Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 14.1

Posted on Tháng Mười 16, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 14.1

Vĩnh viễn cùng em

Lại một ngày mới bắt đầu, dạo này tôi thường dậy sớm tiễn Quân Lâm đi làm, vì không có thói quen dậy sớm từ đầu nên tôi khá mệt mỏi, Quân Lâm vừa đi khỏi tôi lại trở về phòng ngủ tiếp. Nằm được một lát tôi nhận được điện thoại của Linh Linh. Chị sắp theo chồng đến Thượng Hải sinh sống bởi yêu cầu của công việc nên trước khi đi chị muốn hẹn tôi ăn cơm chuyện trò.

Ngồi yên vị trong một nhà hàng cơm Tây, tôi hỏi: “Thế chị tính đi bao lâu?”

“Chị cũng không rõ lắm, có thể là một đến hai năm”. Linh Linh đáp.

Tôi không đáp lời mà chỉ quấy quấy chén cà phê. Tôi và Linh Linh đã công tác cùng nhau chín tháng trời nên tình cảm hai chị em cũng khá thân thiết, tôi học được ở chị rất nhiều thứ, ví như sự kiên cường, khát vọng theo đuổi đam mê, nhiệt tình trong công việc… Thực lòng tôi rất hâm mộ tuýp phụ nữ như chị.

Nhìn vẻ mặt buồn thiu của tôi chị nói tiếp: “Yên tâm, thỉnh thoảng chị sẽ trở về Bắc Kinh thăm em”

“Tô tiểu thư!” Đột nhiên xen vào không gian yên lặng của hai chị em là một giọng đàn ông.

Tôi xoay người lại thì thấy người đàn ông vừa lên tiếng chính là Mục Thanh Vân.

Anh ta cười cười: “Thật là trùng hợp quá, hôm qua vừa mới gặp hôm nay đã gặp lại rồi”.

“Thật là trùng hợp quá, Mục tiên sinh”. Tôi cũng đứng dậy chào nhưng trong lòng thầm than khổ, tôi nào có mong muốn gặp lại anh ta.

Mục Thanh Vân lại nói tiếp: “Trên tầng hai có buổi triển lãm tranh của tôi, nếu có thời gian Tô tiểu thư và cô đây có thể lên ủng hộ tôi một chút được không?” Nói xong anh ta liền đưa cho tôi hai tấm vé vào cửa.

Thực lòng tôi cũng không muốn có gì liên quan với anh ta sau chuyện hiểu lầm ngày hôm qua nên trả lời cho xong: “Được rồi, hai chị em tôi nhất định sẽ đến”.

Linh Linh cầm lấy tấm vé xong tỏ ra rất thích thú. Mục Thanh Vân hướng về phía chúng tôi khoát tay chào: “Vậy tôi đi trước nhé”. Nói xong liền rời đi.

Tôi ngồi xuống chỗ cũ không mở miệng nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Linh Linh.

“Không thể tưởng tượng được là em có thể quen biết một người nổi tiếng như thế này!” Linh Linh vừa săm soi tấm vé vừa tấm tắc nói.

“Không phải là nhờ phúc của chị hay sao?” Tôi tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Sao lại nhờ chị?” Linh Linh ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.

Tôi chậm rãi kể cho chị nghe chuyện tình cờ ngày hôm qua. Nghe xong chị cười ha hả: “Thật sự là có chuyện may mắn vậy sao? Biết đâu anh ta lại có tình ý gì với em thì sao?”

“Chị còn cười , còn cười được nữa à?” Tôi tức giận hét lên. “Nếu anh ta mà để ý tới em thì em chết liền”.

“Thôi được rồi, được rồi”. Chị nói tiếp: “Nhưng lát nữa em phải theo chị lên xem triển lãm tranh đấy nhé, chị rất muốn biết một chuyên gia về tài chính như anh ta có tài năng vẽ ra được những thứ gì”.

Tôi lắc đầu: “Em xin chị, lát em còn phải về nhà nha”.

Linh Linh quyết không bỏ qua nên ra sức nằn nì, cuối cùng tôi cũng bất đắc dĩ đi theo chị lên khu triển lãm. Vào trong tôi mới biết đó toàn là tranh theo trường phái trừu tượng nên dù có cố lắm tôi cũng không hiểu được ý nghĩa của một bức nào cả, quanh đi quay lại đã không thấy Linh Linh đâu. Đột nhiên Mục Thanh Vân đi đến bên cạnh tôi: “Tô tiểu thư, cô thấy trong số tranh ở đây bức nào là đẹp nhất?”

Tôi hơi bị bất ngờ nên nhất thời ngây ngốc một lát sau đó chỉ bừa một bức gần nhất, bức tranh vẽ mấy bông hoa đang rơi xuống đất.

“Vì sao cô lại chọn bức này?” Anh ta vẫn không bỏ qua chủ đề này.

“Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là trong số các bức tranh ở đây chỉ có bức này tôi đoán được họa sỹ vẽ cái gì”. Có đôi lúc tôi rất thật thà.

Anh ta hơi ngạc nhiên một chút nhưng ngay sau đó mỉm cười tỏ vẻ thú vị trước câu trả lời của tôi.

Buổi chiều hôm sau, tôi vừa đi tập thể dục thẩm mĩ về thì Dì Thanh chạy ào ra chỗ tôi hớt hải nói: “Không xong rồi thiếu phu nhân”.

“Có chuyện gì vậy?” Nhìn vẻ lo lắng của Dì Thanh tôi cũng không khỏi sốt ruột. Hóa ra là trong lúc tôi vắng nhà Mục phu nhân đến chơi, nói chuyện một hồi bà thổ lộ mục đích đến đây là để mời mẹ và tôi đến dự tiệc trà tại nhà bà vào ngày mai. Bà ấy còn nói thêm là Mục Thanh Vân tuổi đã lớn, cũng đến lúc thành gia lập thất, mà xem ra Mục Thanh Vân đối với tôi cũng có chút tình ý, cha của anh ta cũng đã nhìn thấy tôi vài lần và hiển nhiên là khá ưng mắt. Nên lần này bà muốn dạm ý mẹ để ghép đôi cho anh ta và tôi. Mà điều tồi tệ nhất đó là lúc hai người nói chuyện Tử Đàn cũng có mặt ở đấy.

“Thế mẹ nói sao hả dì?” Tôi sốt sắng hỏi.

“Phu nhân chưa có nói gì, chỉ nói ngày mai bà có việc bận nên lần khác sẽ tới thăm Mục phu nhân sau”. Dì Thanh nói.

“Nhưng mà lúc Mục phu nhân rời đi rồi, biểu tiểu thư nói với phu nhân nhiều điều không tốt về cô. Mà mấy lần trước tôi có nghe biểu tiểu thư nhắc tới Mục công tử vài lần, có vẻ cô ấy cũng có tình ý gì với công tử.”. Bà vừa nói vừa cầm lấy tay tôi: “Lần này cô cũng nên cẩn thận một chút”.

Từ trước tới nay Dì Thanh vẫn luôn đối xử với tôi rất tốt, nghe bà nói xong tôi rất cảm kích. “Cháu biết rồi”.

Sau đó tôi đi tìm mẹ, đúng lúc mẹ đang chơi với Tử Mĩ. Nhìn thấy tôi bà ân cần dặn dò: “Từ nay về sau con phải chú ý hơn một chút, riêng với Mục Thanh Vân nên hạn chế tiếp xúc hơn nhé!”

“Vâng con biết rồi”. Tôi gật đầu giống như một đứa trẻ bị trách lỗi.

Tôi đang định giải thích thêm với mẹ thì Tử Đàn bước vào, vừa nhìn thấy tôi cô ta hung hăng lườm một cái. Tôi cũng không muốn làm mẹ khó xử nên tự giác rời đi.

Buổi tối hôm đó Tử Đàn ở lại rất muộn, chờ bằng được Quân Lâm trở về. Lúc tôi bê trà tới cửa thư phòng của Quân Lâm, tôi nghe thấy tiếng nói cực kỳ phẫn giận của Tử Đàn: “…Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, chỉ có Tố Hành là yêu thương anh thật lòng mà thôi, người đàn bà kia bám lấy anh chỉ vì tiền mà anh không tin. Hiện tại anh thấy chưa, cô ta không những ham tiền tài địa vị của anh mà còn đi quyến rũ đàn ông khắp nơi, anh xem, bao nhiêu thằng đàn ông đang đòi quỳ gối dưới chân cô ta kia kìa…”

Tôi không thể chịu đựng được nữa nên đẩy cửa bước vào: “Lâm Tử Đàn, cô có biết cô đang nói gì không?”

“Đương nhiên là tôi biết rồi, những lời tôi vừa nói có sai nửa câu nào không hả?” Tử Đàn nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lạnh tựa như kẻ thù không đội trời chung.

“Sự tình… không phải như cô nói. Tôi…” Tôi bỗng dưng nghẹn lời, nhìn thoáng qua Quân Lâm tôi thấy anh cũng đang nhìn tôi chăm chú.

Nếu tôi nói rõ chân tướng ngày hôm đó thì Quân Lâm sẽ biết ngay là tôi đã không trung thực với anh.

“Tôi cái gì mà tôi? Cô nói đi, vì sao không dám nói tiếp?” Tử Đàn ép hỏi.

Ánh mắt Quân Lâm lúc này cũng ngập tràn chờ mong. Biết nói sao bây giờ, tôi nhắm mắt lại: “Dù sao mọi chuyện cũng không giống như những gì cô nghĩ”

“Ái chà, xem ra cô không còn gì để nói nữa rồi bởi vì mọi lời tôi nói đều là sự thật”. Tử Đàn quay sang Quân Lâm: “Quân Lâm, anh thấy chưa…”

Quân Lâm rời ánh mắt khỏi tôi, trong đó hiện rõ sự mất mát. Anh cả giận quát lên: “Đủ rồi, đi ra ngòai cho tôi”.

Thấy Quân Lâm tức giận Tử Đàn cũng không dám nói gì nữa mà xoay người đi ra.

Tôi đặt trà xuống bàn đang định giải thích với Quân Lâm thì anh đã nói: “Em cũng ra ngoài đi”.

Quân Lâm nói xong ngẩng mặt lên nhìn tôi, chưa bao giờ tôi thấy ánh mắt anh lại sắc lạnh và như muốn nghiền nát tôi ra vậy.

Tôi xoay người bước ra hành lang, nước mắt không kìm được cứ tuôn rơi lã chã. Lần này đúng là tôi bị tai bay vạ gió, oan ức thật mà.

Đêm hôm đó lúc tôi đã nằm ngủ Quân Lâm mới trở về phòng.

“Quân Lâm…” Tôi xoay người nhìn anh.

Anh vẫn không thèm để ý và xoay lưng lại phía tôi.

“Anh vẫn còn giận em à?” Tôi cười cầu hòa khẽ đẩy đẩy lưng anh. “Các con đều lớn bằng này rồi mà anh còn không tin em sao?”

Đột nhiên Quân Lâm xoay người, hai mắt nhìn xoáy vào tôi: “Em bảo anh phải tin tưởng em như thế nào đây?”

Tôi nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Em xin thề với trời đất là em luôn toàn tâm toàn ý với anh, vô luận sau này anh giàu sang thành đạt hay khốn cùng thất bại em cũng không rời khỏi anh. Nếu vi phạm lời thề sẽ bị…”

Âm thanh cuối cùng tôi còn chưa kịp nói ra đã bị chôn vùi trong chiếc hôn nóng rực cuồng nhiệt của anh, anh ôm siết lấy tôi giống như chỉ cần buông tay ra là tôi sẽ biến mất khỏi thế giới này vậy.

Anh chuyển nụ hôn sang bên má tôi, hai tay luồn vào mái tóc tôi vuốt ve, cả người tôi nóng rực lên và chìm trong hơi thở nam tính của anh.

“Còn anh thì sao?” Tôi ghé vào tai anh thì thào.

Câu trả lời của anh rất êm ái nhẹ nhàng nhưng tôi như bị mê võng trong đó: “Hai ta…vĩnh viễn cùng nhau”.

Lúc này đây tôi chỉ còn ham muốn duy nhất đó là được cháy hết mình cùng anh. Một cơn gió lạnh thổi tới mà cả hai không còn kịp đóng cửa sổ mà quấn lấy nhau một cách si mê cuồng nhiệt. Quân Lâm yêu tôi rất nhiều lần, đến nỗi sáng hôm sau cả hai đều bị cảm lạnh, tệ hơn là cảm rất nặng.

Vì cảm nặng nên hôm nay Quân Lâm nghỉ ở nhà không đến công ty. Quen biết nhau lâu đến vậy nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy Quân Lâm ốm. Mấy ngày bị bệnh anh cũng rất mệt mỏi, chỉ uống thuốc xong liền lăn ra ngủ. Càng nhìn càng giống một con heo con, tôi vừa nhìn anh ngủ vừa mỉm cười.

“Em nhìn anh đủ chưa hả? Anh ngủ không nổi nữa”. Quân Lâm bỗng nhiên mở to mắt trêu tôi.

Tôi hơi ngượng ngùng nên vội lấy tờ khăn giấy lên giả vờ lau nước mũi.

“Em mà còn xát nữa thì mũi sẽ đỏ lên đấy”. Anh vừa cười vừa nói.

“Thôi được rồi, mà đều tại anh cả. Nếu tối qua anh để em ra đóng cửa sổ thì có phải không ai bị làm sao không”. Tôi cất giọng nũng nịu.

“Anh không phải là đang đồng cam cộng khổ với em sao?” Quân Lâm cười cợt với vẻ ám muội.

“Anh thì xứng đáng bị bệnh, còn em là vô tội”. Tôi liến thoắng.

Đột nhiên điện thoại reo vang, Quân Lâm vừa nghe điện xong liền đổi ngay sắc mặt, buông điện thoại xuống anh đứng dậy thay quần áo.

“Có chuyện gì vậy anh?” Tôi lo lắng.

“Khoản tiền dùng để mua cổ phiếu chưa đến kịp nên anh phải đến công ty một chuyến xem sao”

“Ba không phải đã nói là chỉ trong tuần này có thể mua được 51% cổ phần của Trung Tuấn Gia Hoa hay sao?” Tôi tỏ ra lo lắng.

“Ừ, em ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé”. Quân Lâm âu yếm nhìn tôi.

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

9 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 14.1”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

aa sao ma ghet TD the nhi mong la co ay sau nay se ko dk hp nguoi dau ma dok da thay ko ua rui heee thank nang nhiu nhe

Ghét Tử Đàn!!! Mong mọi việc ổn cả!!!

cái bà Tử Đàn này
đúng là chuyên môn đi chọc phá khắp nơi.
chắc là thik Mục thiếu gia nên mới lắm trò đây mừ

Thanks so much.

hí hí. anh í ghen :X anh í ghen >:) là lá la :X:X

thank bạn nhiều…..

rao qua may lan roi, nhung chua thay chap moi.
hic hic hic…
thanks

Rosy oi, sao 3 hom nay chua co chapter moi vay ? Mong mai huhu T___T


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: