Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 11.1

Posted on Tháng Mười 13, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 11.2

Thịnh yến

Với tia hi vọng cuối cùng, chúng tôi lại tiếp tục đi đến ký túc xá đại học kia lần nữa. Tìm được hai cậu nam sinh hôm nọ, Linh Linh vội hỏi: “Sau khi Dụ Thông gặp chuyện không may, bọn em đã đi thăm cậu ấy chưa?”

Hai cậu đều có vẻ ngượng ngùng, tuyệt không lên tiếng.

“Bọn em không phải là bạn bè sao?”. Linh Linh chất vấn. “Vậy tại sao bọn em lại không đi thăm bạn, hay là vì bọn em cảm giác áy náy vì đã làm chuyện gì có lỗi với bạn ấy nên không dám gặp mặt?”

Cậu béo hơn nói: “Em không hiểu chị đang nói gì”

“Kỳ thật đêm đó bọn họ đánh nhau không phải vì một chiếc bút vẽ mà vì một cô gái. Cô ấy trước kia là bạn gái của Dụ Thông nhưng không biết làm thế nào mà Kiệt Hoa lại cướp tay trên của cậu ấy. Kiệt Hoa chẳng những động thủ đánh người trước mà sau đó lại còn cố ý đẩy Dụ Thông ngã xuống lầu. À mà không phải….Kiệt Hoa chỉ là vô ý thôi, chắc cậu ấy cũng vì không cẩn thận nên mới lỡ tay như thế”. Cậu gầy hơn đành nói thật.

Cậu ta nói thêm: “Thực ra Kiệt Hoa cũng rất áy náy”.

“Áy náy sao?” Linh Linh hỏi. “Thế người yêu cầu bọn em cung cấp khẩu cung giả là ai?”

“Đó là ba của Kiệt Hoa”. Nam sinh gầy nói : “Ông ấy sợ việc này ảnh hưởng tới tương lai của Kiệt Hoa nên mới làm vậy”. “Khi đó bọn em cũng rất luống cuống”

“Vì một người con gái mà huynh đệ thương tàn, bọn em thực chẳng muốn nhìn mặt ai trong số hai người đó cả”. Cậu nam sinh béo hơn tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Như thế là bọn em đã khai sai khẩu cung à?” Tôi thử hỏi. “Giờ bọn chị hứa sẽ đảm bảo là không ai truy cứu trách nhiệm của bọn em, bọn em có thể khai lại cho đúng, được không?” Tôi hỏi tiếp.

“Không được đâu, bọn em đã hứa với Kiệt Hoa rồi. Hơn nữa dù bọn em có khai lại thì Dụ Thông cũng không thể tỉnh lại được ngay”. Nam sinh béo nói.

“Đến giờ mà bọn em còn không biết đúng sai nữa à?” Linh Linh nói. “Nếu lúc đó bọn em gọi xe cứu thương ngay thì có phải Dụ Thông được cấp cứu đúng lúc rồi không? Có lẽ cậu ấy cũng không bị hôn mê sâu như hiện nay”.

Đột nhiên từ xa bước tới hai người đàn ông trung niên mặc đồ âu phục màu đen, một người đeo cặp kính gọng vàng, trên tay cầm 1 tập hồ sơ, người còn lại trông cao lớn hùng hổ nhìn có vẻ như dân xã hội đen.

“Chào cô Linh Linh, sao lại trùng hợp thế nhỉ! ”. Người đàn ông đeo kính vàng nói.

“Chào ngài, Quản lý Trần, thật là trùng hợp ”. Linh Linh quay đầu lại nói.

Người đàn ông đó nghe xong khẽ gật gật đầu một cái, hiển nhiên đó là Trần Triết Nguyên.

“Nghe nói bọn cô đã cố gắng hết sức, nhưng hãy nhớ lấy, làm gì cũng phải tỉnh táo một chút”. Người đàn ông bặm trợn đứng bên nói.

“Nói như vậy thì các ngài cũng phải cẩn thận một chút”. Linh Linh nói xong kéo tay tôi rời đi.

 

“Dù có gì xảy ra đi chăng nữa thì cuối tuần này phiên tòa vẫn được mở”. Linh Linh vừa lái xe vừa nói.

“Mọi người phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt phòng tình huống xấu nhất xảy ra.Thực ra vụ kiện này rất khó với chúng ta, cho dùng chúng ta thắng hay thua trong phiên tòa thì sau này chúng ta cũng rất khó sống ở Sở Luật đó”. Linh Linh nói tiếp.

 

Buổi đại tiệc mừng sinh nhật lần thứ 50 của chú rể Quân Lâm, cũng chính là cha đẻ của Tử Đàn cuối cùng cũng đã tới.

Theo lịch thì tám giờ yến hội bắt đầu, đến tận sáu rưỡi tối tôi mới về đến nhà. Khi tôi đang thay quần áo trong phòng thì Tâm Duyệt gõ cửa bước vào, thấy cô tôi vội nói: “Em vào đây nhanh đi, giúp chị kéo cái khóa lên nào”

Tâm Duyệt cười cười ra vẻ bí hiểm: “Em có thứ này cho chị đây”. Nói xong cô mang ra một hộp nhung đỏ thẫm. Tôi nhận lấy và mở ra, bên trong là chiếc vòng ngọc bích hiệu Cartier với bảy hạt ngọc lục bảo tựa như giọt nước được khéo léo đặt vòng quanh.

“Vòng này là mẹ gửi em đưa cho chị sao?” Mắt tôi như sáng ngời lên, xong tôi chợt nghĩ lại: “Cơ mà tối qua mẹ đã đưa cho chị một bộ trang sức bạch kim rồi mà”

“Không phải bác đưa đâu, lúc ở Côngty biểu ca bảo em cầm  về đưa cho chị”. Cô nở nụ cười tươi rói. Tâm Duyệt đã kết thúc khóa nghiên cứu sinh và mới xin vào công tác tại ngân hàng của Quân Lâm.

“Thật à?” Tôi hơi mỉm cười. “Em đeo giúp chị đi”.

“Quả nhiên chiếc vòng này rất hợp với bộ váy của chị”. Tâm Duyệt trầm trồ khen ngợi.

Tôi mỉm cười soi gương không nói gì.

Yến hội được tổ chức tại một khách sạn 5 sao, xa hoa còn hơn bữa tiệc sinh nhật lần trước của mẹ Quân Lâm. Nói đến chú Quân Lâm tôi mới nhớ ra ông là cha của Tử Đàn, bình thường tôi rất hiếm khi gặp mặt ông, cùng lắm một năm chỉ gặp một lần tại tiệc đón năm mới mà thôi. Ngược lại vợ ông rất thường xuyên tới làm khách tại trang viên.

Ở trong ấn tượng của tôi, chú và cô của Quân Lâm không thực xứng đôi, ông có hình thức bề ngoài rất bình thường, dáng người thấp bé, ngược lại vợ của ông lại rất thanh nhã, dáng người cao gầy thanh thoát. Thế mới biết trong tình yêu hình thức chẳng có ý nghĩa gì cả.

Bước vào trong sảnh, tôi dáo dác nhìn xung quanh, từng đám từng đám người xúng xính trong các bộ trang phục sang trọng lịch lãm đang tụ tập trò chuyện, thỉnh thoảng cười phá lên.

“Chị đang tìm biểu ca phải không?” Tâm Duyệt hỏi tôi. “Anh ấy ở đằng kia kìa”.

Quân Lâm đang đứng bên cạnh ba, hai cha con đang cùng nói chuyện với hai chính khách nổi tiếng vẫn thường xuất hiện trên vô tuyến. Hôm nay anh ta mặc một bộ lễ phục màu bạc có sọc kẻ nhỏ, khắp người toát lên vẻ anh tuấn hơn người. Khi tôi nhìn về phía anh ta, anh ta cũng quay sang nhìn tôi, sau đó hơi nâng chén rượu lên ý bảo tôi đi về phía anh.

“Đây không phải là con gái nuôi của Uyển Như hay sao?” Một giọng nữ quen thuộc vang lên bên tai tôi. Tôi quay người lại lập tức nhận ra đó là người phụ nữ lần trước tôi đã gặp tại tiệc sinh nhật của mẹ.

“Chào cháu”. Bà ta nhìn tôi nở nụ cười. “Cháu thật là xinh đẹp”.

“Cháu chào cô”. Tôi lịch sự trả lời.

“Chị khi nào thì trở thành con gái nuôi của bác em vậy?” Tâm Duyệt thắc mắc hỏi tôi.

Đúng lúc này chú Quân Lâm lên đài đọc diễn văn cảm ơn: “Cảm ơn các vị thân bằng cố hữu…..” Khoảng hơn mười lăm phút sau âm nhạc trong hội trường lại vang lên, khách khứa đều nâng ly chúc mừng ông.

Lúc này Quân Lâm đang đứng cạnh Tử Thiện, tôi liền đi tới bên hai cha con.

“U, đây không phải là cô gái hôm trước sao?” Đó chính là To, người đàn ông đi cùng Trần Triết Nguyên hôm nọ, hai người họ hiện cũng đứng cạnh nhau. Thật sự là oan gia ngõ hẹp, tôi dừng chân xoay người cười cười chào hỏi: “Chào các ông”

“Cô chính là trợ lý của Linh Linh sao?” Ông ta hỏi tôi. “Tôi đã nói rồi mà, các cô nên thức thời hơn nữa mới đúng”.

Tôi nhìn ông ta: “Ông nói vậy là ý gì?”

“Vậy tôi nói trắng ra cho cô rõ, nghĩa là các cô đừng tiếp tục điều tra vụ án của Kiệt Hoa làm gì nữa, vô ích thôi”, nói xong ông ta hơi nhếch mép cười.

Nhìn dáng vẻ của ông ta tôi không khỏi chán ghét: “Chúng tôi chỉ làm đúng bổn phận của công việc mà thôi. Với lại nếu các ông không làm gì sai thì lo gì bị chúng tôi tra ra cái gì?”.

“Chẳng lẽ các cô muốn hủy diệt tiền đồ của một thanh niên đầy triển vọng sao?” Trần Triết Nguyên vốn im lặng nãy giờ mới lên tiếng, ngữ khí có vẻ kích động.

“Một người đã làm sai rồi mà không dám đứng ra nhận trách nhiệm thì tôi không nghĩ người đó còn có cái gọi là triển vọng cho một tương lai rực rỡ nữa”. Tôi nói xong mới phát hiện lúc này Tử Đàn và Kiệt Hoa cũng đang đứng cạnh.

Tôi quay sang nhìn xoáy vào hắn nói: “Không phải các cậu đều là bạn bè sao? Vì sao bạn cậu gặp chuyện không may như thế mà không thấy cậu tới thăm?”.

Kiệt Hoa không dám nhìn tôi mà chỉ cúi đầu im lặng, tôi nghĩ hắn cũng có chút áy náy.

“Cô đừng có mà quá đáng như thế”. Tử Đàn hằm hằm tức giận nhìn tôi.

Tôi nhìn xung quanh thì thấy chú và cô Quân Lâm đang bước tới, tôi thầm than khổ vì bằng năng lực của mình có lẽ tôi không đủ sức ứng phó bằng này người, đột nhiên tôi nghe thấy giọng cứu tinh: “Quân tử, mẹ đang tìm em đấy”

Đó là giọng nói của Quân Lâm. Tôi có cảm giác như vừa được giải vây, vội quay sang bọn họ nói: “Xin lỗi tôi đi trước”.

Xoay người đi tôi không khỏi cảm kích liếc nhìn Quân Lâm một cái, vẻ mặt của anh ta trông vẻ rất thản nhiên. Thời gian còn lại của buổi tiệc tôi đều đứng cạnh mẹ và Tâm Duyệt nên không gặp bất kỳ sự phiền toái nào. Bình tĩnh suy nghĩ lại tôi cũng không hiểu vì sao lúc đó mình có đủ dũng cảm để nói lên những câu như thế, có lẽ đó là do tính cách đầy chí khí được hun đúc từ nhỏ chăng?

Trên đường về tôi và Quân Lâm ngồi cạnh nhau, tôi hơi liếc mắt nhìn anh ta vài lần nhưng tuyệt không nhìn ra vẻ tức giận gì ở anh. Tôi cũng từng nghĩ tới những việc tôi làm gần đây rất có thể ảnh hưởng tới Quân Lâm, dù sao Kiệt Hoa cũng là biểu đệ của Tố Hành, nhưng mà tôi tuyệt không nghĩ tới việc rút lui bởi tôi cũng có những nguyên tắc riêng của chính mình.

Cuối cùng thì vụ án này cũng kết thúc bằng việc đôi bên hòa giải trong tự nguyện. Nguyên nhân là bởi vì Dụ Thông tỉnh dậy trước ngày mở phiên tòa một hôm. Sau đó Kiệt Hoa và các nam sinh khác cũng tới thăm hỏi cậu ấy, Dụ Thông cũng đồng ý rút lại đơn kiện, còn Kiệt Hoa phải bồi thường một trăm vạn tiền viện phí và những tổn thất tinh thần cho Dụ Thông.

Sau khi vụ án khép lại, vị trí công tác của Linh Linh lập tức bị lung lay bởi sức ép của cấp trên, cả hai chúng tôi đều biết nguyên do là vì đâu, vì thế tôi tự động viết đơn xin nghỉ việc.

Hôm tôi nghỉ việc, Diêu Dương và Tân Văn cùng đưa tôi ra cửa: “Bọn anh rất tiếc khi phải chia tay với em”. Tân Văn nắm tay tôi như muốn khóc.

“Anh đừng có trẻ con như thế, sau này anh em mình vẫn có thể gặp nhau mà”. Tôi vỗ vai an ủi anh.

Linh Linh cười nhìn tôi nói: “Như thế cũng tốt cho em, từ giờ có thể an tâm ở nhà làm Diệp thiếu phu nhân rồi nhé”

“Chị thật là…”. Tôi cúi đầu cười.

“À phải rồi, lần trước Diệp Tuấn Ngạn có nói gì em không?” chị hỏi tiếp.

“Không, anh ấy chẳng nói gì cả”. Hóa ra Linh Linh sợ Quân Lâm gây khó dễ cho tôi vì chuyện đó.  Kỳ thật Quân Lâm cũng không phải là người không biết phân biệt phải trái, vụ việc lần này anh ta cũng biết được nội tình nhưng vẫn giữ thái độ trung lập.

“Sau vụ việc lần này, xem ra hai chị em mình đắc tội không ít người nên từ giờ em phải cẩn thận một chút nhé!”. Linh Linh dặn dò.

“Cẩn thận gì cơ?” Tôi ngơ ngác hỏi và cũng hơi ngẩn người ra một lát.

Cứ như vậy, lần công tác đầu tiên của tôi kết thúc sau chín tháng đi làm…

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

8 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 11.1”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

truyện rất hay ,cám ơn bạn nhiều

Thank you so much.

truyện rất hay, cảm ơn bạn đã edit

đọc truyện này lúc nào mình cũng có cảm giác hồi hộp và bồn chồn lắm. chẳng biết lúc anh chị phát hiện mình yêu nhau thì lãng mạn ko nhỉ?


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: