Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 6.2

Posted on Tháng Mười 5, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 6.2

Mi con người sinh ra trên đi đu có trách nhim phi lao đng đ cng hiến cho xã hi, đây là nhng gì mà ba tôi luôn tâm nim. T bé ti ln tôi luôn được giáo dc rng luôn luôn phi có nim tin vào cuc sng, vào tương lai cho dù trong bt kỳ hòan cnh nào đi chăng na. Cho nên dù cuc đi tôi tính đến thi đim này đã tri qua bao nhiêu sóng gió, tôi vn tin tưởng rng mt ngày nào đó tôi vn có th tr v cuc sng như người bình thường, có th cng hiến công sc cho xã hi, và cũng là cho chính bn thân tôi.

Cũng bởi vì thời gian mang thai và sinh nở Tử Mĩ khá lâu nên hơn 1 năm nay tôi không hề có sự tiếp xúc với xã hội bên ngoài nên khi chuẩn bị đi làm tôi hơi có chút căng thẳng.

Ngày đi làm đầu tiên, buổi sáng tôi dậy từ 6 rưỡi. Tôi tinh tế lựa chọn trang phục một hồi, cuối cùng tôi cũng chọn được một bộ vest công sở màu tối, phối hợp với một đôi giày cao gót màu đen, mái tóc dài của tôi cũng được búi gọn ra sau gáy. Dù sao sở Tư pháp cũng là một môi trường làm việc nghiêm túc, tôi cũng không muốn mình có gì đó khác biệt so với giới công chức nơi đó.

Lúc xuống lầu ăn sáng, Quân Lâm đã ngồi ở cạnh bàn và bắt đầu ăn sáng. Mẹ chắc là chưa bao giờ nhìn thấy tôi mặc đồ công sở nên ánh mắt bà trở lên rạng ngời: “Con mặc bộ đồ này trông vừa nữ tính lại vừa mang đậm nét nhân viên công sở”

“Thật vậy ạ?” Tôi cực kỳ vui vẻ hỏi lại.

“Chị Lăng tử, chị định đi đâu vậy?” Tử Thiện mở miệng hỏi, có lẽ quá lâu rồi bé không được ăn sáng cùng tôi.

Từ khi Tử Thiện bắt đầu đến trường, chỉ trừ buổi học đầu tiên tôi dậy sớm đưa bé đi học, còn lại những buổi khác lúc bé đang ngồi đây ăn sáng tôi vẫn đang nằm ườn trên phòng ngủ.

“Chị chuẩn bị đi làm”. Tôi lấy ngón tôiy khẽ véo véo vào khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

“Thế từ nay chị còn có thể chơi với em nữa không?” Bé nhìn tôi hỏi.

“Tất nhiên là có thể rồi”. Tôi đáp nhẹ nhàng.

“Lát nữa để Quân Lâm đưa con đi làm nhé?” Mẹ vừa ăn sáng vừa nói.

“Dạ không cần đâu ạ, con có thể tự lái xe đi được mà”. Làm người phải độc lập và tự bước đi trên đôi chân của mình, tôi nghĩ.

“Hôm nay là ngày đầu tiên con đi làm, mẹ sợ con chưa biết rõ đường đi lối lại thế nào. Dù sao thì nơi con làm cũng cùng đường với Ngân hàng Quân Lâm đang làm. Sẽ không phiền chút nào đâu”. Mẹ kiên trì.

“Vậy cũng được ạ”. Tôi không muốn đôi co thêm về đề tài này.

Nơi tôi làm việc cũng không phải quá xa nhà, đi xe khoảng 30 phút là tới. Lúc tôi còn chìm trong giai điệu êm ái của bài nhạc cổ điển thì Quân Lâm mở miệng nói: “Đến nơi rồi”

Tôi xuống xe bước vào một tòa nhà có vẻ cũ kỹ, đây chính là sở Tư pháp nổi tiếng của kinh thành đây mà.

Hinh Tuệ đưa tôi tới tầng 10, bên trong là một văn phòng với diện tích trung bình.

Trong phòng chỉ có hai chiếc bàn làm việc, ở phía trong phòng có hai cánh cửa, tôi đoán bên trong còn có hai căn phòng nữa. Ngồi với tôi được một lát Hinh Tuệ nhận được điện thoại rồi rời đi, trước khi đi không quên dặn tôi: “Có việc gì em cứ gọi cho chị nhé!”

Một lát sau có một cô gái khoảng tầm tuổi của Hinh Tuệ bước vào, chị mặc một bộ váy mùa thu của hãng Burberry,

“Xin chào”

Tôi đứng lên chào: “Chào chị”

Chị  nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Em là Tô Lăng Quân à?”

“Vâng”

Tôi cũng ngầm quan sát chị, chị tôi không chỉ toát lên vẻ xinh đẹp tuyệt trần mà còn toát lên vẻ nhanh nhẹn giỏi giang.

“Chị tên là Giang Linh Linh, kia là bàn làm việc của em, từ hôm nay trở đi em sẽ là trợ lý của chị”. Chị chỉ về phía chiếc bàn rồi nói tiếp: “Em ngồi xuống đi”

Nói xong chị bước vào trong. Tôi bước lại phía bàn làm việc rồi ngồi xuống.

Lát sau có một người đàn ông mặc bộ quần áo âu phục màu đen, không thắt càvạt, vóc dáng không cao lắm, một tay càm công văn, một tay còn cầm quyển tạp chí giáo dục bước vào rồi ngồi xuống chiếc bàn còn lại.

“Xin chào”. Anh ta có vẻ hơi ngạc nhiên. “Em là sinh viên mới tốt nghiệp à?”

“Vâng”. Tuy rằng tôi tốt nghiệp đã nửa năm rồi nhưng cũng coi như là mới đi.

“Anh tên là Quách Tân Văn, tốt nghiệp năm trước”

Tân Văn, một cái tên kỳ lạ làm sao. Tôi thầm nghĩ.

“Em tên là Tô Lăng Quân”

Lúc này Giang Linh Linh cầm một tờ văn bản bước ra nói: “Đây là hồ sơ của vụ án đang cần xử gấp. Em xem nhanh hộ chị”

‘Em biết rồi, Giang tiểu thư”

“Giang tiểu thư á” Chị có vẻ ngạc nhiên. “Từ giờ cứ gọi chị là Linh Linh”

“Vâng”. Tôi nở nụ cười.

Sau đó không đợi tôi nhìn qua hồ sơ, Linh Linh vừa mặc áo khoác vừa nói với tôi: “Đi thôi, chúng ta đi ra ngoài lấy thêm thông tin”

Tôi cầm vội túi xách bước đi theo chị. Tiến đến một chiếc xe màu đỏ rất sành điệu, hai chị em dừng lại. Khoang xe có vẻ nhỏ nên tôi ngửi thấy rõ mùi nước hoa chị đang dùng, đó là mùi của  Christian Dior .

“Em xinh đẹp thế này, kỳ thật không cần phải vất vả ra ngoài làm việc làm gì”. Vừa khởi động xe chị vừa nói.

Tôi cảm thấy rất hoang mang, nghiêng nghiêng nhìn chị.

“Sắc đẹp là tài sản lớn nhất của một người phụ nữ”. Chị nói thêm

Sau đó chị vừa lái xe vừa nói sơ qua cho tôi về vụ án này.

Đây là một vụ án còn dang dở, đã xử một lần nhưng bị đình lại. Đó là về một giáo viên tiểu học dùng hình phạt thể xác đối với học sinh. Một hôm sau buổi học, cậu học trò kia vì có sai phạm nên bị gọi lên văn phòng nhắc nhở, sau đó bị giáo viên tát cho một cái. Nhưng cái tát đó rất nặng, đến nỗi cậu học trò kia bị chảy cả máu miệng. Đến giờ giáo viên đó vẫn không nhận là mình đánh học trò, kêu oan.

“Nhiều giáo viên vẫn luôn dùng các xử phạt bằng tay chân với học trò mà chưa từng bị kiện. Nhưng xem ra lần này họ động phải quý tử nhà ai đó rồi, cha mẹ cậu học trò này tuyệt sẽ không bao giờ bỏ qua”. Linh Linh nói.

Vụ án này vốn dĩ không khó nhưng có một cô giáo cũng chứng kiến vụ việc hôm đó mới đầu nhận lời đứng ra làm chứng nhưng sau đó lại vắng mặt tại tòa. Sau này gọi điện cho cô ấy cô cũng không nhận lời làm chứng nữa. Lần này hai tathử đến nhà cô ấy lần nữa xem thế nào”

“Vậy ạ?” Tôi đáp lời.

Đến một ngõ nhỏ xe dừng lại, một cô gái đi ngang qua xe chúng tôi. Linh Linh dừng lại kêu lên: “Trần tiểu thư”

Cô gái kia nhìn thoáng qua Linh Linh, sau đó bước chân nhanh hơn vọt đi.

Linh Linh đuổi theo: “Trần tiểu thư, vì sao cô không trả lời điện thoại của chúng tôi?”

“Các cô đừng tìm tôi nữa, tôi sẽ không ra tòa làm chứng đâu”. Cô ta hơi cúi đầu nói, sau đó bước nhanh lên một chiếc xem taxi

Linh Linh thở dài: “Xem ra chúng ta chỉ còn cách đợ cô ta trở lại”

Có trời mới biết khi nào cô ta mới trở lại.

“Vụ án này thứ năm tuần tới sẽ mở lại phiên tòa, nếu không có nhân chứng chắc là chúng ta sẽ thua kiện mất”. Chị nói tiếp: “Cũng may là chị có mang theo hồ sơ, em đọc đi, có gì không hiểu thì hỏi chị”

Linh Linh rút ra hồ sơ rồi đưa cho tôi. Xem ra chị tôi thật là chuyên nghiệp. Và cũng vì thế nên ngày làm việc đầu tiên của tôi được bắt đầu ở trong xe ôtô.

Hai chị em đợi đến 6 giờ tối mà cô giáo kia vẫn không trở lại. Linh Linh cuối cùng cũng từ bỏ ý định chờ đợi, và tôi rốt cục cũng có thể trở về nhà.

Về đến nhà đã là hơn bảy giờ, tôi chỉ thấy Tử Đàn cùng mẹ đang ngồi ở phòng khách nói chuyện phiếm.

“Ngày đầu tiên đi làm bận lắm hả con? Sao giờ này mới trở về?” Mẹ vừa nhìn thấy tôi vội đứng lên hỏi.

“Đi làm, cô còn đi làm nữa cơ à? Tôi tưởng cô chỉ tham mộ hư vinh là giỏi thôi chứ?” Tử Đàn châm chọc nhìn tôi nói.

Tôi thật không biết đắc tội với cô ta bao giờ và ở đâu mà mỗi lần nhìn thấy tôi cô ta nếu không hờ hững thì cũng phải phun ra vài câu châm chọc mới thỏa mãn. Sẽ có một ngày nào đó tôi sẽ cho cô ta nếm cảm giác ân hận vì đã đối xử với tôi như vậy.

“Tử Đàn, sao cháu lại nói thế với Quân Tử?” Mẹ nhìn cô ta nói.

“Cháu chỉ nói sự thật mà thôi”. Cô ta đối mặt với người lớn cũng không có vẻ gì là tôn trọng.

Tôi quá mệt mỏi nên không muốn để ý sâu hơn những gì cô ta nói nên quay lưng bỏ đi. Đằng sau vẫn vang lên tiếng của cô ta: “Vì sao Quân Lâm đi đón Tố Hành lâu vậy mà chưa trở về? Không phải anh ấy nói là sẽ đi nhanh về nhanh sao? Thật không biết hai người còn tranh thủ đi đâu nữa?”

Lời này là cô ta nói cho tôi nghe sao? Thật là quá ngây thơ rồi.

 

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

7 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 6.2”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

thank bạn nhé, nhưng sao chẳng thấy anh nam chính bày tỏ xem có yêu or quan tâm đến chị nữ 9 thế. hai người chưa có một pha tình cảm nào hết ấy.

Nàng cứ chờ đi, anh sweet theo kiểu rất riêng của anh nhé!

Ban oi chu ‘ta’ voi chu ‘toi’ ban hay bi nham lan ,ban sua di nhe

Thanks bạn, dạo này replace xong tòan quên sửa lại thui, hí hí

Minh cg ko hieu QL coi QT la j nua ma van con day dua voi TH. Thanks anyway.

Truyen hay lam, cam on ban, nghe truyen co HE nen yen tam va nhap tam xem lam lam, smile

mong cho nhung djen bjen tjnh cam cua 2 anh chj


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: