đây phải có vé mời nên cô cứ ra quán café ngồi đợi tôi nhé”.

“Vâng, Phu nhân đi cẩn thận ạ!”. Ngọc Nhiễm không quên dặn dò tôi, nét mặt cô tỏ ra rất không an tâm. “Em đứng ngoài đây đợi phu nhân”.

Tôi quả thật có chút không đành lòng nhưng vẫn kéo tay Linh Linh đi vào trong.

“Oa, thật có nhiều minh tinh nha”. Linh Linh vừa tìm ghế ngồi vừa liếc ngang liếc dọc xung quanh rồi trầm trồ khen ngợi.

Ánh mắt tôi đảo xung quanh kiếm tìm mục tiêu số một của buổi tối ngày hôm nay – Lâm Tử Đàn nhưng ngó nghiêng mãi tôi vẫn chưa thấy bóng dáng của cô ta đâu, có lẽ nhân vật quan trọng thường hay xuất hiện vào phút chót, tôi thầm nghĩ. Hai chị em ngồi xuống hàng ghế thứ hai từ trên xuống, xung quanh toàn những người xa lạ, ai ai cũng xúng xính trong những bộ đồ lóng lánh nhất, chắc họ tới đây cũng chỉ để ngắm nhìn các minh tinh màn bạc và những đại gia lắm tiền mà thôi.

Đúng lúc tôi còn đang nhìn mông lung thì MC bước ra khai mạc buổi lễ và  tuyên bố lý do. Đây là buổi từ thiện do Tổng Giám đốc một hãng thời trang danh tiếng của nước ngoài đăng cai tổ chức với mục đích khuyên góp tiền cho Quỹ phúc lợi Trung Quốc. Sau đó MC xướng tên các khách mời VIP, đương nhiên mục tiêu của tôi đứng giữa số đó – Mục phu nhân. Cô ta vẫn xinh đẹp và sành điệu như xưa, vẻ mặt kiêu sa ngạo nghễ mỉm cười với khán giả.

“Sao cô ta lại tới đây nhỉ?” Linh Linh trố mắt ngạc nhiên. “Thật đúng là mất vui”.

“Mặc kệ cô ta”. Tôi làm ra vẻ không quan tâm.

Sau màn giới thiệu là tới màn đấu giá.

Đầu tiên là màn đấu giá viên ngọc bội đắt tiền của Lâm Tử Đàn. Các đại gia nhao nhao trả giá khiến MC liên tục reo hò giá mới, không khí trở lên cực kỳ sôi động. Cuối một chủ tịch công ty thương mại lớn đã thắng với giá là 60 vạn, thật là một kỷ lục. Toàn hội trường đều ồ lên cảm thán, ngay cả Tử Đàn cũng mỉm cười gật đầu mãn nguyện tỏ ý cực kỳ hài lòng với mức giá này.

“Trời ạ, viên ngọc đó mà đáng giá 60 vạn sao?” Linh Linh khinh thường nói.

“Em thấy gã chủ tịch công ty chứng khoán kia như muốn lấy lòng Tử Đàn hay sao ấy, chứ ai điên mà bỏ ra bằng ấy tiền mua mảnh ngọc bội đấy!” Tôi gật đầu đồng ý với Linh Linh bởi vì tôi nhớ tới lời của Ba ngày trước, trên đời này nếu muốn ai đó đối tốt với mình thì hãy đối tốt với người ta trước, cho dù là ở quan trường hay thương trường thì đây vẫn là bài học cơ bản cần phải nhớ.

Sau đó là hàng loạt món đồ đã qua sử dụng của các siêu sao được đưa ra đấu giá, tiếng trả giá vẫn vang lên không ngớt, cuối cùng món đồ nào cũng bán được giá vài vạn trong khi giá trị thực còn chưa tới vài chục. Đúng là đồ đạc cũng được thơm lây chủ nhân nếu chủ nhân là người nổi tiếng.

Tôi nhỏ giọng hỏi Linh Linh: “Chiếc túi chị định mua kia giá khoảng bao nhiêu?”

“Ba mươi vạn chứ mấy”.  Cái túi Linh Linh để ý là chiếc túi do một nữ minh tinh khuyên góp, nó thuộc dòng Limited nên trên thế giới chỉ có vài cái như thế.

Chị lại hỏi tôi tiếp: “Em có thấy chị điên cuồng lắm không? Nhưng đúng là chị thích nó đến sắp điên lên rồi đây”.

Tôi lắc đầu: “Không đâu. Lát chị cứ trả hơn 60 vạn cho em, thiếu bao nhiêu em bù cho chị!”.

Linh Linh kinh ngạc nhìn tôi rồi lại kín đáo cười: “Đúng vậy, kiểu gì thì kiểu chị cũng không thể bại bởi con nhỏ Lâm Tử Đàn kia được”.

Đến phiên đấu giá chiếc túi đó, chị phát giá 60 vạn khiến có toàn hội trường ồ lên kinh ngạc, trong đó tất nhiên là bao gồm cả người đàn bà cao ngạo hách dịch Lâm Tử Đàn kia. Chiếc túi này thật không phải là một vật phẩm đáng giá nhưng được trả một giá cao như thế cũng khiến cho vạn người kính phục.

Tôi không đợi kết quả mà xoay người bước ra ngoài đi Toalet, cố ý trốn tránh ánh đèn của đám phóng viên vì nhỡ Quân Lâm đọc báo lại thấy hình tôi trên đó thì hậu quả tôi khó mà gánh vác được.

Vừa bước ra khỏi toalet, tôi đụng ngay phải người mà tôi chờ mong gặp gỡ nhất trong buổi tối ngày hôm nay.

Vừa nhìn thấy tôi cô ta đã cất lên một thứ giọng cực kỳ ghê tởm: “Dạo này thế nào rồi hả Hồ ly tinh?”

Xem ra Tố Hành vẫn luôn tường thuật lại cho cô ta tất cả những gì Tố Hành biết về quan hệ giữa tôi và Quân Lâm.

Tôi nhẹ nhàng đáp: “Cảm ơn cô, tôi sống rất khá, chỉ có điều……gần đây lại mang thai”.

Khi tôi quay sang cô ta mỉm cười đắc thắng, có lẽ cả đời này tôi cũng không thể quên được gương mặt ngạc nhiên tới hóa đá của cô ta lúc đó, hai mắt mở to hết cỡ, mồm há hốc lắp bắp: ‘Cô..cô…”

“Tạm biệt”. Không đợi cô ta nói xong tôi quay lưng bước đi.

Bước vào hội trường tôi đến bên Linh Linh ghé vào tai chị nói: “Em hơi mệt một tí, có khi em về trước chị nhé!”

“Sao lại thế?”. Linh Linh ngạc nhiên nhìn tôi.

“Không có gì nghiêm trọng đâu chị, chỉ là ngồi ở đây cứ phải nhìn thấy người kia, em thấy hơi buồn một chút chi bằng về nhà nghỉ ngơi có hơn không?”. Trong lòng tôi thầm tính toán, nếu không nhanh chóng trở lại Điệp trang tôi có thể bị phát hiện mất, người thông minh như Quân Lâm sẽ phát hiện ra ngay đây là một hồi âm mưu của tôi, kết quả sẽ rất thảm.

“Vậy em về trước đi nhé, chị còn phải ở lại lấy đồ, em đi đường cẩn thận vào nhé!”. Linh Linh nói.

Bước ra ngoài tôi thấy Ngọc Nhiễm đang ngồi chán chường hết co lại duỗi chân trên sofa, thấy tôi bước ra cô hơi ngạc nhiên nhưng cũng rất cao hứng: “Sao phu nhân xong sớm thế?”

“Tôi đã hứa với Tử Mĩ là sẽ về kể chuyện cổ tích cho bé nghe nên phải về nhà trước khi bé đi ngủ”. Tôi điềm tĩnh trả lời.

Trên đường về, chợt nhớ ra điều gi đó tôi đột nhiên hỏi Ngọc Nhiễm: “À mà đúng rồi, việc tôi ra ngòai tối nay cô đã nói cho Quân Lâm chưa?”

“Gì cơ ạ?” Ngọc Nhiễm giật mình: “Em chưa có nói, vừa rồi mải ngắm người qua lại quá nên em quên mất chưa gọi”.

“Thế thì thôi không phải thông báo cho anh ấy làm gì, dù sao đây cũng chỉ là việc nhỏ mà thôi, anh ấy lại đang bận bịu nhiều việc như thế…” Tôi thản nhiên nói.

“Vâng”. Ngọc Nhiễm gật đầu nhẹ nhàng trả lời. Tôi cũng đoán trước là Ngọc Nhiễm sẽ đồng ý bởi làm sao cô ấy biết được Tử Đàn sẽ tham gia buổi yến hội này, lại càng không biết cô ta là em họ của Quân Lâm, bởi vậy cô ấy sẽ không quá quan tâm tới việc này.

Suốt buổi tối căng thẳng thần kinh nên đến giờ đi ngủ tôi lại bị cơn đau đầu tra tấn. Cứ nhắm mắt lại trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh của Tử Đàn, mong rằng cô ta sẽ không làm cho tôi thất vọng, sẽ nhanh chóng thông tin này cho Tố Hành…. Những cơn đau đầu không mong đợi này của tôi may ra chỉ có hai người đó mới chữa khỏi được….

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

10 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 22.1”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

Gay cấn quá, ko bjết đứa bé có thể sinh ra ko?

màn đấu sức giữa Quân Tử và Quân Lâm
cộng thêm sự chọc ngoáy của Tử Đàn và Tố Hành
thực sự hấp dấn quá chừng
thực sự ko hiểu, rất mún cho Tử Đàn và Tố Hành chịu đựng, nếm mùi đau khổ

Mong rằng Lăng Quân không làm điều gì để sau này phải hối hận cả.! Rất muốn cho hai con nhỏ TH và TĐ nếm mùi đau khổ và trắng tay là thế nào.

Truyện hấp dẫn quá, mong chờ diễn biến tiếp theo sẽ như thế nào đây. Cám ơn Rosy nhiều

Dù muốn hay không thì cũng không phủ nhận chuyện Quân Tử gián tiếp là mất đi đứa bé *nếu như Quân Tử bị hại làm cho sầy thai*….nỗi đau này sẽ giết chết tâm của cô ấy 1 lần nữa…vì tình mẫu tử rất thiêng liêng..đứa con do mình đứt ruột mới sinh ra chưa kể nuôi dưỡng suốt 9 tháng 10 ngày trong bụng nữa….đọc truyện thấy đau quá…vì cứu Tử thiện nên Tử Mỹ ra đời….nay chỉ vì những chuyện hận thù ..cô ấy lại quyết tâm đánh mất đứa bé sắp tới….nếu thật sự có chuyện này…có lẽ là bản án lương tâm quá nặng nề cho cả Quân Tử và Quân Lâm…<3❤❤ Thanks Rosydang rất nhiều…truyện này hay quá!

cảm thấy sao buồn thế T_T tình yêu h đây sao mệt mỏi vậy :((

“cửa vào hào môn sâu như biển” sống trong hào môn thì không thể có suy nghĩ sống cho mình nữa làm gì cũng phải đến lợi ích của gia tộc, cho nên chuyện này cũng không thể trách Quân Lâm được chỉ có thể cảm thấy là bị thiệt cho Quân Tử thôi. nhưng mình rất thích tích cách của Quân Lâm có thể làm tất cả để giữ người mình yêu ở lại bên cạnh mình
thank Rosy vì đã dịch truyện này, truyện rất hay làm mình đọc mà phải suy nghĩ day dứt mãi.


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: