Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 6.1

Posted on Tháng Mười 5, 2011. Filed under: YÊU (hiện đại) |

Chương 6.1

Ngày giải phẫu của Tử Thiện được ấn định vào ngày Tử Mĩ tròn trăm ngày tuổi, cuối cùng thời khắc mà mọi người chờ mong cũng tới. Khi Tử Mĩ được sinh ra, bác sỹ đã lưu lại máu của cuống rốn tại bệnh viện. Bởi vì máu tại cuống rốn chính là dùng để tạo tế bào mới và tế bào này được dùng làm thuốc chữa bệnh bạch cầu, so với việc ghép tủy phương pháp này xác suất thành công còn cao hơn gấp nhiều lần.

Tuy rằng bác sỹ giải thích rất cặn kẽ nhưng tôi vẫn cực kỳ bất an. Đêm trước ngày phẫu thuật tôi gần như không ngủ được. Bước tới hành lang bên ngoài phòng bệnh của Tử Thiện, tôi phát hiện Quân Lâm cũng đang đứng ở đó, hắn dựa lưng hẳn vào tường, ngửa đầu, hai mắt nhắm lại, vẻ mặt rất mệt mỏi.

Tôi tiến lại gần hơn, lẳng lặng ngắm nhìn gương mặt lạnh lùng của người đàn ông này, tôi không khỏi lâm vào trầm tư. Bởi từ khi tới nơi này tôi gần như bỏ qua sự tồn tại của hắn. Tuy rằng mỗi đêm tôi và hắn đều đồng sàng cộng chẩm nhưng mà tâm trí của cả hai dường như đều phiêu lãng tới tận nơi nào.

Chỉ trong mấy ngày gần đây, tôi mới phát hiện ra rằng Quân Lâm thực ra không phải là một người khó ở chung, hơn nữa hắn rất biết cách giáo dục con trai, ít ra so với tôi hắn dạy dỗ Tử Thiện tốt hơn rất nhiều. Tôi thậm chí còn vọng tưởng rằng, một ngày đẹp trời nào đó tôi và Quân Lâm thoát li hẳn khỏi mối quan hệ phức tạp này, cả hai có thể trở thành những người bạn tâm giao, có thể ngồi trò chuyện, uống trà, nghe nhạc….

Trước ngày phẫu thuật của Tử Thiện, tôi có gặp Hinh Tuệ  nói chuyện, bày tỏ nguyện vọng muốn chấm dứt mối quan hệ như hiện nay giữa tôi và Quân Lâm.

Chị có chút kinh ngạc nhưng sau đó lại dùng ngữ khí bình thản hỏi tôi: “Thế sau đó em định thế nào? Em sẽ đi khỏi Bắc Kinh à?”

Tôi kiên quyết trả lời: “Không thể, bởi vì em không muốn rời khỏi Tử Thiện và Tử Mĩ”

Chị lại hỏi tiếp: “Hiện giờ mọi việc còn chưa thực rõ ràng cho lắm, em tự tiện đưa ra quyết định một chiều như thế liệu có thực sự sáng suốt không?”

Thấy tôi tiếp tục im lặng, chị nói tiếp: “Hơn nữa em cũng phải tính tới cảm xúc của ba mẹ em nữa”

Tôi thở dài: “Em thật sự cũng không biết phải làm thế nào mới tốt?”

“Vậy em cứ thuận theo tự nhiên đi”. Hinh Tuệ  vỗ vỗ vai tôi nói.

Vừa phục hồi lại tinh thần tôi mới phát hiện Quân Lâm không biết đã mở mắt ra từ lúc nào, hiện đang chăm chú nhìn tôi. Tôi tin tưởng rằng đêm nay cả tôi và hắn đều có một đêm không ngủ, bởi vì tấm lòng cha mẹ là giống nhau.

Ngày hôm sau, đứng ngoài phòng phẫu thuật mà tôi có cảm giác căng thẳng hơn nhiều so với ngày tôi thi vào đại học.

Lúc bác sỹ bước từ phòng phẫu thuật ra và thông báo giải phẫu thành công, tôi có cảm giác như mình vừa bước qua vài kiếp sống…

Sau khi giải phẫu, Tử Thiện khôi phục rất nhanh, chỉ sau một tháng bé đã trở về như người bình thường. Bé rất thích đến khu hồi phục sức khỏe của khoa Nhi, nơi đó bé có rất nhiều bạn nhí và nhiều trò chơi thú vị. Đây là lần đầu tiên bé có nhiều bạn nhí để chơi đến vậy kể từ khi bé bị bệnh.

Một buổi chiều nọ, tôi đến phòng bệnh với bé thì phát hiện bé không ở đây mà đang ở khu vui chơi của khoa Nhi. Đến nơi, tôi thấy Tử Thiện đang chơi cùng với một em bé khác, Quân Lâm thì đứng một bên nhìn. Thấy tôi bước vào hắn khẽ liếc mắt nhìn tôi một cái.

Tôi đi tới bên cạnh Tử Thiện, lấy khăn lau mồ hôi cho bé, còn quay sang mấy bé khác chào hỏi: “Xin chào, Bobby”

Kết quả là các bé chẳng thèm để ý gì tới tôi khiến tôi có chút bực bội, sau đó các bé kéo tay Tử Thiện đi chỗ khác chơi. Tôi đứng sững tại chỗ chẳng biết nói gì lúc này.

“Tên cậu bé đó là Nhạc Nhạc”. Lúc Quân Lâm bước qua mặt tôi, hắn thấp giọng nói với tôi. Đây là lần đầu tiên sau 1 năm chung sống, hắn chủ động nói chuyện với tôi. Đến lúc tôi có phản ứng trở lại thì hắn đã rời đi.

Ngày Tử Thiện xuất viện cũng là ngày mẹ Quân Lâm tổ chức tiệc sinh nhật lần thứ bốn mươi tám, ba Quân Lâm mở tại tiệc ở khách sạn 5 sao xa hoa nổi tiếng.

Đây là lần đầu tiên tôi được tham dự yến hội của danh gia vọng tộc lừng lẫy chốn kinh thành – Diệp gia. Mỗi vị khách đến dự tiệc đều ăn mặc rất sang trọng và quý phái, chỉ nhìn qua cũng có thể thấy được họ đều là những kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu quyền quý lắm tiền. Xung quanh đại sảnh và phòng tiệc còn có rất nhiều phóng viên với máy ảnh, máy quay liên tục tác nghiệp.

Tôi mặc một bộ váy dài màu lam đứng ở cạnh mẹ để tiếp đón khách mời.

“Đây là con gái của chị à? Sao tôi chưa bao giờ gặp mặt nhỉ?” Một vị phu nhân khoảng hơn 40 tuổi thấy tôi gọi “Mẹ” liền lên tiếng thắc mắc.

Mẹ có vẻ sửng sốt nên nhất thời chưa biết trả lời thế nào, chắc là vì bà không biết giới thiệu tôi là gì. Nếu giới thiệu tôi là hôn thê của Quân Lâm, chỉ sợ toàn bộ hội trường đều kinh động.

“Chào cô, cháu là con gái mà mẹ mới nhận nuôi”. Tôi cười cười nhìn phu nhân kia nói.

Mẹ cảm kích nhìn tôi một cái.

“Ra là thế, lệnh công tử và Đỗ tiểu thư thật là một đôi trời sinh nha”. Phu nhân kia nhìn xa xa trầm trồ nói.

Tôi nhìn theo ánh mắt của bà, thấy ở góc xa Quân Lâm và Tố Hành đang bị một nhóm quan khách vây quanh nói chuyện, trông họ giống như là trung tâm của vũ trụ vậy.

Vì lâu quá không tham gia yến hội kiểu này nên tôi có chút mệt mỏi. Lúc yến hội tổ chức được một nửa tôi liền mang Tử Thiện về nhà.

Đêm đó tôi sớm tiến vào mộng đẹp, không biết tôi ngủ được bao lâu bỗng dưng tôi có cảm giác trên người tôi có bàn tay lạ đang rờ rẫm vuốt ve.

Tôi dần tỉnh ngủ và phản ứng đầu tiên là liên tục  giãy giụa: “Buông ra, buông ra”. Sau đó tôi quờ quạng nút bấm của đèn giường.

Đèn sáng, tôi liền nhìn thấy Quân Lâm đang nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt có phần mê muội.

“Có chuyện gì sao?” Hắn vừa hỏi vừa lấy hai tay xoa xoa huyệt thái dương, ánh mắt nhìn tôi có vẻ ám muội.

Tôi và hắn lặng lẽ nhìn nhau trong giây lát. Sau đó tôi đánh vỡ trầm mặc: “Không có gì”

Trong lòng tôi dâng lên một mảnh cực kỳ khó chịu, tại sao lần nào hắn cũng mượn rượu để làm điều xằng bậy với tôi, 7 năm trước là vì tôi sức yếu nên không thể phản kháng, còn hiện tại thì sao? Có phải là vì tôi không còn lý do gì để phản kháng?  Vậy thì quên đi, coi như là bị quỷ ám. Tôi nhắm mắt lại và yên lặng chấp nhận…

Vì có lần thứ nhất nên không thể không có lần thứ hai. Tôi và Quân Lâm dần dần khôi phục loại quan hệ thế này, tuy rằng không có liên tục ân ái như trước nhưng việc đó vẫn khá thường xuyên, giống như những cặp vợ chồng trẻ vậy.

Có lúc ân ái xong rồi, tôi buồn bực vì không biết Quân Lâm nghĩ gì mà vẫn giữ quan hệ như thế này với tôi? Có phải hắn nghĩ là đã mất tiền nuôi tôi trong nhà này nên tội gì không hưởng dụng cho đỡ phí hay là hắn coi việc ân ái là đòi hỏi sinh lý cần thiết của một người đàn ông và tôi với tư cách là nữ nhân bên cạnh hắn phải có nghĩa vụ đáp ứng?

Đảo mắt đã tới tháng chín, nghĩa là một năm học mới sắp bắt đầu. Nhìn Tử Thiện hứng khởi cắp cặp tới trường tôi không tránh khỏi cảm giác rất trống trải.

Ngồi trên xe về nhà, tôi nhìn mông lung cảnh quan hai bên đường, xe đi tới đi lui, người đi đi lại lại. Tôi phát hiện Bắc Kinh thực là một thành phố rộng lớn và đông đúc.

Về đến nhà tôi thấy mẹ và Dì Thanh đang tíu tít với đủ việc lặt vặt liên quan tới Tử Mĩ, tôi đứng ở bên cạnh mà lúng túng chẳng biết làm gì để giúp đỡ họ. Vì có nhiều thời gian rảnh rỗi, tâm tình lại nhẹ bẫng như lông hồng, tôi dần sa vào một cuộc sống xa hoa lãng phí. Tôi bắt đầu thích việc mua sắm và làm đẹp tại các hãng thời trang danh tiếng. Trước kia tôi vốn rất ham làm đẹp, lúc mới sinh dáng người không tốt lắm nên tôi tạm nhịn, giờ đây dáng người tôi đã khôi phục như trước nên tôi ngày càng hãm sâu vào thời trang và đồ hiệu.

“Em thấy chiếc áo khoác này thế nào?” Đứng trong một shop thời trang châu Âu, tôi cầm một chiếc áo khoác ngắn và bó sát hỏi Tâm Duyệt.

“Hình như chị có rất nhiều áo khoác kiểu như thế này rồi hay sao ấy.” Tâm Duyệt ngồi trên ghế nhìn tôi nói.

“Vậy à?” Tôi tiếp tục lục tìm các áo khoác khác.

“Em thật bội phục chị, lần nào đi shopping cũng mua bao nhiêu là quần áo. Như thế thì chẳng mấy chốc tiền của biểu ca sẽ cạn sạch, vậy mà anh ấy vẫn không nói gì chị à?” Tâm Duyệt nói tiếp.

Hắn đâu có thèm quan tâm tôi đâu, dù rằng tôi luôn dùng thẻ tín dụng của hắn để tiêu sài, ai bảo hắn đưa cho tôi tấm thẻ không có hạn mức. Tôi thầm nghĩ.Tôi vẫn tiếp tục lựa chọn quần áo, không để ý tới những lời của Tâm Duyệt vừa rồi.

Khi ba tôi biết được mỗi ngày tôi đều phung phí thời gian vào thời trang và làm đẹp, ông cả giận gọi điện thoại cho tôi nói: “Như thế này thì không được, nếu cứ tiếp tục sống thế này chắc con sẽ bị làm hư đi mất. Con nên tìm một công việc phù hợp để đi ra ngoài công tác đi”

Tôi không cãi lại ba bởi vì ba nói rất đúng. Rất nhanh, Hinh Tuệ tỷ tỷ tìm cho tôi một công việc phù hợp, đó là làm trợ lý cho văn phòng luật sư thuộc Sở Tư pháp nơi chị đang công tác. Tuy rằng tôi tốt nghiệp đại học không phải chuyên ngành luật nhưng trong quá trình học tôi cũng đã học qua mấy môn luật nên việc làm trợ lý hẳn không có vấn đề gì lớn.

Trong bữa sáng đại gia đình, tôi đem quyết định của tôi nói cho cả nhà.

“Cái gì? Vì sao con phải ra ngoài làm việc cơ chứ?” Mẹ có chút không tin hỏi ngược lại tôi.

“Vâng”. Tôi gật đầu ý khẳng định quyết tâm.

Ba trầm mặc một lát rồi nói: “Vậy để ba tìm cho con vài công việc phù hợp”

“Ba à, con đã nhờ người quen tìm được một công việc tại văn phòng luật sư rồi”. Tôi nói.

“Vậy thì được rồi”. Ba đồng ý nói.

Quân Lâm vẫn như mọi ngày, không nói lời nào mà chỉ cúi đầu ăn cho xong bữa sáng.

Thật là tốt quá, trong lòng tôi mừng thầm.

Trước khi tôi đi làm hai ngày, ở dưới nhà xuất hiện một chiếc Lexus IS300. Mẹ nói: “Đây là món quà mà ba tặng cho con nhân ngày đầu tiên con đi làm”

“Con cảm ơn ba”. Tôi nhìn ngắm món quà xa xỉ này, trong lòng âm thầm cảm tạ ba.

Tôi phát hiện ra là mọi người trong nhà này đều thích dùng hãng xe Lexus, bất kể là xe đưa đón hay xe thể thao đi chơi đều dùng của hãng này cả. Hiện tại trong nhà đỗ 8 chiếc xe, chỉ có ba chiếc là mang thương hiệu khác, còn lại đều là thuộc dòng Lexus cả.

Khi tôi ngồi trên xe thử lái, tôi ngẫu nhiên có lại cảm giác tự do phơi phới như thời sinh viên ngày nào.

Make a Comment

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

3 phản hồi to “Yêu (Mộng Tướng Tùy) – Chương 6.1”

RSS Feed for ROSY Comments RSS Feed

Mình chỉ biết bệnh bạch cầu phải thay tủy, ko ngờ còn có phương pháp lấy máu ở cuống rốn của trẻ sơ sinh để tạo tế bào mới!!! Mà Lăng Quân đi làm vậy ko biết có anh chàng nào theo đuổi cô ấy ko nhỉ??^^

Cam on ban


Where's The Comment Form?

Liked it here?
Why not try sites on the blogroll...

%d bloggers like this: