Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 7.1

Posted on Tháng Mười 6, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 7.1

Hôm sau, tôi gặp được người chủ của gian phòng còn lại kia, đó là một người thanh niên dáng vẻ thư sinh, tóc húi cua, làn da ngăm đen, nhìn thật không giống luật sư mà giống một vận động viên thể thao thì chính xác hơn.

Thấy anh ta bước vào tôi vội đứng dậy chào: “Chào anh ạ”.

Anh ta khẽ cười: “Chào em, tôi là Diêu Dương”.

“Còn em là Tô Lăng Quân”. Tôi cũng nở một nụ cười xã giao thân thiện.

Anh ta gật đầu đáp lại rồi cầm tập giấy tờ trên tay bước vào văn phòng, sau đó không thấy anh ta trở ra.

Đến giữa trưa Tâm Duyệt tiện có việc đi ngang qua nên tới rủ tôi ra ngoài ăn trưa. Vì thế tôi và cô ấy cùng tới quán cơm cạnh tòa nhà ăn trưa.

Đang lúc chuẩn bị ăn thì Linh Linh, Diêu Dương và Tân Văn bước vào.

Tân Văn vừa nhìn thấy tôi đã kêu lên: “Thảo nào mà chúng tôi tìm mãi không thấy em đâu. Hóa ra đã trốn đi ăn từ sớm rồi. À đúng rồi, từ khi em tới đây làm còn chưa mời mấy anh em bữa nào đâu đấy, hôm nay coi như mời bù đi nhé”. Nói xong anh kéo ghế ngồi xuống.

“Thôi được rồi, em mời là được chứ gì, các anh chị đừng khách khí với em như thế có được không”. Tôi đáp.

Tân Văn là một thanh niên rất ngay thẳng và tốt bụng, từ khi tới đây làm, hễ vướng mắc gì tôi đều hỏi anh tôi cho nên chẳng mấy chốc cả hai đều rất thân thiết.

Linh Linh và Diêu Dương cũng lần lượt ngồi xuống. Đây là bữa cơm tôi thấy ngon miệng nhất từ khi tới Bắc Kinh tới giờ bởi rất lâu rồi tôi mới có cảm giác được ngồi ăn uống tán gẫu với đông bạn bè đến như thế này.

Ăn cơm xong Linh Linh và tôi lại tiếp tục đi tìm cô giáo tiểu học hôm qua. Vẫn y như hôm trước, cô ta không chịu nghe điện thoại, đến trường tìm cũng không gặp nên hai chị em đành phải đứng đợi ở trước cửa nhà cô ấy. Thật không may cho chúng tôi là dù mất cả buổi ôm cây nhưng thỏ không có tới, điều này làm cho tôi rất hoang mang.

“Cho dù có gặp được vị Trần tiểu thư này đi chăng nữa thì chắc gì cô ta đã chịu ra làm chứng cho chúng ta đâu”. Tôi không nhịn được nhìn Linh Linh nói.

Linh Linh không có trả lời, tôi đành nói tiếp: “Cô ấy cũng có nỗi khổ riêng của mình, nếu cô ta thực sự làm như thế chỉ sợ sau này cô ta sẽ khó sống nếu tiếp tục công tác tại trường học đó”. Tôi tin tưởng rằng việc cô ta quay 180 độ như thế hẳn là có liên quan tới việc lãnh đạo trường học kia gây áp lực lên. Bởi dù sao nếu trường bị kiện vì bạo hành học sinh thì danh tiếng của trường coi như cũng đi tong.

Linh Linh ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt kiên định: “Chị tin là chúng ta chỉ cần gặp cô ấy một lần nữa thôi là sẽ thuyết phục được cô ấy”

Gần đến ngày mởi phiên tòa, thời gian đối với chúng tôi mà nói lại càng gấp rút, công việc chuẩn bị cũng hao tốn của tôi không biết bao nhiêu thời gian.

Tôi trở về nhà ngày càng muộn hơn, từ ngày đầu điên đi làm tôi đã không ăn cơm tối ở nhà , những ngày sau đó khi về tới nhà tôi đều rất mệt mỏi nên thường leo lên giường nằm nghỉ luôn.

Đến đêm trước khi mở phiên tòa, hai chúng tôi vẫn ở lại chờ đợi.

“Em đi mua chút gì đó để ăn nhé”. Đã hơn 7 giờ tối, tôi có chút đói bụng.

“Được rồi, em đi đi, chị ở đây đợi xem”. Linh Linh cũng có vẻ mệt mỏi.

Tôi đi được mấy bước thì nghe thấy giọng Linh Linh vang lên: “Trần tiểu thư, Trần tiểu thư”

Tôi quay người lại thì thấy Linh Linh đang bước về phía một cô gái, miệng hô to trong khi cô gái đó vẫn cắm cúi chạy về phía trước.

“Ngày mai sẽ mở phiên tòa, nếu cô không ra làm chứng thì vụ án này nhất định sẽ không được xét xử công bằng”. Linh Linh dừng lại không đuổi theo cô ta nữa.

Cô gái đó bỗng nhiên dừng bước nói: “Hôm đó tôi không nhìn thấy bất cứ cái gì cả”

“Kỳ thực trên thế giới này không thiếu sự lừa lọc, ví dụ như để tranh thủ được phiếu bầu từ cử tri, một chính khách có thể thổi phồng việc lên đến tận trời cao nhưng cô là một giáo viên, cô không thể làm như thế được bởi nếu làm như thế về sau cô làm sao có thể đứng trên bục giảng mà dạy dỗ học trò được nữa chứ?”. Lời nói của Linh Linh thấm đẫm vẻ xúc động và phấn khích.

Nghe xong những gì chị nói, ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy cực kỳ xúc động.

Cô giáo trẻ kia quay lại trơ mắt nhìn Linh Linh. Một lúc lâu sau cô ta mới gật gật đầu nói: “thôi được rồi, ngày mai tôi sẽ ra tòa làm chứng”.

Lúc nghe được những lời này tôi không khỏi cảm thấy dạt dào trong lòng bởi sự kiên trì của hai chúng tôi quả thật không hề uổng phí.

“Vì sao chị lại chắc chắn rằng cô giáo trẻ kia sẽ đồng ý ra tòa làm chứng hộ chúng ta?” Lúc ngồi trên xe về tôi thắc mắc với Linh Linh.

“Em không thấy là mỗi lần cô ấy gặp chúng ta đều luôn cúi đầu xuống sao? Điều đó chứng minh là cô ta đang rất áy náy. Với lại chị cũng tin rằng một cô gái trẻ như vậy cũng sẽ có chứng kiến riêng của mình, không dễ gì cúi đầu trước các thế lực mạnh”

“Vâng”. Xem ra Linh Linh thật sự không đơn giản, tôi phải học hỏi cách suy nghĩ độc lập này của chị mới được.

Sáng hôm sau cô giáo trẻ đó đến tòa rất đúng giờ, và kết quả là chúng tôi thắng kiện.

Linh Linh cực kỳ cao hứng nên buổi tối hôm đó chị mời tôi đến ăn tối tại một nhà hàng Hàn Quốc nổi tiếng, tôi không biết thoái thác thế nào nên lập tức nhận lời.

Đang lúc tôi chuẩn bị rời đi thì tôi gặp Tâm Duyệt, vì thế cả ba cùng đi ăn với nhau. Lần này cũng giống như lần trước, Tâm Duyệt là đến văn phòng tìm tôi.

Cả ba ngồi trong quán ăn bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, vừa nhấp nhấp món thịt nướng vừa nói chuyện phiếm. Lúc này tôi mới biết Linh Linh đã kết hôn rồi, chồng chị là một thương nhân giầu có trong giới địa ốc nơi đây.

“Thật không thể tưởng tượng được”. Tôi có chút khó tin nhìn chị.

“Thì đúng là chị có mắt như không mà, chị dâu”. Chỉ có khi đang nói giỡn hoặc là khi cực kỳ cao hứng Tâm Duyệt mới gọi tôi là “chị dâu”.

 Linh Linh cũng ngạc nhiên nhìn tôi: “Chị dâu á? Em cũng kết hôn rồi sao?”

“Chị ấy không chỉ đã kết hôn mà còn có một cô con gái rồi cơ”. Tâm Duyệt có ý đùa cợt trong lời nói.

“Haha, xem ra em tuổi trẻ tài cao hơn người a”. Linh Linh cười nói thêm: “À đúng rồi, thế nửa kia của em công tác ở đâu?”

Tôi xấu hổ đến mức không nói được gì. Tâm Duyệt không biết lấy đâu ra một quyển tạp chí, trên đó cư nhiên có ảnh của Quân Lâm, cô giơ lên nói: “Chính là vị này đây”

“Diệp Tuấn Ngạn?” Linh Linh đón nhận tờ bào, vẻ mặt lộ ra sự kinh ngạc.

Sau đó chị lẩm bẩm nói thêm: “Khó trách hôm đó chị thấy anh ta đưa em đi làm, chị còn nghĩ là mình nhìn lầm, hóa ra đó thật sự là anh ta”

Tâm Duyệt hì hì cười.

Linh Linh nói thêm: “Mà sao lại thế nhỉ, chị còn tưởng thê tử của anh ta phải là Đỗ tiểu thư cơ chứ”. Linh Linh buông tờ báo ra.

“Chị cũng thật là…, chị Tố Hành chẳng qua chỉ là vỏ bọc ngụy trang thôi, đây mới là chân mệnh thiên tử của biểu ca”. Tâm Duyệt nhìn tôi nói.

Tôi hung hăng lườm cô một cái, cô bé này đúng là không biết trời cao đất dày là gì. Tôi khẽ cầm lấy tay Linh Linh trịnh trọng nói: “Linh Linh, chuyện này có rất ít người biết được nên chị làm ơn giữ bí mật dùm em nhé”

Linh Linh cười nói: “Yên tâm đi”.

Nghe chị nói vậy tôi mới thoáng yên tâm, tiếp theo đó tôi liền chuyển đề tài tán gẫu cho vui vẻ. Vui hơn nữa là trong cả buổi tối hôm đó Tâm Duyệt chỉ xoay quanh đề tài về Diêu Dương mà thôi.

“Xem ra có người đang bị rung động đây”. Thừa dịp Tâm Duyệt đi toilet, Linh Linh quay sang tôi nói.

Tôi có chút ngẩn ngơ nhìn chị.

“Em không nhìn thấy sao, Tâm Duyệt đang có tình ý với Diêu Dương đấy”.

Đối với chuyện yêu đương nam nữ tôi luôn rất trì độn chậm hiểu, nhưng mà nghẫm lại những biểu hiện gần đây của Tâm Duyệt, tôi nghĩ việc này hẳn là có thể xảy ra mới đúng.

Trên đường lái xe về nhà, tôi hỏi: “Có phải em thích Diêu Dương không?”

Tâm Duyệt nghe đến thế có vẻ hơi giật mình sau đó trả lời tôi: “Đúng vậy”

Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì cô trả lời tôi thẳng băng như vậy: “Thế em định tính thế nào tiếp?”

“Rất khó để gặp được một người mình thực sự thấy thích nên em nghĩ em sẽ không bỏ qua cơ hội này”. Tâm Duyệt trả lời mau lẹ.

Điều này hoàn toàn phù hợp với tính cách thẳng thắn của cô, nghe xong tôi cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Bước vào cửa nhà, tôi thấy Ninh thẩm vội vàng chạy ra nghênh đón: “Tiểu thư hôm nay phát sốt, thiếu gia đã đưa tiểu thư đi bệnh viện khám. Vừa rồi mới đưa trở về, hiện đang ở trong phòng.”

“Gì cơ? Tại sao không ai gọi điện cho cháu vậy?” Tôi vừa nói vừa chạy nhanh lên lầu.

“Tôi cũng có gọi nhưng điện thoại của cô không liên hệ được”. Ninh thẩm nói.

Tôi rút điện thoại ra nhìn, quả nhiên là hết pin thật.

“Tại sao lại là biểu ca đưa Tử Mĩ đi viện vậy? Bác đâu ạ?”. Tâm Duyệt cũng chạy lại hỏi.

“Lão gia và phu nhân đi Thượng Hải từ hôm qua rồi, ngày mai mới trở về”.

Tôi đẩy cửa phòng Tử Mĩ ra, Dì Thanh đang ngồi trông chừng Tử Mĩ ngủ say.

“Thiếu phu nhân”. Nhìn thấy tôi bà đứng lên chào.

“Tử Mĩ sao rồi hả dì?” Tôi bước tới giường, lấy tay sờ sờ trán bé.

“Đã tiêm rồi nên sốt cũng đã hạ. Bác sỹ nói cứ tiếp tục uống thuốc sẽ không sao cả”. Dì Thanh đáp.

“Chị yên tâm đi, không phải bác sỹ đã nói là không việc gì sao?” Thấy tôi có vẻ căng thẳng, Tâm Duyệt đứng cạnh mở lời an ủi.

“Ừ, mọi người đi nghỉ đi, tôi sẽ ở lại đây”. Tôi nói.

Nghe vậy Dì Thanh và Tâm Duyệt cùng bước ra khỏi phòng.

Vì sao mà các con của tôi đều khó nuôi như vậy? tôi ngồi bên giường, cúi nhìn xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Mĩ, trong lòng dâng lên một cỗ thê lương.

“Cô xem cô có giống bộ dạng của một người mẹ không?” Một giọng nói cực nhẹ nhưng vô cùng sắc bén vang lên.

Tôi ngẩng đầu phát hiện Quân Lâm đang nhìn tôi, vẻ mặt tức giận.

“Tôi làm sao nào?” Tôi cũng nhìn hắn.

“Từ khi sinh Tử Mĩ ra, cô bế con được mấy ngày? Chăm sóc con được bao lâu? Cô thà tiêu phí thời gian vào thời trang còn hơn là dành nó để chơi với con. Giờ còn đi làm nữa, cả ngày cũng không ngó tới con được phút nào”.

Đây là lần đầu tiên hắn nói với tôi nhiều câu đến vậy.

“Không phải đã có mẹ và Dì Thanh rồi sao?” Tôi có chút chột dạ.

“Có những việc một người mẹ phải tự mình làm”. Quân Lâm bình tĩnh nói.

Tôi phải tự mình làm? Trong đầu tôi liên tục hỏi đi hỏi lại bản thân câu hỏi này. Đó là những việc gì?

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

6 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 7.1”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

Anh nay khong noi thi thoi, noi ra toan la ko do~ duoc. Cam on ban rat nhieu, truyen hay lam

Anh này thuộc dạng Menlì lạnh lùng lắm. Không có những pha tình cảm sướt mướt đâu, vì đại sự anh còn nhẫn nhịn và làm chuyện tổn thương tới chị nhưng sau này mới hiểu những gì anh làm đều là vì muốn có ngày chị được danh chính ngôn thuận cùng anh “quan lâm thiên hạ”

thank minh nghi may hum hum nay vo doc mot leo thich ghe iu pan nhiu

Mình rất thích sự trầm lặng trong cách viết của tác giả này, nếu bạn còn biết truyện nào khác của tác giả này thì gửi cho mình nha mymokt27.hubt@gmail.com

mình thích LQ lắm, không hoàn hảo như mấy nữ chính khác mà là từng bước từng bước trưởng thành giống như việc chăm con vậy đó đâu phải ai cũng biết chăm con ngay từ đầu đâu đặc biệt là LQ là tiểu thư không ai nói chô cô biết , mà em bé thì mẹ của QL cũng đã chăm hết rồi, nhưng cũng công nhận là LQ hơi vô tâm quá chắc sau này LQ sẽ học từ từ làm người mẹ tốt


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: