Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 18.1

Posted on Tháng Mười 25, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 18.1


Máy bay nhanh chóng hạ cánh, cả nhà tôi bước xuống máy bay rồi đi theo Từ Vĩnh An vào một lối đi riêng để ra bên ngoài.

Ra ngoài sân bay ba có vẻ ngạc nhiên hỏi: “Lạ thật, sao cảnh vật ở đây lại khác với sân bay nhà mình thế nhỉ?”

Tôi nhìn xung quanh một vòng cũng thấy lời ba nói là đúng, quay lưng lại thì thấy tấm biển đề rõ ràng: “Sân bay quốc tế Phổ Đông”.

“Mời mọi người lên xe”. Từ Vĩnh An đứng cạnh một chiếc xe sang trọng mở sẵn cửa.

Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy? Nếu cứ đứng ở đây chắc cả nhà tôi sẽ mỏi gãy chân mất. Mẹ khăng khăng: “Chúng tôi không đi đâu cả, anh hãy mau đưa chúng tôi về nhà”.

“Phu nhân, xin bà đừng làm khó tôi, tôi cũng chỉ theo lệnh công tử mà làm thôi”. Từ Vĩnh An vừa nói vừa liếc nhìn ba mẹ tôi rồi lại nhìn tới Tử Mĩ đang ngủ say trong lòng tôi. Ngừng một lát anh ta xoay sang hướng ba tôi nói: “Công trình Du Hương hiện đang bị người ta đến đòi phá dỡ, chúng tôi đang giúp xử lý, mong tiên sinh đây cân nhắc”.

Tôi trừng mắt nguýt anh ta một cái sau đó nhìn về phía ba mẹ, chỉ thấy ba khẽ nhìn tôi gật đầu tỏ vẻ thuận theo. Bất đắc dĩ tôi phải lên xe của anh ta, trong lòng cực kỳ buồn bực, không biết lần này Quân Lâm định diễn kịch gì cho chúng tôi xem nữa đây? May mà có ba mẹ ở bên cạnh tôi nên chắc anh ta cũng không dám làm gì quá đáng với tôi.

Xe đi thẳng đến một ngôi nhà ở ngoại ô, không khí xung quanh rất yên tĩnh, tôi hơi ngờ ngợ vì cảnh tượng nơi đây có chút quen thuộc. Xuống xe tôi nhìn bốn xung quanh và lập tức nhận ra đây chính là Điệp trang mà vài tháng trước tôi mới đặt chân tới.

Anh Thẩm và Anh thúc đã đứng chờ sẵn ở cửa, vừa nhìn thấy tôi liền cười tươi: “Phu nhân”. Bà tiến lại phía tôi cầm lấy tay tôi rồi nhìn sang ba mẹ và Tử Mĩ: “Xin chào các ngài, Lão tiên sinh, lão phu nhân”.

Vừa nói bà vừa nhìn họ cúi người chào, mắt vẫn không rời Tử Mĩ: “Tiểu thư nhìn rất giống thiếu gia hồi nhỏ”.

Sau đó bà dẫn chúng tôi vào trong nhà. Vừa bước vào nhà tôi cực kỳ kinh ngạc bởi tuy ngôi nhà nhìn bên ngoài không khác trước là mấy nhưng bên trong tất cả đều được thay thế bằng nội thất sang trọng theo kiểu phương Tây.

Toàn bộ phòng khách được đổi từ cửa gỗ sang cửa kính trong suốt, trang trí thêm bằng những tấm rèm gấm màu vàng nhiều lớp; bộ bàn ghế cũ đổi thành bộ salon trắng sang trọng; sàn nhà trải thảm ba tư, lò sưởi mới xây lại; tường cũng được thay thế bằng lớp trang trí hoa văn tinh xảo phức tạp mà nhìn qua cũng biết đó là theo phong cách Pháp. Tất cả như tái hiện lại một căn phòng xa hoa thuộc giới quý tộc Pháp thời xưa tạo cho người ta cảm giác như lạc vào thế giới cổ tích.

Từ Vĩnh An làm một động tác mời đối với tôi ý bảo tôi lên lầu: “Công tử đã tới đây ngay sau khi kết thúc lễ ký hiệp định hợp tác, mời phu nhân lên trên gặp ngài ấy”.

Tôi quay sang mẹ dặn dò bọn họ chờ tôi dưới lầu rồi theo Từ Vĩnh An bước lên tầng 2. Lên đến nơi tôi phát hiện ra nơi đây cũng được sửa chữa và thay thế lại hoàn toàn, tay vịn cầu thang được thiết kết tinh xảo bởi hoa văn kiểu cách, tất cả đều được tráng một lớp hợp kim vàng, trông xa hoa có phần hơn cả trang viên. Ngay cả trần nhà cũng được sửa thành kiểu mái vòm với những họa tiết điêu khắc rất phức tạp và tinh xảo.

“Biết phu nhân luôn thích những nơi xa hoa lộng lẫy và cũng là người rất biết thưởng thức cái đẹp nên công tử đã tốn rất nhiều thời gian để thiết kế lại toàn bộ ngôi nhà, mong rằng mọi thứ đều làm phu nhân hài lòng”. Từ Vĩnh An vừa đi vừa giải thích với tôi.

Chuyện này thì có liên quan gì tới tôi? Vì vừa đi lại mệt nhọc, thân thể chưa khang phục hoàn toàn nên tôi chẳng muốn nghĩ đến những gì anh ta vừa nói, chỉ mong nhanh chóng gặp Quân Lâm nói chuyện cho rõ ràng rồi cùng ba mẹ rời đi ngay lập tức.

Đến trước phòng ngủ, Từ Vĩnh An mở cửa cho tôi rồi nhẹ giọng nói: “Mấy ngày gần đây tâm tình của công tử không được tốt lắm, lát nữa phu nhân chậm rãi nói chuyện, mong ngài đừng tái chọc giận công tử”.

Tâm tình của anh ta không vui chẳng lẽ tôi vui sao? Tôi nhìn lướt qua Từ Vĩnh An một cái rồi lập tức đi vào, nhìn thấy cảnh tượng bên trong tôi không khỏi hoa mắt.

Đó là một căn phòng giống như cung điện vậy, ánh đèn sáng lung linh bốn phía khiến cho căn phòng trở lên rực rỡ lấp lánh, bên trong có một chiếc giường lớn, một khu trang điểm với tấm gương rất to, kệ tháp để mỹ phẩm…Tất cả đều được làm bằng thủy tinh trong suốt khiến cho ánh mặt trời chiếu vào tạo ra hiệu ứng cộng hưởng làm người ta hoa mắt. Mọi đồ vật trong phòng đều cực kỳ trân quý và tinh tế, từ thảm lông dày mượt tới rèm cửa nhung ba lớp, tới bộ chăn ga gối mượt mà như lụa. Thứ nổi bật nhất trong phòng chính là bộ đèn trùm lộng lẫy gần như chiếm cứ một nửa trần nhà với vô số hạt thủy tinh lóng lánh như muốn thay mặt trời tỏa sáng cho căn phòng.

Xem ra tất cả đều thay đổi so với mấy tháng trước….. từ con người tới cảnh vật.

Tôi chậm rãi đi tới bên cửa sổ và phóng mắt ra tầm xa, nơi kia là bình nguyên bao la, nơi tôi và Quân Lâm đã từng cùng nhìn về một hướng và thề thốt cùng nhau. Lời nói ngày nào của anh ta như vang vọng bên tai tôi…

Không biết Quân Lâm đứng cạnh tôi từ lúc nào, anh ta mặc một bộ âu phục màu đen, trước ngực còn đeo huy hiệu từ buổi họp báo sáng nay của Trung Tuấn Gia Hoa, chắc hẳn anh ta vừa trở về từ buổi họp báo đó.

Cảm giác được sự xuất hiện của anh ta tôi chậm rãi xoay người lại, cất giọng rin rít: “Diệp Tuấn Ngạn”.

Anh ta ngây ngốc nhìn tôi rất lâu rồi mới phục hồi tinh thần lại mỉm cười nói: “Em thích nơi này chứ?”

“Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Tôi không muốn lãng phí thời gian nói chuyện phiếm với anh ta nên đi thẳng vào vấn đề.

Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi cất giọng ôn hòa: “Anh muốn em ở lại nơi đây”.

Tôi quả thật tưởng mình nghe lầm, tôi lập tức trừng mắt nhả ra từng chữ: “Anh đừng có nằm mơ”.

“Anh biết anh nợ em rất nhiều, từ khi ở bên anh em đã phải chịu rất nhiều thiệt thòi nhưng sau này anh hứa anh sẽ bồi hoàn lại cho em tất cả”. Anh ta trầm giọng nói.

Tôi thấy thật nực cười cho những gì anh ta vừa nói: “Tôi không cần, đừng có nói với tôi những điều vô nghĩa như thế nữa, tôi muốn rời khỏi đây, ngay lập tức!”.

Chỉ thấy giọng điệu của anh ta trở nên ôn nhu hơn: “Không phải em đã từng nói “Mãi mãi không rời xa anh sao?””

Hóa ra anh ta vẫn còn nhớ rõ những gì tôi đã từng nói nhưng vì sao anh ta lại quên những gì anh ta đã nói? Những lời đó của anh ta làm tôi bừng tỉnh, tôi tuyệt tình nói: “Đến giờ anh vẫn còn không hiểu được sao, vậy để tôi nói rõ cho anh hiểu, anh đừng bao giờ vọng tưởng là tôi sẽ cam chịu làm thiếp thất của anh một lần nữa?”

“Được, vậy anh hỏi em, em có muốn anh ngừng cho vay khoản tiền bốn triệu kia không?” Anh ta cứng rắn hỏi ngược lại tôi.

Tôi không thể tin là anh ta lại có thể làm những chuyện vô liêm sỉ như thế nên không ngần ngại dương tay tát cho anh ta một cái. Chỉ thấy “bốp” một cái, năm ngón tay tôi hằn rõ vết trên mặt anh ta, tôi cũng không ngờ là anh ta không né tránh để mặc tôi phát tiết. Tôi hận nhất là bị người ta gây sức ép: “Anh đừng ép người quá đáng, cùng lắm là ba tôi không cần tiền của anh là được chứ gì?”

 Tôi tin tưởng là ba sẽ tình nguyện buông Tân Vực chứ không chịu nhìn tôi chịu nhục.

“Đúng vậy, ba của em có thể vì em mà buông tay tất cả nhưng liệu em có thể nhìn ông ấy vì em mà buông tay tất cả không?” Quân Lâm bước từng bước về phía tôi. “Em nhẫn tâm làm cho ông ấy táng gia bại sản, rơi vào cảnh nợ nần chồng chất sao?”

Đúng, anh ta nói rất đúng. Tôi không thể để ba vì mình mà buông xuôi bao nhiêu năm tâm huyết, không thể để cho mẹ phải từ bỏ cuộc sống an nhàn sung sướng, không thể để cho Lăng Tử bỏ lỡ cơ hội đi du học. Nước mắt tôi cứ lã chã tuôn rơi, chỉ một lát sau tôi nghe thấy tiếng khóc của chính mình….

Anh ta nắm lấy cổ tay của tôi cố kéo tôi vào lòng anh ta, miệng lắp bắp: “Quân tử, thực ra anh…”

“Buông, buông ra…”. Tôi theo bản năng kháng cự sự đụng chạm của anh ta, do dùng sức quá mạnh nên tôi bắt đầu thở gấp kèm theo đó là tiếng ho khù khụ.

Đột nhiên tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, Quân Lâm vẫn không chịu buông tôi ra mà lớn tiếng hỏi: “Có chuyện gì?”

Đó là Từ Vĩnh An: “John Sachs đã xuống máy bay Bắc kinh, mời công tử nhanh chóng trở về để kịp giờ tham gia tiệc tiếp đón”.

Lực đạo cái xiết tay của Quân Lâm có vẻ giảm đi, tôi thấy thế nên tranh thủ rút tay về rồi trừng mắt nhìn anh ta. Anh ta vẫn không để ý tới phản ứng của tôi mà khẽ giơ tay lên định vuốt lại mấy sợi tóc rối bên má tôi nhưng tôi quăy ngoắt mặt đi khiến cho bàn tay của anh ta khựng lại giữa không trung.

Có lẽ sợ tôi phản ứng tiêu cực nên anh ta cũng không dám cưỡng ép gì tôi nữa mà thở dài quay người đi, trước khi ra khỏi phòng còn quay đầu liếc tôi một cái: “Em ở lại đây dưỡng bệnh cho tốt, vài ngày nữa xong việc anh sẽ về với em”.

Sau đó tôi ngồi lặng thinh trong phòng một mình cho đến khi ba bước vào.

“Ba…..”. Tôi lúc này mới có phản ứng trở lại, nhào vào lòng ba, cảm giác lúc này giống y như ngày xưa, cứ mỗi lần bị tổn thương tôi đều nhào vào lòng ba mẹ òa khóc.

“Con gái”. Ba nhìn tôi với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Vì ba mà con phải chịu thiệt thòi, hay là ba….”

Vẫn nằm trong lòng ba tôi lắc đầu quầy quậy, tôi không thể để cho cả nhà phải chịu khổ chỉ vì tôi được: “Không được đâu ba, ba nếu không nghĩ cho mẹ cũng phải nghĩ cho Lăng Tử”. Tương lai Lăng Tử còn dài, cậu còn phải thay tôi hoàn thành ước nguyện bao năm của ba mẹ – đó là học hành giỏi giang để mai này công thành danh toại.

Tôi càng cảm thấy Quân Lâm là một người đàn ông sâu lường khó đoán định. Anh ta sớm biết là nếu dùng người nhà để bức ép tôi thì hiển nhiên tôi sẽ không phản kháng, ba mẹ tôi cũng không thể can thiệp vào quyết định của tôi nên chẳng mấy chốc tôi sẽ đi vào khuôn khổ. Chắc hẳn anh ta đã có dự mưu từ trước, từ khi anh ta bắt đầu giục giã tôi trở về Bắc Kinh và cũng là từ lúc anh ta quyết định số phận khoản tiền cho Tân Vực vay. Tôi và anh ta đều bị người ta tính kế cho sập bẫy, tôi thê thảm hơn là ngay sau đó đã bị anh ta tính kế ngay lập tức.

Tôi nghĩ rằng Đỗ Hạo Hành, Đỗ Tố Hành có chết cũng không thể ngờ rằng âm mưu gây khó dễ việc vay tiền của Tân Vực của họ lại trở thành cái cớ để tôi không thể rời xa Quân Lâm. Thật nực cười khi những kẻ mong muốn tôi và Quân Lâm rời xa nhau nhất lại chính tay buộc chặt tôi và Quân Lâm lại cùng một chỗ. Vận mệnh đúng là luôn trêu cợt con người…

Vì nguyên nhân đó, tôi lựa chọn ở lại Điệp trang……..

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

12 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 18.1”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

hé hé. anh bắt đầu giở thủ đoạn “bỉ văn ổi” để cưỡng ép chị :X nhưng mừ em thích :”> >:)

Anh Quân Lâm này nhiều trò ti bỉ phết ra đấy. Lăng Quân mãi mãi không bao giờ là đối thủ của anh cả bởi vì chị quá thiên chân và đáng yêu. Có lẽ chính sự thiên chân của chị đã làm lay động trái tim vốn chỉ biết tới mưu toan tính toán của anh chăng?

yeah :”> hố hố >:) em thấy mấy thủ đoạn của anh í đáng iêu ( cho đến bh ) =))
dù là chương trước anh đẩy chị ngã vì tưởng này nọ, rồi chiến tranh lạnh, rồi blabla, nhưng đến chương này lại “Anh muốn em ở lại nơi đây” ( có thể hiêu là ở với anh :”> =) ), thế là em thích :”>

à chị ơi, chị add yh em được hơm :d yh em là địa chỉ mail bỏ đuôi @ nha😀

Ước j mình có cái nhà như thế!!!!!!! :))

em cũng muốn thử thủ đoạn bỉ ổi này của anh í, hị hị…

Hinh tuong cua soai ca QL da lung lay. Thanks.

Quân Lâm quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình không thèm để ý đến tâm trạng của Lăng Quân. Nếu anh ấy ngay ngày cưới không đồng ý cưới Tố Hành thì mới tin là anh ấy yêu Quân tử thật lòng, nhưng nếu kết hôn với Tố Hành và vẫn giữ Quân tử bên cạnh, thì anh thật là xấu xa !!!

Cũng may Rosy đã cảnh báo ngay từ đầu nên đỡ choáng về nam chính lắm. Nhưng mà được cái anh làm tất cả cũng chỉ giữ chị ấy bên mình để sau này có được hạnh phúc.

hiii QL nhu nay menh thich aa hee minh chi ghet TH va TD thui ah thanknang nhiu nhe tr cang ngay cang hay heeee


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: