YÊU (hiện đại)

Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 17.2

Chương 17.2

Biệt ly

 “Thật quá đáng, bọn họ thật quá đáng mà”. đệ đệ thét lên trong điện thoại.

 “Nhất là cái mụ Tử Đàn kia, chị đã nói là sẽ rời đi rồi vậy mà cô ta còn không buông tha cho chị. Cô ta thật ác độc khi mang toàn bộ chân tướng nói cho chị biết ngay trước ngày chị rời đi, xem ra cô ta mong muốn từ nay về sau chị không có ngày nào được thanh thản, cuộc sống tràn ngập oán giận đây mà”. Tôi nói.

Đệ đệ không nhịn được cũng công kích cùng tôi: “Cái mụ Tử Đàn đó là kẻ đáng hận nhất bởi vì mọi chuyện từ đầu tới cuối đều do mụ ta đứng đằng sau thao túng. Kẻ đáng ghê tởm nhất là kẻ giết người không ra mặt, hai tay không hề vấy máu”. “Sau này đừng bao giờ để em nhìn thấy mặt bọn chúng nếu không bọn chúng sẽ không có kết cục tốt đâu”.

“Làm nhiều việc xấu như thế cũng không sợ bị báo ứng sao?”. Tôi hỏi đệ đệ mà cũng gần như tự hỏi bản thân.

“Thôi được rồi chị ạ, chị cũng đừng tức giận làm gì cho mệt. Vì những kẻ này đúng là không đáng chút nào….”

“Ừ”. Nhìn vào gương tôi thấy khuôn mặt mình vì tức giận quá mà trở lên tái nhợt. “à đúng rồi, em đừng kể chuyện này cho ba mẹ nhé, chị sợ ba mẹ lại giận quá đâm ra sinh bệnh”. Vì chuyện Quân Lâm cưới người khác ba mẹ đã cực kỳ phẫn nộ rồi nếu còn biết thêm mấy chuyện này nữa chắc không chịu nổi, chưa kể có thể có những phản ứng tiêu cực.

“Em biết rồi, ba mẹ sẽ tới đón chị. Ngày mai chị cứ ngẩng cao đầu mà rời đi, nhắm mắt làm ngơ với tất cả bọn họ, nhớ chưa?” Đệ đệ an ủi tôi.

Trong lòng tôi cũng đã từng nghĩ vậy nhưng tôi có thể nhắm mắt làm ngơ với mọi người nhưng với Tử Thiện thì sao? Hôm qua tôi còn đang hi vọng là Tố Hành sẽ đối xử với Tử Thiện tốt bởi quan hệ giữa cô ta và bé cũng khá là thân thiết nhưng hôm nay biết được chân tướng tôi không khỏi lo lắng khi bỏ lại con trai ở bên một người đàn bà ác độc nhiều mưu kế như thế. Thời gian vừa qua cô ta đối xử với Tử Thiện tốt chắc chắn không xuất phát từ tình cảm chân thật mà chỉ đóng kịch cho Quân Lâm và ba mẹ xem mà thôi. Đợi khi cô ta và Quân Lâm có những đứa con khác thì chuyện gì sẽ xảy ra đây?

Điều đó làm cho tôi đau đớn nhức nhối, bởi tôi đã mang đến cho Tử Thiện sinh mệnh nhưng không thể đảm bảo rằng bé sẽ trưởng thành một cách khỏe mạnh. Tôi ra đi có thể gọi là thanh thản nhưng Tử Thiện thì sao? Bé vẫn phải ở lại nơi nước sôi lửa bỏng này.

Buổi tối hôm đó Tâm Duyệt vào phòng tôi chơi, cô nhìn tôi rất lâu rồi mới nói: “Xin lỗi chị…. vì em…. không thể giúp gì cho chị cả”.

Trong nhà này thực sự có rất nhiều người làm điều có lỗi với tôi nhưng trong số đó không có Tâm Duyệt, vốn định kể cho cô nghe những chuyện tôi đã gặp phải nhưng nghĩ lại tôi lựa chọn im lặng bởi dù sao Quân Lâm cũng là người anh họ mà cô luôn kính ngưỡng, Tố Hành cũng sẽ trở thành chị dâu của cô nên tôi không muốn vì tôi mà quan hệ giữa cô và hai người họ không được tốt.

Tôi nắm chặt lấy tay cô, hai mắt đẫm lệ: “Giúp chị chăm sóc Tử Thiện cho tốt, được không?”

Cô có chút kinh ngạc nhìn tôi, giống như cực kỳ bất ngờ khi tôi đưa ra đề nghị đó.

“Chị cầu xin em, dù thế nào đi chăng nữa cũng phải chăm sóc Tử Thiện thật tốt, đừng để cho bé phải chịu thiệt thòi”. Thật sự tôi không còn cách nào khác, trong nhà này tôi cũng chỉ còn có thể cầu cứu Tâm Duyệt.

“Chị sẽ rất biết ơn em vì điều đó”. Nhìn vẻ kinh ngạc của Tâm Duyệt, tôi có cảm giác như mình hơi lỡ lời.

“Chị đừng nói thế, cả nhà ai cũng yêu thương bé mà, đặc biệt là biểu ca”. Tâm Duyệt nghi hoặc nói.

Cho dù là như thế nhưng trong đó chỉ cần có một người bày trò hãm hại thì dù Quân Lâm có yêu thương Tử Thiện đến đâu cũng khó lòng phòng bị, việc xảy ra với tôi lần này không phải là một ví dụ sao.

Tôi tỏ vẻ trắc ẩn: “Dù thế nào đi chăng nữa, xin em hãy nhận lời với chị”.

Tâm Duyệt nhìn tôi nghi hoặc rồi gật đầu đáp ứng. Sau đó hai chúng tôi đi sang phòng Tử Thiện, lúc này hai anh em đang chơi đùa với nhau. Tử Thiện và Tử Mĩ rất quấn quýt nhau, chỉ trừ lúc tranh giành đồ chơi ra còn hầu hết thời gian còn lại hai anh em líu lô chuyện trò. Khi hai bé phát sinh xung đột Tử Mĩ vẫn thường xuyên là người thắng cuộc, Tử Thiện thường rơi vào tình thế bị động. Tử Thiện, người cũng như tên, rất thiện lương chân thật, điểm này hơi giống với tôi và đó cũng là điều tôi lo lắng nhất. Sau này bé lớn lên trong một môi trường khắc nghiệt thế này, hoặc là bé sẽ bị bọn họ bắt nạt, hoặt là sẽ bị bọn họ đồng hóa – trở nên ác độc như họ….Nghĩ đến đó trái tim tôi như bị bóp nghẹn.

Đêm hôm đó tôi trằn trọc không ngủ được, nhìn ra ngòai cửa sổ thỉnh thoảng lóe lên tia chớp, lát sau tiếng sấm vang đùng đoàng, trời đổ mưa rất to. Tôi giật mình bật dậy, sờ sờ trán mới thấy trán mình sũng nước trong khi ngoài trời đang giữa mùa đông rét lạnh.

Tôi bước xuống giường đi sang phòng Tử Thiện. Vào phòng tôi không bật đèn mà lò dò tới cạnh giường bé, nhờ ánh chớp bên ngòai tôi nhìn thấy rõ khuôn mặt đang say sưa ngủ của bé. Tôi thở phào nhẹ nhõm, xem ra tôi quá lo lắng rồi, Tử Thiện sẽ không thể có chuyện gì không hay.

“Yên tâm, anh sẽ chăm sóc con cẩn thận”. Không biết Quân Lâm đứng từ sau lưng tôi từ bao giờ.

Tôi không quay đầu lại mà luồn tay vào chăn kiếm tìm bàn tay nhỏ bé của bé. Thấy tôi không lên tiếng Quân Lâm tiến tới kéo tay tôi ra khỏi tay bé: “Trở về ngủ đi”.

Tôi hất tay anh ta ra, coi như anh ta không tồn tại rồi tiếp tục ngắn nhìn khuôn mặt say sưa của Tử Thiện. Tôi cũng không nhớ rõ là anh ta đứng sau lưng tôi bao lâu và tôi ngồi bên Tử Thiện bao lâu, chỉ biết khi tỉnh dậy tôi đã thấy mình nằm trên giường, bên cạnh cũng đã trống rỗng. Hóa ra đã hơn chín giờ sáng, Quân Lâm chắc đã đi làm rồi, Tử Thiện có lẽ cũng đã đi học.

Tôi bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cả nhà ba người tôi cứ như vậy mà biệt ly, không biết sau này có cơ hội gặp lại không, tôi tin rằng nếu có ngày đó thì cũng chỉ “cảnh còn người mất”. Tôi nhẹ nhàng đi tới bàn trang điểm để làm mình đẹp lên, kể cả là ra đi trong thất bại tôi cũng phải cao ngạo mà rời đi, không thể để mọi người nhìn thấy tôi trong bộ dáng chật vật tả tơi được.

Ăn mặc chỉnh tề sau, tôi xuống dưới lầu, không ngờ rằng ba mẹ và mọi người đều đã ngồi ở phòng khách chờ tôi từ sáng sớm, vẻ mặt mỗi người đều đượm vẻ đau thương.

Mẹ lưu luyến trao Tử Mĩ cho tôi rồi thủ thỉ: “Bảo trọng con nhé”

“Vâng, mẹ cũng vậy”. Tôi nhìn mẹ gật gật đầu để cảm tạ bao nhiêu năm qua đã chăm sóc hai mẹ con tôi thật tốt. Sau đó tôi quay sang từng người, Tâm Duyệt, Dì Thanh, Ninh thẩm để chào từ biệt. Trong mắt mỗi người đều ầng ậc nước mắt, tôi nhắm mắt lại quay lưng vì không muốn nhìn cảnh tượng này nữa.

Ngoài trời vẫn mưa tí tách, suốt từ đêm qua tới giờ mà không có ý định tạnh. Tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi tới đây, đó cũng là một ngày tuyết rơi trắng xóa, đồi núi quanh đây đều phủ kín tuyết trắng, gió lạnh thổi khiến tôi rùng mình và khép chặt áo khoác. Lúc đó động lực lớn lao nhất của tôi chính là cứu vớt sinh mệnh của Tử Thiện nên tôi mới cắn răng chịu đựng sự giá lạnh của phương Bắc, sự cô đơn trống trải ở một nơi xa lạ. Nếu cho tôi chọn lại lần nữa, dù biết rằng sẽ có ngày hôm nay tôi cũng nguyện ý lựa chọn đến nơi này, bởi vì tôi là một người mẹ, không thể bỏ rơi chính con đẻ của mình được.

Bước chân khỏi cửa tôi không hề quay đầu lại, mẹ tôi đi cạnh che ô cho tôi ra đến xe, ba tôi cũng đi bên phải khẽ nâng tay tôi. Tôi bế Tử Mĩ một mạch hướng phía trước đi tới.

Bác Phúc thấy mọi người đi tới vội mở sẵn cửa xe, tôi bế Tử Mĩ bước vào khoang xe, đột nhiên điện thoại vang lên. Mẹ tôi nghe điện thoại rồi đưa cho tôi: “Là Hinh Tuệ tỷ tỷ”

“A lô”. Tôi nhận điện thoại.

“Sao chị gọi cho em điện thoại toàn tút tút hả” Hinh Tuệ tỷ tỷ hỏi.

Từ khi Quân Lâm tuyên bố đính hôn với Tố Hành, tôi chỉ nghe điện thoại của ba mẹ và đệ đệ, còn lại hầu như tôi không bắt máy.

Tôi giải thích qua với chị sau đó nói vài câu khách sáo.

“Em bảo trọng nhé, về sau có cơ hội chị sẽ tới thăm em”

“ Chị cũng vậy nhé”. Tôi cúp điện thoại, trong người cảm thấy nhẹ nhóm bởi gần đây tôi sợ nhất cảm giác bị người khác thương hại.

Đến cửa sân bay bác Phúc giúp tôi khuân hành lý vào trong, mấy vali khác đã được chuyển đi từ sáng: ‘Được rồi bác ạ”.

“Thiếu phu nhân”. Ông nhìn tôi xúc động nói.

Tôi không đành lòng bắt ông phải sửa cách xưng hô nên chỉ mỉm cười với ông: “Cháu đi đây, bác cũng bảo trọng nhé”.

Sau đó ba tôi tiếp nhận hành lý trên tay tôi, bác Phúc khom người chào tôi rồi đứng lặng nhìn chúng tôi bước vào bên trong.

Vừa vào tới đại sảnh, tôi ngoài ý muốn chạm mặt một người mà tôi không hề muốn gặp chút nào, đó chính là Từ Vĩnh An, trợ lý của Quân Lâm.

Anh ta mỉm cười tiến lại phía tôi: “Phu nhân, tôi ở đây đợi ngài đã lâu”.

Anh ta là người của Quân Lâm, chỉ nhìn thấy anh ta tôi đã đủ tức giận rồi: “Đừng gọi tôi là phu nhân phu nhân nữa, ba mẹ tôi nghe được sẽ lại đau lòng”.

Chỉ thấy anh ta cười nhợt nhạt: “Mời đi theo tôi”.

Tôi và ba mẹ đi theo anh ta vào một cửa riêng rồi lên phi cơ tư nhân của Diệp gia rời đi. Lúc máy bay cất cánh trong lòng tôi dâng lên một cảm giác ưu thương vô bờ, nhìn qua cửa sổ tôi như thấy cảnh sắc nơi mà tôi gắn bó ba năm nay xa dần xa dần. Không thể tưởng tượng được tôi có ngày phải rời đi trong trạng thái ai oán thế này, đối với tôi mà nói đó là một sự sỉ nhục…

Không biết nơi tôi sắp đến sẽ thế nào, có lẽ vĩnh viễn ở nơi đó tôi không bao giờ phải chịu đau đớn thêm lần nữa….

Advertisements

11 thoughts on “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 17.2”

  1. dù mục đjch j đi nữa nhưng làm zậy thật vẫn quá đau lòng mà.! Lăng Quân đừng thèm nhìn mặt cái tên đáng ghét đó nữa..chừng nào a ta đến cầu xin rùi hành hạ a ta một chập thừa sống thíu chết..bắt a ta cả đời fải quy fục rùi hả tjnh.! ><

    1. Càng về sau chúng ta sẽ càng thấy rõ Quân Lâm không phải người bình thường đâu nha, để đạt được mục đích của mình anh không từ một thủ đoạn nào cả. Tác giả không xây dựng hình tượng một người đàn ông hoàn mỹ ở anh, đó là một sự tổng hòa phức tạp: vừa thiện vừa ác, vừa mưu mô vừa thâm tình, vừa lạnh lùng vừa sweet…Nói chung anh không thuộc tuyến nhân vật thiện đâu các nàng nha.

  2. hjhj..thật ra e cũng hok thiện tâm đâu ss..lấy đạo của ngừơi trả lại cho ngừơi màk..mjễn sao a đừng lợi dụng hay níu kéo mấy mẹ con Lăng Quân vào thì e đây ngó lơ bỏ wa tất tần tật lun.! Her..her.!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s