YÊU (hiện đại)

Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 21.1

Chương 21.1

Mỗi ngày Quân Lâm đều gọi điện cho tôi nói chuyện phiếm, toàn là những câu chuyện không đầu không cuối ví như “Em đang làm gì, Tử Mĩ đâu, sao không đưa con ra ngoài chơi cho đỡ nhàm chán..”..

Từ sau lần va chạm đó tôi và Quân Lâm rất ít khi nói chuyện lâu với nhau, anh ta cũng có vẻ bận bịu hơn trước và đang suy tính chuyện gì đó quan trọng. Ngày ngày anh ta cũng rất cố gắng kéo dài cuộc nói chuyện với tôi hoặc gợi ý các đề tài mới để có chuyện để nói nhưng tất cả đều vô ích trước sự đáp trả đạm mạc của tôi.

Tối nay tôi lại nhận được điện thoại của Quân Lâm: “Chắc là vài ngày nữa anh mới về Thượng Hải được”.

“Vâng…”. Tôi yên lặng một lúc mới lơ đễnh trả lời. Kỳ thật hành tung của anh ta không cần chính miệng anh ta nói cho tôi tôi cũng tự biết được qua báo chí và truyền hình. Ai mà không biết là Diệp đại công tử đang cùng phu nhân sang Mỹ với mục đích chính là thăm họ hàng nhưng thực ra là sang đó để tranh thủ sự ủng hộ của siêu ngân hàng Bank of Amer. Đối với mấy chuyện này Quân Lâm biết thừa là tôi không hề quan tâm và sẽ không bao giờ hỏi nên cũng không cố giải thích cho tôi làm gì.

Hôm sau tôi hẹn Linh Linh đi dạo phố..

“Em có khỏe không? Tại sao sắc mặt lại nhợt nhạt như thế này?” Sắc mặt Linh Linh thì ngược lại rất hồng hào bởi vì chị vừa theo chồng về quê ăn tết ra, so với tôi thì đúng là một trời một vực.

Tôi khẽ nhéo má cho hồng lên rồi hỏi ngược lại chị: “Chị không thấy em béo lên sao?”

“Ừ cũng thấy béo lên. Chưa đến nỗi quá mập mạp, chỉ hơi giống con lợn con thôi”. Linh Linh cười đùa.

“Đúng vậy”. Tôi cũng cười bởi gần nửa tháng nay tôi không ra khỏi phòng nên sắc mặt nhợt nhạt và nở ra cũng là điều bình thường.

Hai chị em lại giống như xưa lang thang shopping điên cuồng tại các shop thời trang, đồ hiệu, sau đó đi thưởng thức đồ ăn đặc sản.

“Em hiện tại trông mập lên kha khá đấy, chị chưa bao giờ thấy em béo tốt như thế này đâu”. Lúc thay đồ Linh Linh nói.

“Ghét chị thế”. Tôi quay sang lừ mặt một cái. Nhưng quả thật trước kia tôi đều mặt size S nhưng dạo này mặc vào thấy hơi bó, xem ra tôi phải giảm béo thật.

Đến lúc ăn điểm tâm, Linh Linh lại hỏi: “Không phải em nói là muốn giảm béo sao? Còn ăn nhiều như vậy đồ ngọt?” Chị có vẻ kinh ngạc khi thấy tôi ăn rất nhiều bánh ngọt.

“Không ăn no thì làm sao mà có sức để giảm béo chứ?” Tôi cố bao biện rồi lại khoét một miếng thật to bỏ vào miệng, đúng là lâu lắm rồi tôi không ăn đồ ngọt ngon miệng như thế. Còn Linh Linh thì ngược lại, do bị tôi tiêm nhiễm từ trước nên chị chỉ ăn một ít rồi lại buông đũa nên dáng người có vẻ thon thả hơn trước rất nhiều, sau đó tôi còn gọi thêm kem và chanh tuyết anh nữa.

Đến lúc chuẩn bị rời đi, tôi cảm thấy buồn nôn nên lấy tay che ngực chạy vào Toalét, muốn phun mà phun ra không được.

“Sao vậy em?” Linh Linh cũng lo lắng chạy vào cùng.

“Ăn nhiều quá nên tiêu hóa không nổi, chắc lại muốn phun ra rồi”. Tôi cười cười hứng nước vào tay rồi đắp lên mặt cho tỉnh táo.

Trở lại Điệp trang cảm giác nôn mửa của tôi càng ngày càng nặng hơn, hễ ăn gì là tôi lao vào Toalet nôn cho bằng hết, giống như vét sạch ruột gan ra vậy.

“Phu nhân….”. Anh thẩm luôn đứng sau vỗ vỗ lưng tôi, miệng cứ lắp bắp không biết nói gì ngoài việc gọi tên tôi.

Từ phòng tắm bước ra tôi có chút choáng váng và chật vật không chịu nổi. May mắn là Tử Mĩ đi ngủ sớm rồi chứ nếu bé nhìn thấy tôi chật vật như vậy chắc sẽ lo lắng mà khóc nháo suốt.

Anh thẩm đỡ tôi nằm xuống giường rồi xoay người định gọi điện thoại.

“Không cần đâu thím, chắc cháu ăn phải thức ăn gì không tươi thôi, nôn ra được là đỡ ngay”. Tôi kéo lấy góc áo của bà.

“Nhưng mà cô bị thành ra thế này, tôi….” Anh thẩm vẫn rất lo lắng, vừa nói bà vừa lấy tay đặt lên trán tôi. “Sao vẫn lạnh thế này, thôi để tôi đi gọi bác sỹ đến nhé” Lần này bà xoay người đi luôn không cho tôi cơ hội ngăn lại.

Tôi vốn định ngồi xuống rồi gọi thím quay lại nhưng đầu lại bắt đầu choáng váng, hai mắt hoa lên, tôi bắt đầu mơ hồ rồi rơi vào giấc ngủ.

Đến khi tỉnh dậy trong phòng đã không còn bóng người, dư âm của hoàng hôn còn đọng nơi góc rèm cửa, ánh mặt trời leo lét ánh lên giường khiến tôi có cảm giác buồn buồn. Đầu vẫn rất nặng, tôi cố mở mắt cho to nhưng không sao mở được, rất lâu sau tôi mông lung nghe thấy tiếng bước chân tới gần. Trời lúc này đã qua chạng vạng nên không gian rất tối.

“Phu nhân tỉnh rồi à?” Tôi quay đầu lại đã thấy Anh thẩm đứng cạnh giường với khuôn mặt vui sướng.

“Vâng”. Tôi vừa lên tiếng vừa cố nhích người dậy.

“Phu nhân cẩn thận một chút”. Nói xong bà sà xuống nâng tôi dậy.

Nhìn vẻ hoang mang của bà tôi có chút hoang mang: “Có chuyện gì sao thím?”

Bà nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, mắt ánh lên tia vui sướng: “Tử Mĩ tiểu thư sắp có thêm bạn nhí rồi”.

“Gì cơ?” Tôi quá bất ngờ há hốc mồm.

“Đêm qua bác sỹ đến khám và phát hiện ra phu nhân đã có thai”. Anh thẩm cười nói. “Tôi đã cấp báo thiếu gia rồi, ngài ấy đã vội vã lên máy bay trở về”

Tôi tuy rằng nghe rõ từng lời của Anh thẩm nhưng tạm thời tôi không thể chấp nhận được sự thật đó nên mắt tôi vẫn nhìn trân trân vào khoảng không trước mắt, không hề có phản ứng: Không, không thể nào có chuyện đó xảy ra.

Đột nhiên Anh thẩm ngỡ ngàng kêu lên: “Thiếu gia”.

Nhờ tiếng kêu đó tôi giật mình trở lại hiện thực. Quân Lâm bước vào phòng và khoát tay ý bảo Anh thẩm đi ra ngoài. Anh ta chậm rãi cởi bỏ áo khoác rồi đi tới mép giường.

Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt anh ta lúc này, đó là một gương mặt đượm vẻ mệt mỏi nhưng ánh lên sự vui sướng, tôi nhìn thẳng vào anh ta nhả ra từng chữ: “Không thể nào!”

“Cái gì không thể nào?” Nụ cười trên mặt anh ta chợt tắt.

Trên thực tế thì sau khi sinh Tử Mĩ tôi vẫn luôn dùng thuốc tránh thai, nguyên nhân thì nhiều nhưng chủ yếu là tôi không muốn chịu đựng màn sinh nở đau đớn thêm một lần nữa. Sau khi tới nơi này tôi càng tích cực dùng bởi tự đáy lòng mình tôi không muốn có sự liên quan gì nữa với Quân Lâm.

Quân Lâm nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét, một lúc sau mới nói: “Anh biết em luôn uống thuốc tránh thai nhưng mà vài tháng trước anh đã kêu Ngọc Nhiễm đổi thuốc tránh thai thành vitamin rồi”.

Tôi ngỡ ngàng, ánh mắt rơi từ trên mặt anh ta trượt xuống tấm ga trải giường trắng muốn, sau đó lại ngước nhìn lên mặt anh ta chậm rãi thốt lên một câu: “Ti bỉ”.

Như không để ý tới thái độ của tôi, anh ta điềm tĩnh nói: “Anh vẫn luôn muốn có thêm con nữa bởi vì cả Tử Thiện và Tử Mĩ sinh ra hai chúng ta đều bị đặt trong tình huống không tự nguyện, chỉ có đứa trẻ này mới là kết tinh tình yêu của hai chúng ta”

“Kết tinh tình yêu sao?” Tôi chua chát cười. “Con chúng ta sau này rồi sẽ ra sao? Tử Thiện từ nhỏ đã không được sống trong vòng tay ba mẹ, Tử Mĩ thì luôn phải sống trong bóng đêm”.

“Nhưng trừ những thứ đó các con vẫn có đủ mọi thứ khác”. Quân Lâm nhìn tôi thản nhiên nói.

Tôi căm giận thốt lên: “Cho dù bọn trẻ có một cuộc sống đầy đủ vật chất nhưng bọn trẻ thoát không nổi mác con ngoài giá thú. Tôi sẽ không sinh thêm một đứa bé bạc mệnh nữa”

“Thôi được rồi, dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi, em đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, chuyên tâm tĩnh dưỡng cho tốt vào có được hay không?”. Quân Lâm tỏ ra hơi mất kiên nhẫn nên vừa nói xong Quân Lâm mở tủ lấy ra quần áo ngủ rồi đi vào phòng tắm. Có lẽ anh ta đã dự đoán được việc tôi sẽ mang thai và thậm chí là phản ứng tiêu cực của tôi khi phát hiện ra điều đó nên từ đầu tới cuối anh ta tỏ ra rất điềm tĩnh và tự tin.

Có lẽ là do mệt mỏi vì chuyến bay dài, đêm đó Quân Lâm ngủ rất sâu. Còn tôi thì không tài nào ngủ được , trong đầu không ngừng nghĩ các biện pháp để không cho đứa trẻ này ra đời. Không phải tôi nhẫn tâm mà vì bản thân tôi không tin tưởng tôi có thể mang lại cho bé một tuổi thơ hạnh phúc, và cũng vì tôi sợ hãi bé sẽ trở thành Tử Thiện và Tử Mĩ thứ hai. Nhưng nguyên nhân lớn nhất vẫn là tôi thực không muốn giữa tôi và Quân Lâm có thêm mối ràng buộc nào nữa, nếu sinh thêm một em bé nữa thì có lẽ cả đời này tôi cũng không bao giờ thoát khỏi vòng kim cương tỏa của anh ta.

Đắm chìm trong suy nghĩ nên đến gần sáng tôi mới chợp mắt được một lát. Còn đang mơ màng thì Tử Mĩ đã mở cửa lao vào phòng tôi vui sướng hò reo: “Mẹ mẹ, ba vừa nói là con sắp có em trai hoặc em gái, có đúng không hả mẹ?”

Tôi khẽ nhíu mày chưa kịp trả lời thì thấy Quân Lâm bước vào. Tử Mĩ không nhận được câu trả lời của tôi nên liên tục lặp lại: “Có đúng không mẹ, đúng không mẹ? Mẹ, mau nói cho con biết đi…”

Nhìn vẻ háo hức chờ mong của bé tôi vẫn không hề hé miệng chỉ lạnh lùng ngước nhìn Quân Lâm và càng tức giận hơn khi thấy anh ta điềm tĩnh mỉm cười nhìn tôi.

Vài ngày sau đó Quân Lâm ở lại Điệp Trang, thậm chí còn không đến công ty mà ở nhà làm việc. Tôi biết anh ta đang lo sợ tôi sẽ làm gì đó bất lợi đối với đứa con chưa thành hình của anh ta.

 

Advertisements

13 thoughts on “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 21.1”

  1. :)) chào bạn 😀 hì hì =)) mình đọc ké truyện nhà bạn lâu lắm rồi mà h mới com :] truyện này hấp dẫn thật đấy :X ngày nào mình cũng hóng hết :”> cảm ơn bạn đã bỏ công ra dịch 1 truyện hay như thế này 🙂 truyện rất rất hay, mong bạn lắm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s