Không thể không yêu - Huyền Lộng

Không thể không yêu – Chương 44

Chương 44

Tạp Trát Nhân xả nước cho đầy bồn tắm rồi nhẹ nhàng ôm Khả Hoan đặt vào. Hạ thân vốn đang đau rát gặp phải nước ấm nên có chút khó chịu khiến Khả Hoan nhíu mày, cô định giãy khỏi tay Tạp Trát Nhân nhưng không dám ra mặt phản kháng nên mặc cho hắn làm gì thì làm.

Tạp Trát Nhân từ đầu chí cuối đều im lặng giúp Mèo con tắm rửa, lau khô thân thể rồi rót nước ấm cho Mèo con súc miệng. Khả Hoan nhẹ nhàng cầm cốc nước, uống một ngụm rồi nhằm bồn cầu nhổ ra, cổ họng đau rát cơ hồ không thể nuốt trôi bất kỳ thứ gì.

Tạp Trát Nhân bế Mèo con nằm lại trên giường rồi quay lại phòng tắm gội qua loa, tắm xong hắn không quên lau dọn phòng tắm cho sạch sẽ.

Thấy Tạp Trát Nhân đi khuất, Khả Hoan trở người tìm bộ áo ngủ mặt vào, trải qua việc vừa rồi khiến cô không còn cảm giác gần gũi đủ để khỏa thân trước mặt hắn như mấy ngày dưỡng thương trước.

Tạp Trát Nhân bước ra khỏi phòng tắm tìm một bộ áo choàng mới mặc vào, hắn đứng nhìn thân thể nhỏ bé của Mèo con đang đưa về phía mình một lúc rồi lẳng lặng bước xuống lầu.

Tạp Trát Nhân bước xuống lầu tìm Ba Lạp để kể cho lão tình hình chiến sự và việc hai cha con hắn sắp hành quân tới thủ đô. Hắn chuyển nguyên văn lời của Đức Lí Tư giao cho Ba Lạp tận lực coi sóc trang viên và cung điện. Ba Lạp kính cẩn cúi đầu nhận lệnh.

 Tạp Trát Nhân truyền đạt xong thông tin mới quay sang hỏi Ba Lạp về việc Khả Hoan chữa trị cho Bối Tư. Theo luật lệ gia tộc việc chữa bệnh là của nam thầy thuốc, cớ sao Mèo con lại dây dưa tới việc này?  Tạp Trát Nhân không tỏ ra tức giận hay bất mãn, chỉ hơi tỏ vẻ khó hiểu.

Ba Lạp lập tức dùng thái độ cực kỳ hâm mộ kể lại chi tiết tình huống, còn nhấn mạnh là trình độ y thuật của Khả Hoan cao hơn Kỳ Lạc gấp mấy lần. Vừa nói lão vừa cẩn thận quan sát thái độ của Tạp Trát Nhân, chỉ thấy thiếu gia có vẻ trầm tư, sắc mặt cũng trầm xuống tựa như đang suy nghĩ gì đó rất sâu xa. Lão lăn tăn không biết có nên nói cho thiếu gia về đề nghị của Kỳ Lạc muốn Khả Hoan cùng hắn đi khám chữa bệnh cho dân chúng nơi đây không? Đúng là theo luật lệ thầy thuốc phải là nam nhân, nữ nhân làm sao được chạy lung tung chường mặt ra khắp nơi chữa bệnh?

Cũng may hắn chưa kịp nói gì thì Tạp Trát Nhân đã bảo hắn kêu người hầu mang đồ ăn lên phòng mình rồi nhanh chóng rời đi. Tạp Trát Nhân trở lại phòng đã thấy A Mạn Dạt đã ngồi sẵn trong phòng ngủ. Bà ta đang tiếp chiếc cốc Mèo con vừa uống nước xong, mắt chăm chú nhìn Khả Hoan đang khó khăn nuốt xuống. Mèo con vừa cố nuốt vừa khoa chân múa tay cho A Mạn Dạt ý nói cô không có việc gì, bà đừng lo lắng.

Tạp Trát Nhân có chút hối hận, hắn không biết làm gì ngòai việc đứng chết trân tại chỗ. Khả Hoan vừa lúc cũng nhìn thấy hắn, cô lập tức với cốc nước uống thêm một ngụm nữa, cổ họng càng đau rát khiến cô nhăn mặt lại. Mệt mỏi, Khả Hoan nhắm mắt lại rồi nằm xuống giường.

A Mạn Dạt quay đầu lại thấy Tạp Trát Nhân cũng tỏ ra lo lắng “Bệnh của cô ấy thật kỳ, buổi sáng rõ ràng đang rất tốt vậy mà tự nhiên lại thế. Chắc tại trời khô nóng quá”

Tạp Trát Nhân không có ý kiến gì, chỉ nói: “Bà xuống chuẩn bị ít thuốc bổ cho cô ấy. Thân thể cô ấy có lẽ không khỏe, vừa rồi bị nôn hết đồ ăn lúc trưa ra”

A Mạn Dạt gật đầu rồi chạy nhanh xuống lầu chuần bị. Tạp Trát Nhân cũng nằm xuống, nghiêng người ôm lấy Khả Hoan. Hai mắt Khả Hoan lúc này vẫn nhắm chặt, trên mặt không hề có biểu hiện gì. Trong lòng Tạp Trát Nhân dâng lên nỗi khổ sở vô cùng, mới vừa đoàn tụ được một chút thời gian mà hắn đã làm cho Mèo con hoảng sợ và bài xích hắn. HIện tại hắn có thể ngay lập tức dùng sức mạnh áp chế Mèo con nhưng làm như vậy hắn được gì? Chẳng lẽ hắn phải dùng bạo lực cho màn chia tay bịn rịn với Mèo con hay sao?
Phòng ngòai có tiếng bước chân đến rồi nhanh chóng rời đi. Tạp Trát Nhân đứng dậy, ôm Khả Hoan vào ngực ôn nhu nói: “Chúng ta đi ăn chút gì đi”.

Khả Hoan gật gật đầu, cô lặng lẽ làm theo những gì hắn nói. Tạp Trát Nhân lại một phen đau lòng, hắn từ tốn bón từng chút đồ ăn vào miệng, Khả Hoan ngoan ngoãn nuốt xuống nhưng chỉ được một lát cô lại phun ra hết. Mồ hôi ướt đầm đìa chảy tràn trên mặt. Nhìn vẻ thống khổ của Khả Hoan Tạp Trát Nhân hiểu Mèo con không phải là muốn chống đối hắn mà thực sự Mèo con bị hắn tổn thương nghiêm trọng nên ăn cái gì vào liền phun ra cái đó.

Tạp Trát Nhân không dám bón cho cô nữa bởi hắn biết nếu hắn bón tiếp thì Mèo con sẽ không từ chối, sẽ lại ngoan ngoãn ăn và hậu quả sau đó là cổ họng cô càng đau rát và tiếp tục nôn mửa.

Thấy Tạp Trát Nhân dừng lại động tác, Khả Hoan thầm sợ hãi. Không phải là cô muốn phun ra mà là cô thực sự không khống chế nổi cảm giác, chỉ cần nuốt xuống đồ ăn là cô lại tưởng tượng tới chuyện đó. Khả Hoan sợ hãi không dám nhìn biểu hiện của Tạp Trát Nhân, hắn không bón cho mình ăn nữa nhất định là đang giận dữ, nhất định sẽ không để yên cho mình. Nghĩ vậy Khả Hoan run run với tay cầm lấy thìa, múc lên một miếng canh rồi cho vào miệng.

Nhìn thấy thế Tạp Trát Nhân biết ngay là Mèo con đang suy nghĩ gì trong đầu, trong lòng thầm sám hối hành động quá phận của mình, hắn giữ tay Khả Hoan ôn nhu nói: “Nếu ăn không vào thì thôi mình không ăn nữa”.

Khả Hoan run lên, cẩn thận ngẩng đầu nhìn hắn một cái để xác định xem có đúng là hắn không giận dữ thật không hay là chỉ nói mát cô. Nhưng rõ ràng cô nhìn thấy trên mặt hắn hiện rõ sự đau lòng và thương xót, giống như…..lúc cô bị hành hình hôm đó. Nhớ lại chuyện đau lòng trước kia, Khả Hoan không ngăn nổi một giọt nước mắt rơi xuống thìa canh. Tạp Trát Nhân xót xa ôm cô trở lại giường rồi cùng cô nằm xuống. Môi hắn lướt trên trán rồi xuống mắt, cả đôi môi sưng đỏ mềm mại… mỗi động tác đều thập phần ôn nhu mang theo hàm ý xin lỗi. Mèo con thật sực rất ngoan ngoãn im lặng nằm im, chỉ có nước mắt theo hai khóe mắt chảy ra.

Tạp Trát Nhân thở dài: “Mèo con, cho anh xin lỗi”.

Mèo con lại lắc đầu. Tạp Trát Nhân nói tiếp: “Anh nhất định sẽ về đưa em đi, em chờ anh được không..” Mèo con gật gật đầu. Tạp Trát Nhân ôm cô thật chặt, chỉ sợ về sau hắn vĩnh viên không được ôm Mèo con như thế này nữa.

Đến tối Khả Hoan tựa hồ đang ngủ, cổ họng như bị viêm nên phát sốt, Tạp Trát Nhân và A Mạn Dạt túc trực cho cô uống nước và thuốc.

Trong lúc này Tạp Trát Nhân mới rảnh rỗi hỏi chuyện xảy ra lúc chiều giữa A Mạn Dạt và Kỳ Lạc, hóa ra Kỳ Lạc hôm nay mới đưa ra đề nghị cùng Mèo con đi chữa bệnh, hóa ra Mèo con không có ý định phản bội hắn. Hắn có chút bừng tỉnh và tự trách mình không kiềm chế được cảm xúc mà trách oan Mèo con.

A Mạn Dạt cuối cùng nói thêm: “Thiếu gia à, ngài có rảnh thì cố gắng thu xếp thường xuyên về nhà một chút. Tôi thấy cô ấy thật sự là đáng thương a. Từ khi ngài đi cô ấy rất hay thất thần, tôi biết những lúc đó là cô ấy đang rất nhớ ngài. May mà từ hôm bắt đầu chữa trị cho tiểu thiếu gia cô ấy có vẻ vui lên một chút, chứ như mấy hôm trước thì…” A Mạn Dạt định nói tiếp nhưng thấy Tạp Trát Nhân nhíu chặt hai bên lông mày lại, bà lại thôi.

Đến đêm Khả Hoan vẫn sốt mê man, Tạp Trát Nhân vừa đau lòng vừa hối hận, có rất nhiều điều hắn muốn nói với Mèo con lúc Mèo con đang thanh tỉnh nhưng hắn không thể nói ra. Giờ đây Mèo con mê man thế này, có nói chắc Mèo con cũng không nghe được, nhưng mà hắn vẫn phải nói ra cho vợi đi tâm sự đang đè chặt trong lòng: “Mèo con, anh rất xin lỗi. Anh biết anh đã thương tổn em thật nhiều. Em phải vì anh mà nhanh khỏe lại nhé! Không phải là anh không muốn mang em đi, nếu cho anh được lựa chọn anh sẽ không ngần ngại lựa chọn ngày ngày đều được ở bên em. Nhưng mà nơi anh sắp đến là chiến trường tàn khốc và hiểm nguy, làm sao anh có thể mang em đến nơi đó?”

“Anh biết em trách anh không có tình người nhưng việc này liên quan tới gia tộc, tới cha và anh trai của anh, cho dù anh chán ghét chiến tranh anh cũng không thể nào không sát cánh bên họ. Đúng là anh đã giết rát nhiều người nhưng bọn họ đều đáng chết, nếu anh không giết họ họ cũng sẽ giết anh”

“Nếu lần này đi mà có thể bình an trở về, anh nhất định sẽ đưa em đi, vĩnh viễn không bao giờ rời xa em”

“Anh yêu em, Mèo con của anh”

Sáng sớm Khả Hoan mới bớt sốt, cô chậm rãi mở mắt nhìn xung quanh. Trên giường chỉ còn một mình cô nhưng sao lại vậy, rõ ràng lúc mê man cô cảm giác rõ có người ôm cô vào ngực cơ mà. Cô thở dài, mình còn nhớ tới hắn làm gì nữa? Cái tên hỗn đản không giữ lời! Tên đao phủ hung ác! Tên bạo quân thích nhục nhã mình! Vậy tại sao cô lại có cảm giác thất vọng và mất mát khi hắn nói hắn chưa thể mang cô đi, tại sao cô lại đau lòng và lo sợ khi hắn nói hắn không cần cô. Nước mắt lại một lần nữ rớt xuống, Khả Hoan chôn chặt người vào trong chăn khóc.

Tiếng mở cửa phòng vang lên, Khả Hoan vội lau sạch nước mắt, cô không thể để cho hắn nhìn thấy cô yếu đuối như thế này, nhưng người vừa tiến vào không phải là hắn mà lại là A Mạn Dạt. Cô không nhịn được nên nhìn A Mạn Dạt hỏi: “Người kia đâu rồi?”

A Mạn Dạt có chút không đành lòng nói: “Thiếu gia đã rời đi từ tờ mờ sáng. Giờ này ngài ấy hẳn là đến căn cứ rồi”

Khả Hoan ngơ ngác sững sờ nhìn A Mạn Dạt, một cơn rét lạnh lan tràn tới toàn thân.

Advertisements

4 thoughts on “Không thể không yêu – Chương 44”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s